Tạ Tinh Lan lùi một bước: “Ngoài khuôn mặt ra, em nhìn chỗ khác cũng được.”
Hạ Khâm gửi một hàng dấu ba chấm dài hơn.
Trợ lý liếc mắt nhìn: “Điều hòa trong phòng cao quá à thầy Hạ? Mặt anh đỏ thế.”
Với tư cách là một trợ lý nghệ sĩ chuyên nghiệp, cô nhanh chóng vẫy tay: “Nhân viên trường quay! Mở điều hòa cao quá! Thầy Hạ nóng đỏ cả mặt rồi!”
Hạ Khâm nắm chặt điện thoại: “Em, em im lặng đi.”
Trợ lý: “!”
Trợ lý chớp mắt: “Sao vậy thầy Hạ?”
“Anh không nóng.” Hạ Khâm nói bằng mặt không chút biểu cảm: “Đừng hét nữa.”
“À à, không sao đâu thầy Hạ.” Trợ lý háo hức muốn thử: “Anh là diễn viên xuất sắc nhất! Anh có thể ra dáng kiêu kỳ!”
Thầy Hạ: “…”
Thầy Hạ không muốn ra dáng kiêu kỳ.
Lại thêm một trợ lý ngu ngốc, hồi đó cậu chọn ra kiểu gì???
Hạ Khâm cúi đầu nhìn tin Tạ Tinh Lan gửi, không muốn nói gì nữa. Cách tốt nhất để đối phó với những người mặt dày là phớt lờ họ. Hạ Khâm cao quý lạnh lùng ngó lơ hắn hai giây, rồi gửi địa điểm studio cho hắn.
Khi Tạ Tinh Lan tới, nhiều người đưa mắt nhìn hắn. Nguyên nhân rất đơn giản, mọi người đều làm trong ngành giải trí, tất nhiên sẽ chú ý đến đàn ông đẹp trai. Một anh chàng đẹp như Tạ Tinh Lan, ngoài khuôn mặt ra thì khí chất tỏa ra cũng hấp dẫn, hắn mang dáng vẻ của nhà tư bản trẻ tuổi đầy tham vọng mà khó ai diễn được.
Đạo diễn thấy vậy liền tiến lại hỏi: “Kia là ai?”
Cao Phong đang uống trà sữa, thấy ông chủ Tạ giá lâm thì đáp: “Bạn của anh Khâm.”
Sau khi suy nghĩ một lúc, y nói ẩn ý: “Bạn cũ.”
“Ồ… trời sinh có gương mặt ăn chén cơm này.” Đạo diễn sinh lòng yêu tài: “Cậu ấy làm trong ngành giải trí à?”
“Anh nghĩ sai rồi.” Cao Phong cười: “Anh có bán hết người trong hiện trường cũng không đủ sức nuôi anh ấy.”
Lúc Tạ Tinh Lan tới thì đoàn quay chụp đã sắp xong công việc.
Hôm nay Hạ Khâm trang điểm nhẹ vì chụp ảnh tạp chí, Tạ Tinh Lan vừa nhìn là nhận ra ngay, hắn nhìn khuôn mặt mình ngày đêm mong nhớ, chợt nói: “Thật ra tôi thấy mặt mộc của thầy Hạ đẹp hơn.”
Thầy Hạ: “…”
Mọi người lặng thinh mấy giây.
Người trợ lý không khỏi lẩm bẩm: “Đúng là thẩm mỹ của trai thẳng.”
“Thật ra thì cũng bình thường.” Hạ Khâm cứu vãn thể diện của Tạ Tinh Lan: “Lúc đầu anh cũng không hiểu công dụng của mấy mỹ phẩm này.”
Tạ Tinh Lan nhướng mày, vừa khéo thợ trang điểm tới. Hạ Khâm còn vài cảnh cuối, mấy thợ trang điểm đến vây quanh cậu, lập tức đẩy Tạ Tinh Lan ra xa. Nhưng tính tình hắn tốt, tới đây chủ yếu để bầu bạn với Hạ Khâm, không hiểu gì về lĩnh vực chuyên môn.
