Chờ Cậu Chuyển Trường Đã Lâu

Chương 67:



Gió yên sóng lặng một thời gian.

Nhưng sự bình lặng này như đêm trước cơn bão, tuy mặt biển tĩnh lặng, song sóng ngầm ở bên dưới nó cuộn trào mãnh liệt, sẵn sàng trào dâng những con sóng lớn bất cứ lúc nào.



Tạ Tinh Lan không nhắc đến chuyện Không Độ nữa mà tập trung vào việc học. Chương trình học năm hai tương đối thoải mái. Sau một năm bận rộn, cuối cùng mọi người cũng thoát khỏi bầu không khí căng thẳng của kỳ thi tuyển sinh đại học, bước vào cuộc sống đại học thoải mái chân chính.

Cuộc sống của Hạ Khâm nhìn có vẻ vẫn giống trước, thực chất trong thâm tâm cậu dần bắt đầu chú ý đến công việc làm thêm trên phần mềm tuyển dụng. Có điều cậu vẫn là sinh viên nên các lựa chọn việc làm còn hạn chế. Nếu không phải là làm trong công viên thì là đi phát tờ rơi, giao hàng hoặc làm thêm vào mùa hè, hơn hết là mức lương rất thấp.

Việc có lương cao nhất là làm gia sư cho học sinh cấp ba, nhưng mỗi môn cũng chỉ nằm trong tầm bốn trăm tệ, đối với lỗ hổng tài chính của Không Độ thì đây chỉ là muối bỏ biển.

(*) ~1tr4 VNĐ.

Tạ Tinh Lan chưa từng nhờ cậu giúp, không biết hắn lấy lý luận từ đâu ra mà nghĩ cậu chỉ nên ở nhà vui chơi ăn uống thoải mái. Giấc mơ tối thượng của hắn là kiếm thật nhiều tiền, rồi để thầy Hạ ở nhà làm con sâu lười giàu có, nhiệm vụ hàng ngày là quẹt thẻ của chồng để mua đảo mua túi mua kim cương hột xoàn, diện đồ xinh đẹp đi uống trà chiều.

Hạ Khâm từ chối cho ý kiến về lý tưởng kỳ lạ của hắn.

Chẳng qua là cậu… không muốn cứ chăm chăm học, không muốn cứ trố mắt chẳng giúp được gì, cảm giác bất lực quá tồi tệ.

Thứ sáu tan học, Hạ Khâm gửi một tin nhắn cho Chu Vũ Lâm – cậu bạn mà cậu quen trong lễ văn nghệ mừng năm mới lớp mười một, trường Trung học số 7 Tây Thành. Sau buổi biểu diễn đó, cậu cứ nghĩ hai người sẽ không bao giờ liên lạc với nhau nữa, nhưng cậu ta là người có thuộc tính siêu ENFP, mang lòng hiếu khách niềm nở chẳng màng sống chết của người khác. Mặc dù cậu ta thất bại trong việc theo đuổi Hạ Khâm, cậu ta vẫn mặt dày kết bạn WeChat với cậu, hy vọng một ngày nào đó cậu sẽ hồi tâm chuyển ý.

Sau này khi Hạ Khâm sống chung với Tạ Tinh Lan, Chu Vũ Lâm là một trong số ít người biết chân tướng. Dù sao thì máy dò radar đồng loại luôn chính xác.

Chu Vũ Lâm theo học trường nghệ thuật khi còn là học sinh cấp ba, lúc đó cậu ta đã khá nổi tiếng. Trong kỳ thi tuyển sinh đại học, cậu ta đã trúng tuyển vào Học viện Điện ảnh Bắc Kinh, với vị trí đầu bảng trong các môn chuyên ngành, còn điểm văn hóa thì vừa đủ qua. Hiện tại cậu ta đang là sinh viên năm hai khoa diễn xuất.

