Chờ Cậu Chuyển Trường Đã Lâu

Chương 9: Đánh nhau



Cổ áo của Tạ Tinh Lan vẫn bị Hạ Khâm nắm, vì chênh lệch chiều cao nên Tạ Tinh Lan phải cúi nhẹ người xuống, hắn nhướng mày nhìn Hạ Khâm.

Thái độ quá rõ ràng, trên mặt hắn viết một câu: Người anh em giải thích cái coi?



Có gì đáng để giải thích không? Với tình huống này cậu còn chưa nhận ra được? Hạ Khâm thầm tính toán nhanh chóng.

Đối phương có năm người, cậu chỉ có một thân một mình, cậu tự tin thực lực của mình nhưng lấy một địch nhiều vẫn quá bất lợi.

Cậu có thể đánh thắng mà không nhất thiết phải tự đối chọi, phải chọn giữa đầu rơi máu chảy, gãy tay gãy chân thì không khác gì gọi 110 hoặc 120.

Ngại quá chứ đại thiếu gia không muốn chọn, vì sao muốn cậu đứng yên chịu đòn?

“Cậu không thấy sao, hai chúng ta bị bao vây rồi.”

“Ừm xin lỗi, không phải hai chúng ta.” Tạ Tinh Lan sửa lời: “Hình như chỉ có mình cậu bạn bị bao vây thôi.”

Hạ Khâm: “…”

Tạ Tinh Lan nhếch mép nhàn nhã nhìn Hạ Khâm, toát lên vẻ bỉ ổi thiếu đòn.

Hạ Khâm cân nhắc trong đầu vài giây, cậu nhanh chóng khẳng định cậu không thể tự giải quyết khốn cảnh hiện tại. 

Cậu học sinh chuyển trường thường ngày để mắt trên đỉnh đầu bỗng ngoan ngoãn mở miệng: “Anh đại thấy chết không cứu thật sao?”

Hạ Khâm chớp mắt: “Xin anh mà.”

Ngoài việc phá hỏng các mối quan hệ, vị thiếu gia còn có sở trường là giả bộ ngoan, giải thích bằng lời của cậu là: Nói mấy chữ sẽ đạt được mục đích, cần gì phải tham chiến.

Tạ Tinh Lan không ngờ Hạ Khâm đổi thái độ nhanh như vậy, thành thạo đến mức không cần hồi chiêu, dứt khoát tung ra đại chiêu.

Hắn: “…” Đù.

Hắn có thể kiên quyết từ chối nhưng hắn chọn nhượng bộ.

Thật ra Tạ Tinh Lan khá thích, ở khoảng cách kề cận này hắn mới nghiêm túc nhìn khuôn mặt Hạ Khâm. Hắn biết cậu bạn chuyển trường đẹp trai, có điều nhìn gần thì vẻ ngoài của cậu gây ấn tượng hơn nhiều.

Tạ Tinh Lan chợt nhớ tới một câu nói đùa trên mạng, rằng phải kiếm bạn trai đẹp trai vì dù bạn trai có xấu hay đẹp thì khi yêu sẽ có cãi vã. Nhìn người xấu sẽ khiến mình giận hơn, trong khi đó có thể tha thứ một nửa cho người đẹp chỉ bằng cách nhìn mặt. 

Tính Hạ Khâm xấu nhưng may là cậu chộp được khuôn mặt ưa nhìn, nếu không bạn gái của cậu sẽ gây chiến với cậu mỗi ngày là cái chắc.

Tạ siêu thẳng nghĩ vậy, rồi trong một thoáng tiếp theo trong đầu hắn bỗng có một suy nghĩ như lông vũ cọ vào lòng, cảm giác kỳ lạ khó tả, hình như là phấn khích? Hoặc tò mò?

Hạ Khâm có bạn gái không?

“Này! Mẹ nó bọn mày có nghe tao nói không đấy?” Đầu đinh mất kiên nhẫn, chần chừ nhìn Tạ Tinh Lan: “Mày thật sự là anh đại của nó?”