Hắn ngồi ở một bên, không lướt điện thoại mà thoải mái ngả người ra sau ghế, trường quay bị hắn biến thành buổi hội nghị tài chính.
Thợ trang điểm Alex là mỹ nam thanh tú, từ chiếc áo ngắn tay bó sát để lộ rốn và quần jean cạp trễ, có thể thấy khuynh hướng tính dục của người này không phải là thẳng. Y là thợ trang điểm rất nổi tiếng trong ngành, có mối quan hệ tốt với Hạ Khâm.
Y xịt một lớp nước cho Hạ Khâm, nhỏ giọng hỏi: “Bé Khâm, anh chàng đẹp trai kia là bạn của em à?”
“Ừ.” Hạ Khâm đáp.
Mắt Alex sáng lên vì phấn khích: “Anh ấy thẳng hay cong? Có người yêu chưa?”
Hạ Khâm: “?”
Alex ngại ngùng: “Tôi ngắm trúng anh ấy. Bé Khâm cho tôi WeChat của anh ấy được không?”
Hạ Khâm chậm rãi nói: “Không được.”
Alex: “?”
Hạ Khâm ước lượng khoảng cách giữa mình với Tạ Tinh Lan, chắc chắn hắn không nghe thấy mới bình tĩnh bảo: “Bạn trai cũ của tôi.”
Alex bất ngờ: “…Đù má. Được rồi, tôi bỏ cuộc. Nếu đối thủ là em thì tôi đã thua ngay từ lúc chưa bắt đầu.”
Alex tiêu hóa hết cảm xúc thất tình, bắt đầu buôn chuyện: “Trời má, bạn trai cũ!? Thế bây giờ người ta đang làm gì đó? Theo đuổi em lại à?”
Hạ Khâm lưỡng lự: “Không rõ lắm, hình như là thế.”
“Bé Khâm đừng có hình như.” Alex to gan sờ mặt Hạ Khâm: “Tự tin vào ngoại hình của mình đi. Em mà không trùng số với tôi là tôi đã đuổi theo em suốt ba ngày ba đêm.”
Hạ Khâm: “…”
“Đang nói gì đó?” Tạ Tinh Lan kéo ghế tới.
Hắn ngồi cách đây ba mét có hơn, thấy hai người nói chuyện hăng say, lại còn kề sát đầu nhau ngày càng gần, thế là nghiến chặt răng.
“Đang nói về màu son đấy anh đẹp trai.” Alex lắc thỏi son trong tay: “Anh nghe có hiểu không?”
Alex liếc nhìn hai người họ, quyết định tử tế giúp một tay: “Tôi đang chọn màu son cho thầy Hạ, anh đẹp trai muốn xem không?”
Có vẻ Tạ Tinh Lan rất hứng thú, hắn cầm mấy thỏi son lên, mở ra cẩn thận quan sát từng cây một y hệt nhà nghiên cứu khoa học.
“Anh thấy sao? Màu đó có hợp với thầy Hạ của chúng ta không?” Alex tò mò.
Tạ Tinh Lan: “Cái màu đỏ tươi này hả? Cũng đẹp.”
Alex: “…Đây là màu đỏ cà chua.”
Với cả anh nghĩ màu đỏ tươi hợp với thầy Hạ thật hả!! Anh đẹp trai kia!!! Đúng là thảm họa thị giác!!!
Alex quá thất vọng với thẩm mỹ của trai thẳng, y bỏ cuộc, hỏi Hạ Khâm: “Bé Khâm muốn son màu nào?”
Hạ Khâm liếc mắt nhìn, bình tĩnh nói: “Có gì khác nhau đâu, mấy thỏi này toàn là màu đỏ.”