Khi còn là sinh viên năm nhất, Chu Vũ Lâm đã đóng vài bộ phim, gửi tên phim cho Hạ Khâm nhiều lần, mời cậu tham dự buổi chiếu trước. Có một lần, đột nhiên cậu ta nảy ra một ý tưởng, hỏi Hạ Khâm có hứng thú thử làm vai khách mời nhỏ trong phim không.

Hạ Khâm lướt lịch sử nhắn tin, vẫn có thể thấy cuộc trò chuyện thời điểm đó:

[Thầy Hạ ơi, khuôn mặt của thầy không xuất hiện trên màn hình lớn là điều đáng tiếc nuối TUT]

[Chỉ là cảnh quay ngắn không có lời thoại (vặn vẹo mông.gif)]

[Trên hết là tiền đóng phim cực kỳ cao ha ha ha ha ha ha ha ha.]

Lúc ấy Hạ Khâm không để chuyện này trong lòng, nhưng bây giờ cậu lại lật nó lại, nhìn chằm chằm một lúc lâu.

Cậu động lòng.

Cậu dứt khoát nhắn: [Còn việc nào như thế này nữa không?]

Cậu chụp màn hình tin nhắn từ một năm trước, gửi cho Chu Vũ Lâm: [Kiểu vai khách mời này được trả bao nhiêu?]

Chu Vũ Lâm trả lời cậu gần như ngay lập tức. Cậu ta không hỏi kỹ vì sao Hạ Khâm đột nhiên muốn tham gia quay phim. Hạ Khâm chỉ bảo là muốn kiếm chút tiền tiêu, ngẫm nghĩ thì đây cũng là lý do khá bình thường.

Vừa khéo trong tay Chu Vũ Lâm có ít cơ hội tốt, gửi cho cậu buổi thử vai cho một bộ phim. Vì được Chu Vũ Lâm giới thiệu nên đạo diễn không bắt nạt người mới, còn đưa ra mức lương rất cao, chỉ xuất hiện năm phút ngắn ngủi mà cậu được trả hai trăm nghìn tệ.

(*) ~692 triệu VNĐ.

Hạ Khâm nhìn giá, hai trăm nghìn.

Cậu thầm nghĩ, chiếc vòng tay mà Hạ Nghiên mua cho cậu có giá hơn hai trăm nghìn tệ, đối với nhà họ Tưởng mà nói thì chỉ là muối bỏ bể trong muối bỏ bể. Vậy mà cậu chân thành ưu sầu vì hai trăm nghìn.

Có lẽ vì tiền mình tự kiếm khác với tiền được ba mẹ cho, nên Hạ Khâm rất coi trọng khoản thù lao đóng phim vất vả này. Chu Vũ Lâm lập một nhóm nhỏ, thêm người đại diện và Hạ Khâm vào, còn gửi cho cậu địa chỉ khách sạn, ấn định ngày phỏng vấn vào ngày kia.

Chiều hôm đó Hạ Khâm xin nghỉ, khi bước ra khỏi trường, cậu vẫn tự hỏi xem có nên nhắn tin cho Tạ Tinh Lan biết không. Nhưng cân nhắc thì cuộc phỏng vấn chỉ mất tầm một hoặc hai giờ, khách sạn cũng không xa nhà, cậu có thể về ngay sau khi phỏng vấn xong.

Ra đến cửa, bầu trời u ám như sắp đổ trận mưa to. Xung quanh cổng đại học Thanh Hoa luôn bị kẹt xe, Hạ Khâm bèn đi tàu điện ngầm. Trong lúc chờ xe, chiếc vòng tay Cartier bất chợt rơi khỏi tay cậu, kêu “leng keng” lanh lảnh dưới đất.

Hạ Khâm cúi xuống nhặt nó lên, một suy nghĩ hiện trong đầu.

…Cứ có cảm giác không lành.