“Hả?” Tạ Tinh Lan bừng tỉnh, đứng thẳng người: “À phải, tao là anh của cậu ấy.”

Hạ Khâm: “?”

Ai cho phép cậu nói bớt chữ “đại”? Thêm vào cho tôi!  

“Mày định ra mặt giúp cậu ta?” Đầu đinh nhìn hắn chằm chằm. 

“Ừ, gần gần vậy đó.” Tạ Tinh Lan vỗ tay hờ hững nói: “Dù sao thì tao có sở thích lấy giúp người khác làm niềm vui.”

Đầu đinh thật lòng không muốn đối đầu với Tạ Tinh Lan, người con trai này khác Hạ Khâm, hắn luôn giữ thái độ vui vẻ không mang tính công kích, mà gã dựa vào kinh nghiệm lăn lộn nhiều năm, trực giác mách bảo Tạ Tinh Lan không dễ trêu.

Dáng vẻ càng bất cần thân thiện càng đánh đấm liều lĩnh, hơn nữa đôi mắt hắn đẹp như thú hoang, kiêu ngạo và tàn nhẫn. 

Chẳng qua đầu đinh không muốn tỏ ra sợ sệt trước đám đàn em, mấy người như gã cũng cần thể diện!

“Đại ca, bọn em ai lên trước đây?”

Lúc đầu đinh do dự, đàn em nhỏ giọng hỏi gã.

“Từng người một lên?” Hạ Khâm đột nhiên cao giọng: “Xí, mày xem thường ai đấy? Đừng rườm rà, anh đại của tao đấu với mười người bọn mày cùng lúc, xông lên hết đi!”

Tạ Tinh Lan: “?”

Hắn nhìn Hạ Khâm, giọng điệu lạ thường: “Giỡn à cậu bạn?”

Trận này cậu không đánh, không phải chuyện của cậu nên thích ba hoa hả?

Hạ Khâm không màng để ý tới hắn, nhất quyết kéo mối thù tới, tiếp tục ê a chế nhạo: “Bọn mày nghe chưa, anh đại nói nếu hôm nay không đánh bọn mày ra bã, anh ấy sẽ quỳ lạy gọi bọn mày là bố!”

Tức là hắn chẳng có gì tốt lành bất kể thắng thua đúng không? Tạ Tinh Lan nghe Hạ Khâm nói mà xúc động, đến mức hắn phải vỗ tay: “Cậu bạn quá đỉnh.”

Hắn đã mở mang tầm mắt về tính thù dai và cái nết bết bát tận cùng của cậu học sinh chuyển trường.

Đầu đinh không thể nhẫn nhục chịu đựng lời chế giễu trần trụi phách lối, mà việc Tạ Tinh Lan làm tiếp đó lại đổ thêm dầu vào lửa.

Gã thấy hắn lấy điện thoại thong thả bấm số 120.

Thị lực đầu đinh tốt, gã buộc phải lên tiếng: “Người anh em, em trai cậu chỉ bị thương nhẹ ngoài da thôi, có đến mức phải gọi 120 không?”

Gã đang nói chuyện gã bóp cổ tay Hạ Khâm lúc nãy, cậu ta không chỉ da trắng mà thể chất còn dễ bị ứ máu. Hơn hết là gã không hề bóp mạnh, đâu ngờ cổ tay Hạ Khâm bầm tím.

“Nghĩ gì thế?” Tạ Tinh Lan ung dung cất điện thoại: “Gọi 120 cho mày.”

“Cái gì?” Đầu đinh sửng sốt một lúc mới thốt “tao đệt”.

Tạ Tinh Lan ra tay nhanh đến mức Hạ Khâm không nhận ra hắn đã bước lên.

Đầu đinh ở gần hắn là xui rủi nhất, chỉ kịp bật ra một chữ “tao” đã bị hắn đá thẳng vào vị trí buồng tim khiến gã ngã dúi dụi xuống đất đau đớn.

Mấy người còn lại bây giờ mới kịp phản ứng, đồng thanh hét to tăng khí thế rồi lao lên.