Alex: “…” Đã bảo là màu đỏ cà chua!!!
Hai người ở bên nhau chắc chắn là định mệnh. Mệnh không phải trai thẳng nhưng bị bệnh trai thẳng.
Hạ Khâm bước ra khỏi phòng studio thì trời đã tối, cậu đã nói với Cao Phong và trợ lý tối nay sẽ ăn cơm cùng Tạ Tinh Lan. Cao Phong ấp úng nhìn hai người họ, cuối cùng nhắc nhở Hạ Khâm một câu: “Tuy là anh không dựa vào fan bạn gái để kiếm sống, nhưng hai người ở bên ngoài vẫn nên cẩn thận, đừng để bị chụp.”
“Bị chụp thì có sao?” Hạ Khâm nói.
Cao Phong còn tưởng ông trời sẽ bảo bị chụp thì công khai quan hệ luôn.
Nhưng lại nghe cậu lạnh mặt mở miệng: “Nếu anh bị chụp, cứ nói anh là bố anh ta.”
Cao Phong: “…”
Dạo này thầy Hạ ngang ngược hơn nhiều, còn biết thả miếng nữa.
Hể khoan đã… sao ông trời con không phủ nhận từ “công khai quan hệ”!?
Y muốn hỏi nhưng Hạ Khâm đã đi mất.
Cao Phong cũng chỉ nhắc một câu đó, Hạ Khâm hoạt động trong giới đã năm năm, giải thưởng xứng đáng nhận cũng đã nhận. Hơn nữa cậu làm trong giới điện ảnh, kiếm sống hoàn toàn dựa vào doanh thu phòng vé và nguồn lực.
Cậu có fan bạn gái, nhưng phần lớn là được quốc dân yêu thích. Nếu cậu hẹn hò thì không thành vấn đề gì lớn, nhưng nếu đối phương là người đàn ông đó, Cao Phong vẫn hơi lo.
Xe của Tạ Tinh Lan đậu ngay bên ngoài studio, chiếc xe thể thao vừa có vẻ giản dị vừa có vẻ sang trọng đỗ ở ven đường. Trong vòng nửa tiếng, có ít nhất bốn nhóm người đến chụp chiếc xe, ai cũng ghé mắt nhìn như tò mò chủ nhân chiếc xe.
Hạ Khâm nhìn xe, hỏi nhỏ: “Anh đổi xe rồi à?”
“À.” Tạ Tinh Lan mở cửa cho cậu: “Xe trước bị hỏng, vẫn đang sửa.”
Hạ Khâm cảm thán, đúng là sặc mùi nhà tư bản. Cậu ngồi vào xe, Tạ Tinh Lan bất giác vươn tay định thắt dây an toàn giúp cậu, nhưng cậu đã thắt xong trước.
Hạ Khâm thấy thế, không khỏi bất ngờ: “Sao vậy?”
“Không có gì.” Tạ Tinh Lan rút tay về, đặt lên vô lăng, thản nhiên nói: “Tôi còn định thắt dây an toàn cho em, ghi chút điểm.”
Hạ Khâm: “…” Anh muốn ghi điểm gì với “bạn cũ” chứ?
Hạ Khâm từ từ ngồi thẳng dậy, dựa vào lưng ghế phụ. Khó giữ khóe môi xuống hơn cả giữ cây AK. Không phải cậu ảo tưởng, cảm giác Tạ Tinh Lan đang tán tỉnh cậu lại dâng lên rồi, hiện rõ rệt theo thời gian.
Hạ Khâm không biết hắn có ý đồ gì, hắn cũng không nói rõ là muốn theo đuổi cậu. Lỡ đâu do cậu tự tưởng tượng thì sao?
Thầy Hạ buồn phiền.