Suy nghĩ ấy chỉ chợt lóe, nghe nói nếu vòng tay hoặc vòng cổ bị rơi thì đó là điềm báo tránh được tai họa. Vì tiền, Hạ Khâm quyết định không mê tín nữa.

Mà sự thật chứng minh, chúng ta phải tin vào kinh nghiệm mà tổ tiên đã đúc kết lại.

Hạ Khâm luôn cảm thấy khi một người rơi vào tình cảnh xui xẻo đến cực điểm, thì người đó sẽ nghênh đón khổ tận cam lai. Nhưng có vẻ nó không linh nghiệm với cậu.

Hạ Khâm tiến vào khách sạn để phỏng vấn, cậu mới biết hóa ra một người gặp xui xẻo, họ có thể cứ mãi xui xẻo và chẳng bao giờ biết mình sẽ gặp phải điều gì tồi tệ tiếp theo.

Đạo diễn họ Phạm, có chút tên tuổi trong ngành, xuất thân từ những bộ phim nghệ thuật nhỏ ít người biết đến. Trong phòng riêng không có ai ngoài ông ta, cậu vừa đi vào, vị đạo diễn đang lướt điện thoại lập tức sáng mắt ngẩng đầu lên, kia là kiểu ánh sáng khi nhìn thấy con mồi xinh đẹp.

Đợi một hồi mà buổi phỏng vấn vẫn chưa bắt đầu nên cậu hỏi một câu, đạo diễn nói không cần phải vội. Hạ Khâm phải nhờ người khác giúp đỡ nên đành kiên nhẫn chờ thêm. Ông ta có khuôn mặt hám lợi nhờn bóng, không hiểu vì sao có thể bén rễ trong giới nghệ thuật. Ông ta tỏ ra quan tâm cậu, hỏi han đủ thứ, thân thiết nhiệt tình đến mức khiến người khác khó chịu.

Thấy cậu khát, ông ta chủ động mời cậu ly trà.

Hạ Khâm từ chối: “Tôi không uống.”

Ông ta cười: “Tiểu Hạ đừng làm người khác mất mặt. Biết bao nhiêu người xin tôi uống trà với họ mà tôi không rảnh đấy. Cậu phải uống ly trà này, vì lần hợp tác vui vẻ của chúng ta!”

Đã nói đến nước này, Hạ Khâm cũng không tiện từ chối, cậu nhíu mày uống một hớp. Vị đắng ngắt, cậu chỉ uống ngụm nhỏ rồi đặt ly xuống bàn.

Một lúc sau, Hạ Khâm hơi mất kiên nhẫn hỏi: “Vẫn chưa bắt đầu phỏng vấn sao?”

Người đàn ông họ Phạm cười híp mắt, vẫn nói câu cũ: “Tiểu Hạ à, đừng gấp, chờ thêm chút nữa.”

Chờ thêm chút nữa?

Chờ cái gì?

Hạ Khâm nghĩ nếu phải chờ thêm, cậu sẽ chờ đến váng đầu mất. Vừa nghĩ vậy, không ngờ đầu óc cậu thật sự bắt đầu mơ màng, trời đất quay cuồng, tứ chi bắt đầu yếu ớt mà hơi thở cũng ngày càng nặng nhọc.

Cậu chẳng xa lạ gì với cảm giác này, mờ mịt trong thoáng chốc: “Ông cho tôi uống gì?”

“Thuốc lần này có hiệu quả nhanh vậy sao?” Ông ta thở dài: “Tiểu Hạ đừng trách tôi, trách thì trách gương mặt cậu quá quyến rũ. Nếu cậu xấu xí hơn, chắc chắn sẽ không gặp phải chuyện này.”

Hạ Khâm: “……?”

Bộ não của cậu không tài nào hiểu nổi ông ta đang hé mở miệng nói những lời vô nghĩa gì. Ông ta đứng dậy, Hạ Khâm cảnh giác nhìn ông ta, siết chặt nắm đấm.