———
Thầy Hạ nghĩ nỗi buồn phiền sẽ quấy nhiễu mình, nhưng cậu đã đánh giá thấp mức độ mình buồn ngủ. Trước đây Hạ Khâm có làm việc liên tục trong mười hai giờ cũng khó chìm vào giấc ngủ, vậy mà bỗng dưng gần đây, chất lượng giấc ngủ của cậu được cải thiện đáng kể một cách kỳ diệu.
Nhất là khi ở bên cạnh Tạ Tinh Lan, chỉ mất vài giây là cậu ngủ thiếp đi. Sau mấy lần suy tư thì có lẽ là vì phản xạ có điều kiện, cậu nhớ lúc mình sống chung với Tạ Tinh Lan, cậu luôn ngủ rất say. Chắc là trong tiềm thức, cậu luôn coi hắn là chốn an toàn.
Hạ Khâm ngủ suốt dọc đường, lúc sắp xuống xe, Tạ Tinh Lan mới gọi cậu dậy.
“Em buồn ngủ như thế, có muốn ngủ thêm chút nữa không, hay hôm khác rồi ăn?”
Hạ Khâm mơ màng tỉnh giấc, chỉ nghe được câu “hay hôm khác rồi ăn”.
Hôm khác? Không được!
Cậu gần như bị rối loạn căng thẳng sau chấn thương với cụm “hôm khác”. Trải qua cuộc chia tay chóng vánh cách đây năm năm, Hạ Khâm đã rút ra kinh nghiệm lớn nhất trong đời người.
Muốn làm gì thì phải làm ngay lập tức, “hôm khác” chính là viễn cảnh xa vời.
Huống hồ thầy Hạ sẽ không thừa nhận rằng, cậu đã âm thầm mong chờ buổi hẹn hò này mấy ngày qua 🙂 Thậm chí cậu còn cố ý mặc quần áo mới, phối đồ kỹ càng 🙂 Thế mà đến tận bây giờ, tên Tạ Tinh Lan trai thẳng vẫn chưa khen cậu mặc đẹp 🙂
“Không cần.” Hạ Khâm buộc mình tỉnh táo lại, cậu lẩm bẩm: “Hôm nay phải ăn.”
“Đói bụng lắm à?” Tạ Tinh Lan hối hận, lẽ ra hắn phải dẫn cậu đi ra ăn sớm hơn.
Nhà hàng mà Tạ Tinh Lan chọn khá khuất, nằm trên tầng cao nhất của tòa nhà bình thường, xung quanh là những khu dân cư. Kiến trúc ở Bắc Kinh là vậy vì tuổi thọ lâu năm, bất kể bạn là nhà hàng Michelin bốn sao năm sao đi chăng nữa, một khi đã đặt chân ở trung tâm thành phố sẽ như thế, phần lớn đều nằm trong những tòa nhà màu xám.
Hai người bước vào, có phục vụ đặc biệt đến tiếp đón. Sau khi xác minh tên của Tạ Tinh Lan, thái độ của đối phương lập tức trở nên cung kính như đang chào đón nhà tài trợ lớn nhất của nhà hàng. Nhìn hình ảnh này, Hạ Khâm sinh lòng nghi ngờ có khi nào Tạ Tinh Lan bao hết nhà hàng.
Tiến vào thêm mới biết… ông nội nó đúng thế thật.
Nhà hàng vắng tanh, hầu như không có ai ngoài phục vụ. Hạ Khâm liếc mắt nhìn Tạ Tinh Lan, hắn vẫn hành động tự nhiên, coi đây là chuyện hoàn toàn bình thường.
Được.
Được thôi.
Biết anh kiếm nhiều tiền hơn rồi.
Hắn không nói, Hạ Khâm cũng không hỏi. Chỉ có hai người trong nhà hàng rộng lớn, tầng trên cùng lắp đặt cửa sổ sát đất, còn có sân thượng rộng rãi ở ngoài. Đứng ở đó có thể thấy toàn cảnh quận Triều Dương, không xa là địa danh kinh điển nhất của Tứ Cửu.
“Thầy Hạ.” Tạ Tinh Lan gọi: “Em muốn ăn gì?”
Hạ Khâm lấy lại tinh thần, vô thức hỏi: “Anh bao cả chỗ này à?”
“À, phải.” Tạ Tinh Lan nói: “Tôi muốn làm em thoải mái hơn.”
Phải mất một lúc Hạ Khâm mới hiểu ý “thoải mái hơn” mà Tạ Tinh Lan nói, hôm nay cậu lên xe của Tạ Tinh Lan, đội chiếc mũ tai bèo theo thói quen, còn kéo vành mũ xuống thấp, đeo thêm cả khẩu trang. May mà cậu có khí chất, nếu không thì chẳng khác gì đêm hôm đi trộm bình ắc-quy.
Đến nơi vắng vẻ, Hạ Khâm mới cởi khẩu trang ra, nhưng vẫn đội mũ. Rồi thấy trong nhà hàng chỉ có phục vụ, rốt cuộc cậu cũng cởi bỏ toàn bộ trang bị. Đi ra ngoài thế này có gì không thoải mái ấy hả? Che chắn kín kẽ thì đương nhiên khó chịu hơn so với ăn mặc thoải mái rồi.
Nhưng không làm thế thì không được, Hạ Khâm quá nổi tiếng, đi đến đâu cũng làm người khác chú ý. Đây là sự khác biệt giữa người nổi tiếng và người bình thường. Hạ Khâm đã làm quen nhiều năm qua nên không nhận ra mình thấy bất tiện.
Cậu giữ im lặng hơi lâu, Tạ Tinh Lan kéo ghế cho cậu rồi hỏi: “Có chuyện gì à?”
Hạ Khâm nói: “Thật ra anh không cần phải làm vậy, tôi cũng quen rồi.”
Tạ Tinh Lan cười: “Nói gì thế hả. Em tập thành thói quen, chịu chấp nhận chứ có phải thích đâu?”
Hắn nói quá tự nhiên, trong lời đầy ý che chở mà có lẽ chính hắn không nhận ra.
Hạ Khâm lại không nói gì, trong lúc đợi đồ ăn được bưng lên, cậu hiếm khi ngơ ngác. Tuy cậu không uống chút rượu nào, nhưng nhịp tim bắt đầu đập nhanh hơn. Tạ Tinh Lan nói rất đúng, cậu chỉ làm quen với nó chứ không thật lòng thích.
Giữa đêm đi ra ngoài, ai lại muốn ăn mặc như tên trộm? Chẳng qua là thân phận hơi đặc biệt nên đành chịu thôi.
Nếu nghĩ kỹ thì Hạ Khâm thường xuyên “tập làm quen”.
Tập làm quen với việc chuyển trường liên tục khi còn đi học, tập làm quen với việc diễn xuất khi trưởng thành. Cuộc đời cậu không có mục tiêu cố định nào, học hành chăm chỉ là do không có chuyện gì khác ngoài chuyện học. Cũng chỉ có chăm chỉ học thì cuộc sống của cậu và Hạ Nghiên mới được cải thiện.
Về sau cậu có duyên bước vào giới điện ảnh, nghề này kiếm tiền nhanh, cũng có thể tiếp tục giấc mơ của Hạ Nghiên.
Cậu đã dành gần nửa đầu cuộc đời để trôi theo dòng chảy, có lẽ vì cậu với Hạ Nghiên sống nương tựa vào nhau nên đều xem đối phương như cây cứu mạng, bất kể chuyện gì xảy ra hay đưa ra quyết định gì, luôn lấy đối phương làm trọng. Kể cả chuyện chia tay với Tạ Tinh Lan năm đó.
Nhưng sau nhiều năm, Hạ Khâm nhận ra —— Duy nhất Tạ Tinh Lan, chỉ duy nhất hắn mới nói với cậu rằng cậu không cần phải “tập làm quen” nữa, bởi vì hắn sẽ chủ động chiều theo cậu. Trong lòng hắn, dường như cậu luôn là duy nhất và quan trọng nhất.