Ông ta quay sang bình phong phía sau: “Sếp nhỏ Tương, cậu ấy đến rồi.”

Hạ Khâm nhìn qua, thấy Tưởng Tri Thời đi ra từ bình phong. Cậu nhìn đăm đăm anh ta mấy giây, đầu óc nổ “oành” trống rỗng, Hạ Khâm không thể tin nổi.

Tên ngu này dùng cùng một chiêu tận hai lần? Mà điều vô lý hơn cả là cậu bị lừa bởi thủ đoạn đần độn một lần nữa.

Khoảnh khắc Hạ Khâm nhìn Tưởng Tri Thời, cậu đã hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra. Bảo sao, trên đời này làm gì có đồng tiền dễ kiếm, hầu hết những món quà từ vận mạng đều có nhãn mác.

Tưởng Tri Thời bước từng bước về phía cậu, vẻ mặt dịu dàng vặn vẹo: “Tiểu Khâm càng ngày càng hư, anh trai phải dạy dỗ lại em thôi.”

Dạy dỗ ông nội mày.

Hạ Khâm đột nhiên bộc phát sức mạnh, quyết đoán đấm Tưởng Tri Thời một cú, làm anh ta ngã ngửa ra sau ghế sô pha, máu mũi chảy ròng ròng. Rồi cậu kéo tất cả đồ đạc trên bàn xuống đất, đá đổ cả ghế cả bình phong, tạo ra rào chắn với hai kẻ ngu đó.

Hạ Khâm loạng choạng mở cửa phòng chạy ra ngoài, cậu vừa nhấc chân đã ngã vào vòng tay quen thuộc. Giây phút ấy, mũi cậu chua xót muốn bật khóc, nước mắt cứ thế rơi lã chã.

“…Tạ Tinh Lan!”

Do tác dụng của thuốc, Hạ Khâm không còn nhớ rõ chi tiết những chuyện đã xảy ra đêm đó. Cậu không biết vì sao Tạ Tinh Lan thình lình xuất hiện ở cửa phòng, hắn tựa như vị anh hùng từ trên trời giáng xuống, chỉ thuộc về một mình cậu.

Khi cậu tỉnh táo hơn thì Tạ Tinh Lan đã lao vào đánh nhau với Tưởng Tri Thời. Khác với trận đánh ở ngoài hộp đêm, lần đó trận chiến khá cân sức có tới có lui, còn lần này, Tưởng Tri Thời gần như bị đè xuống đất đánh túi bụi, kiệt sức để chống trả.

Người Tạ Tinh Lan đầy máu, không rõ là máu của hắn hay máu của Tưởng Tri Thời.

Ban đầu anh ta vẫn cười, nhưng chẳng mấy chốc đã không cười được nữa mà chuyển thành tiếng r.ên rỉ khàn khàn.

Tạ Tinh Lan lạnh lùng: “Tao đã nói rồi, để tao gặp lại mày, tao sẽ đánh mày nhừ tử.”

Sau đó có vài người tới, sợ đến mức sững sờ, có lẽ vì họ chưa từng thấy ai muốn đánh đến chết người. Có người hét toáng: “Mẹ kiếp! Kéo bọn họ ra! Sắp chết người rồi!”

Chu Vũ Lâm cũng ở trong nhóm người đó, cậu ta giận tím mặt, đấm vào mặt đạo diễn họ Phạm, rồi quay qua túm cổ áo của người đại diện bên cạnh: “Con mẹ cậu đưa Hạ Khâm đến chỗ tên họ Phạm? Đạo diễn tôi bảo cậu tìm đâu? Tôi hỏi cậu lần nữa đạo diễn tôi bảo cậu tìm đâu!? Đệt mẹ cậu có còn là con người không???”