Có khoảnh khắc, Hạ Khâm nhìn hắn muốn thốt ra:
Chúng ta làm lành được không? Chúng ta bắt đầu lại đi?
Nếu thời gian quay ngược lại năm năm trước, cậu sẽ không bao giờ nói những lời này mà sẽ luôn đặt mình lên hàng đầu. Viền mắt Hạ Khâm chua xót, cuối cùng cũng không nói ra. Cậu là người đề nghị chia tay, cũng là người buông tay trước, cậu không thể nói lời vô liêm sỉ ấy thản nhiên như vậy.
Thức ăn nhanh chóng được mang ra, Hạ Khâm tạm thời thôi nghĩ ngợi lung tung. Nhà hàng tư nhân đã được đặt hết chỗ, ngoài hai người họ ra, trong nhà hàng chỉ còn lại tiếng đàn violin du dương.
Có vẻ nhận ra tâm trạng của Hạ Khâm không tốt, nửa sau Tạ Tinh Lan đều chủ động gợi chuyện. Tài năng của hắn là thế, nếu hắn muốn nói chuyện với ai đó, hắn có thể làm cho bầu không khí trên bàn ăn trở nên vui vẻ. Khả năng giao tiếp tuyệt đỉnh này hình như có từ trong bụng mẹ.
Nhiều lần hắn trêu chọc Hạ Khâm, nhân viên tiến lên rót rượu nghe thấy cũng phải mỉm cười.
Người thế kia, chắc có nhiều người thích lắm? Hạ Khâm tự hỏi.
Tính từ lúc Tạ Tinh Lan về nước đến hiện tai, hai người quen thân nhau hơn chút. Tuy bọn họ cố ý không nhắc đến năm năm xa cách, nhưng có lẽ là do vừa uống chút rượu, Hạ Khâm đột nhiên có suy nghĩ – “Trong năm năm ở nước ngoài, hắn có yêu ai không?”
Có một số chuyện, tốt hơn là không nên nghĩ tới. Một khi đã nghĩ tới, nó sẽ cắm sâu vào tim bạn như cái gai.
Hạ Khâm đắm chìm vào suy nghĩ đến nỗi không để ý bữa ăn đã sắp kết thúc. Tạ Tinh Lan ký hóa đơn rồi chậm rãi đi xuống cầu thang cùng Hạ Khâm. Nhờ bữa ăn mà cảm giác xa lạ giữa hai người dần biến mất. Cả hai vừa đi vừa trò chuyện, không cố ý nhắc đến năm năm chia tay, y hệt bạn cũ lâu năm gặp gỡ.
“Lần này anh về nước có đi nữa không?” Hạ Khâm hỏi.
“Tạm thời không đi.” Tạ Tinh Lan nói: “Tôi còn vài chuyện phải giải quyết ở trong nước.”
“…Ồ.” Hạ Khâm nói: “Bây giờ anh sống ở đâu?”
“Khách sạn.” Tạ Tinh Lan đáp: “Tôi vẫn chưa tìm được nơi thích hợp để ở.”
“Tôi biết vài đại lý bất động sản, anh muốn tôi giới thiệu họ cho anh không?” Vừa nói xong, Hạ Khâm đã muốn cắn lưỡi. Bây giờ Tạ Tinh Lan cần gì thì đã có thư ký lo liệu, đâu tới lượt cậu giúp.
Đúng lúc ậu định rút lại lời nói, Tạ Tinh Lan lại nhướng mày: “Được, làm phiền thầy Hạ rồi.”
“Tôi mới trở về Bắc Kinh nên còn chưa quen.” Tạ Tinh Lan nói: “Em cũng biết chỉ số thông minh của Tiểu Triệu rồi đấy, bị bán còn đếm tiền cho môi giới.”
Hạ Khâm cười: “Có thể làm trợ lý cho anh, chứng tỏ không ngốc.”
“Cũng đúng.” Tạ Tinh Lan vẫn bước tiếp, mắt nhìn thẳng: “Cơ mà thầy Hạ cứ giới thiệu cho tôi đi, tôi sợ mình hết lý do để hẹn gặp em.”
Câu này quá mờ ám, Tạ Tinh Lan buột miệng nói ra cũng vì uống hơi nhiều rượu. Tiếng bước chân của Hạ Khâm ở đằng sau nhẹ dần, cuối cùng dừng hẳn lại.
Hắn đang cưa cẩm cậu! Ý nghĩ vừa lắng xuống trong đầu Hạ Khâm giờ lại trở nên mạnh mẽ hơn. Rốt cuộc Tạ Tinh Lan có hẹn hò với ai ở nước ngoài không? Nếu có thì vì sao hành động thế này với cậu? Không thể nào là vì về nước thấy trống vắng cô đơn, nhìn người yêu cũ vẫn rất đẹp trai nên giở trò mập mờ chứ.
Nếu đúng vậy thì hắn đi chết đi 🙂
Tạ Tinh Lan quay đầu lại hỏi: “Có vấn đề gì à?”
Hắn nhìn đoạn cầu thang dưới chân Hạ Khâm, nói đùa: “Này nhé, thầy Hạ yếu ớt quá rồi đó, có mấy bậc thang mà cũng cần bế sao?”
Hẳn là do rượu nên Tạ Tinh Lan đánh mất chừng mực khi nói chuyện. Càng nói càng đi xa, thử thách ranh giới của cậu. Hạ Khâm chìm trong trầm tư, không để ý lời Tạ Tinh Lan nói. Cũng không để ý đến những người đi xuống cầu thang phía sau họ – nhà hàng ở tầng cao nhất, họ vừa đi xuống một tầng, có quầy bar mở ngay bên ngoài thang máy.
Trong quán bar, một ban nhạc nhỏ đang biểu diễn, mấy vị khách say xỉn ra vào cửa vô tình đụng phải Hạ Khâm. Gần như ngay lập tức, Tạ Tinh Lan nắm lấy cánh tay Hạ Khâm, hoàn toàn dựa vào trí nhớ cơ bắp, giây tiếp đó hắn ôm ngang eo Hạ Khâm kéo cậu vào lòng mình.
Hai cô gái va vào cậu liên tục xin lỗi: “Xin lỗi, bạn tôi không thấy đường! Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi!”
“Không sao.” Giọng nói trầm thấp của Tạ Tinh Lan vang lên trên đỉnh đầu cậu.
Ánh đèn mờ nhạt, khi hai cô gái rời đi, một trong hai người ngập ngừng: “Sao anh chàng kia trông quen thế?”
“Trai đẹp nào mà chả thấy quen?”
“Không! Trông quen lắm!” Cô gái nói: “Sao tôi cứ thấy giống giống Hạ Khâm?”
“Bà say chắc rồi, làm gì có chuyện Hạ Khâm xuất hiện ở đây?”
Nghĩ lại thấy cũng đúng, dù Hạ Khâm có xuất hiện ở đây, cũng không thể nào ôm ấp với đàn ông được.
Cô gái ngoảnh lại nhìn, nhỏ tiếng: “Ha ha, đảm bảo hai người họ là một đôi!”
Hạ Khâm: “…” Hai người đi xa hơn rồi hẵng nói chuyện được không? Nói lớn tiếng như thế là sợ tôi không nghe thấy sao?
Mọi suy nghĩ trong đầu Hạ Khâm đều bị gián đoạn bởi sự náo động này. Cậu muốn thoát khỏi vòng tay Tạ Tinh Lan, nhưng nào ngờ vừa mới nhúc nhích, cánh tay trên eo cậu lại dùng lực mạnh hơn, ôm chặt lấy cậu.