Người đại diện khóc không ra nước mắt: “…Anh Chu, em thật sự không biết. Họ đưa địa chỉ khách sạn này cho em, em không biết vì sao lại đổi đạo diễn…”

Có người nói:

“Đừng bận tâm mấy thứ đó nữa, ai đó kéo hai người kia ra đi!”

“Mau gọi cảnh sát! Đứng đó làm gì!”

“Gọi cả 120 nữa. Chết tiệt, chuyện quái quỷ gì đây? Uống say hết rồi à?!”

Hạ Khâm không biết là ai đang đỡ mình, bụng cậu quặn lại muốn nôn, cậu khẽ giọng gọi: “Tạ Tinh Lan… đừng đánh nữa, đừng đánh nữa…”

Sắc mặt cậu trắng bệch, đôi môi cũng tái nhợt, hoàn toàn kiệt sức bởi vì thuốc, chỉ còn chút hơi thở yếu ớt.

Nghe vậy, Tạ Tinh Lan buông lỏng cổ áo Tưởng Tri Thời, rốt cuộc người qua đường cũng tách hai người ra được. Tạ Tinh Lan đi về phía cậu, người đang đỡ Hạ Khâm vô thức buông tay, Tạ Tinh Lan nhẹ nhàng ôm lấy cậu.

Hắn như đang ôm một chiếc lông vũ.

Lúc đầu hắn ôm rất nhẹ tay, sợ máu trên người mình dính vào cậu, sau đó đổi thành cái ôm chặt chẽ ngạt thở. Đây là lần đầu tiên Hạ Khâm thấy hắn run rẩy dữ dội đến vậy, ngay cả hô hấp cũng trở nên đứt quãng.

Chẳng mấy chốc, cậu nghe thấy giọng Tạ Tinh Lan: “Anh xin lỗi…”

Hạ Khâm ngơ ngác, Tạ Tinh Lan đang khóc.

“Xin lỗi em, xin lỗi em, xin lỗi em.” Hắn lặp đi lặp lại.

Trong hơn hai mươi năm cuộc đời Tạ Tinh Lan, rất hiếm lần hắn cảm thấy khủng hoảng và sợ hãi đến vậy. Vào khoảnh khắc hắn nghe Chu Vũ Lâm nói Hạ Khâm có chuyện, sự hoảng loạn vô bờ bến gần như nhấn chìm hắn.

Trên đường đến đây, Chu Vũ Lâm tràn ngập hối hận vì cậu ta đã để người khác lợi dụng sự bất cẩn của mình. Vốn dĩ đã hẹn vị đạo diễn cho buổi phỏng vấn từ trước, không hiểu sao lại bị thay bằng một kẻ dẫn mối tiếng xấu vang xa trong ngành.

Cho đến khi Chu Vũ Lâm gặp đạo diễn gốc tại trường quay, cậu ta mới biết hôm nay ông ấy không hề nhận được thông báo phỏng vấn nào. Cậu ta lập tức ngộ ra, liên lạc ngay với Tạ Tinh Lan không chút do dự.

Chu Vũ Lâm nói với hắn: “Hạ Khâm bảo… muốn tìm việc làm thêm nên tôi giới thiệu cho cậu ấy. Tôi thấy có vẻ cậu ấy cần tiền gấp nên không kiểm tra kỹ càng. Đều tại tôi hết, lẽ ra tôi phải chú ý hơn!”

Ba chữ “cần tiền gấp” đâm thủng một lỗ máu trong tim hắn.

Làm sao Tạ Tinh Lan không đoán ra lý do cậu cần tiền? Một thiếu gia sống trong nhung lụa lại đi ra ngoài nhận vai đóng phim, là vì công ty của hắn phá sản rồi.

Đơn giản là vì… hắn vô dụng.

Thực tế tàn khốc giáng cho hắn một đòn nặng nề, đánh nát xương cốt của hắn, khiến hắn không thể gượng dậy.

Hắn còn quá trẻ, không có gì để cho cậu.

Hắn chỉ biết đem đến những phiền phức, đem đến tai bay vạ gió!

Tạ Tinh Lan hận chính mình bất lực đến mức phát điên, hai từ “xin lỗi” bị hắn nhai nát mới thốt ra, tựa như xóa sạch hết thảy những khí phách thời niên thiếu. Hắn ôm lấy cậu, sống lưng vững chãi cao lớn ấy hơi cong xuống.

Lúc này đầu óc Hạ Khâm không được minh mẫn, cậu không hiểu vì sao hắn xin lỗi mình. Cậu cố gắng chống cự thứ thuốc làm mình buồn ngủ, ráng sức ôm lấy tấm lưng rộng lớn, vỗ nhè nhẹ an ủi hắn: “…Anh đừng khóc, cũng đừng nói xin lỗi.”

Hạ Khâm cười yếu ớt, nụ cười ngọt ngào lẫn đắng chát: “Tạ Tinh Lan… anh là người duy nhất không có lỗi với em.”

Chuyện về sau nữa, Hạ Khâm thật lòng không còn nhớ gì. Trước khi mất đi ý thức, cậu vẫn siết chặt áo Tạ Tinh Lan. Khi cậu tỉnh lại thì đã ở trong phòng bệnh, thứ đầu tiên cậu nhìn thấy là trần nhà trắng sáng chói, cậu còn hơi choáng váng, vô thức phát ra tiếng “ưm”.

Hạ Nghiên nghe thấy tiếng động liền tỉnh giấc nông, bà lập tức nắm lấy tay Hạ Khâm: “Tiểu Khâm tỉnh rồi sao? Con thấy khó chịu không? Muốn uống nước không? Có đói không?”

Không biết bà đã ngồi bên giường chờ bao lâu, dưới mắt đã hiện quầng xanh.

Hạ Khâm lắc đầu: “Con không sao, con…”

Cậu dừng lại, trong giây phút này, vô số mảnh ký ức hiện lên đứt quãng trong đầu cậu. Khách sạn, phỏng vấn, chuốc thuốc, đánh nhau, và… Tạ Tinh Lan toàn thân đầy máu! Hắn đang ở đâu!?

Hạ Khâm căng thẳng, trở mình định xuống giường.

“Con muốn đi đâu!” Hạ Nghiên ngăn cậu lại: “Con vừa mới tỉnh, phải nghỉ ngơi nhiều hơn.”

“Tạ Tinh Lan đâu ạ?” Hạ Khâm hỏi: “Anh ấy đâu? Anh ấy không đến bệnh viện với con sao? Mà không, con đã ngủ bao lâu rồi?”

“Một ngày.” Ánh mắt Hạ Nghiên né tránh, bà nói: “Thằng bé… thằng bé bị ba nó đưa về.”

Tim Hạ Khâm hẫng một nhịp: “Tạ Kính?”

Mẹ kiếp, lại là lão già chết tiệt.

Hạ Khâm bất chấp, lấy điện thoại ra liên lạc với Tạ Tinh Lan càng sớm càng tốt. Nhưng ngay khi cậu mở WeChat, chưa kịp nhấn nút gọi thì Hạ Nghiên đã nhẹ nhàng nắm lấy tay cậu.

Hạ Khâm sửng sốt, ngẩng đầu nhìn bà, cậu thấy Hạ Nghiên không trang điểm, sắc mặt nhợt nhạt hốc hác, cứ như bà đã chuẩn bị tinh thần từ lâu mới do dự cầu xin cậu: “Tiểu Khâm, con… chia tay với Tạ Tinh Lan được không. Nhà họ Tạ không phải là nơi chúng ta có thể đụng vào.”

Một tiếng “ầm” vang dội, đầu óc Hạ Khâm nổ tung.

Trong lòng cậu chỉ còn lại khoảng trống hoang vu, khó khăn mở miệng: “Mẹ, biết từ khi nào?”


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com