Hạ Khâm nhìn cảnh tượng trước mắt, hơi hối hận vì vừa rồi mình cố ý khiêu khích. Đúng là cậu có ý định trả thù Tạ Tinh Lan, cả hai nhóm người này đều xúc phạm cậu.

Hai bên đều bị thương rồi cùng tiến hết vào ICU, đây là cảnh tượng cậu cực kỳ muốn xem, chẳng qua lúc Tạ Tinh Lan ra đòn thật, suy nghĩ đó lại yếu dần.

Đặc biệt là khi cậu thấy năm kẻ lao về phía hắn, cầm gậy gộc và dao từ đâu ra lóe ánh sáng rọi lên mặt Tạ Tinh Lan. Suy cho cùng thì hắn đánh nhau vì giúp mình, Hạ Khâm cảm giác mình quá trớn rồi.

Tạ Tinh Lan không biết mới sau vài chiêu, trong đầu Hạ Khâm đã nghĩ nhiều nhường đó.

Bản thân hắn thấy khá tốt, hắn không đánh nhau như cơm bữa nhưng đây cũng chẳng phải chuyện gì xa lạ. Dạo này hắn có chuyện phiền lòng, đã lâu không động tay động chân.

Mấy tên côn đồ chỉ đơn thuần là nơi trút giận dâng tới tận miệng cho hắn, Tạ Tinh Lan thoải mái ra tay coi như giảm căng thẳng.

Vậy nên lúc hắn chuẩn bị kết thúc trận chiến, bỗng một cái cặp màu đen sượt ngang qua tai hắn, đi kèm đó là tiếng một tên côn đồ kêu thảm thiết: “Mẹ nó cặp tao!”

Giây tiếp theo, tên côn đồ quấn quýt với cái cặp ngã lăn ù ra đất.

Vì bị người ta đạp.

Tạ Tinh Lan nghiêng đầu nhìn, không biết cậu bạn chuyển trường đã đứng cạnh hắn từ bao giờ, cậu hạ chân xuống, sắc mặt đen sì.

Tạ Tinh Lan ngạc nhiên, người này biết đánh đấm sao? Ban nãy hắn đến muộn nên không thấy Hạ Khâm tát đầu đinh một bạt tai, nói thật thì hắn rất bất ngờ.

Hạ Khâm cho hắn ấn tượng cậu là một tên mọt sách ham học học giỏi, tính cách cứng nhắc nhàm chán, nhân tiện còn hẹp hòi thù dai mà hắn mới nhận ra. Nói chung là hình tượng không hề liên quan gì đến biết đánh nhau…

Cậu bạn này hơi cay đó nha. 

Hạ Khâm đá xong vẫn chưa hả giận, để hành động dễ hơn, cậu cúi đầu tháo cặp kính đen cồng kềnh để lộ đôi mắt hồ ly vô cùng xinh đẹp, phần tóc mái xõa qua lông mày không che đi mắt.

Da cậu trắng kiểu nhợt nhạt, trông không mấy khỏe khoắn mà toát vẻ trầm tính, lạnh lẽo xa cách.

Trong thoáng chốc Tạ Tinh Lan không thể rời mắt.

Nhân sơ hở này, đầu đinh bò dậy vung đòn muốn đánh lén Tạ Tinh Lan, để lấy đà gã còn hét to, cứ tưởng sẽ tấn công thành công, không ngờ Tạ Tinh Lan tránh sang một bên tiện thể quật gã qua vai khiến gã bị thương nặng hơn, đầu đinh “ặc” một tiếng, không đứng dậy được nữa.

“Mày nhìn mày xem.” Tạ Tinh Lan thở dài: “Đánh thì đánh đi chứ mắc gì gào thét lấy đà, tự mày làm hành động đứt đoạn, trong lúc ngắt quãng đó sẽ bại trận, hiểu không?”

Đầu đinh bị hắn đè dưới đất, hai tay bị ghìm ra sau lưng, tức giận vùng vẫy phun hàng loạt lời chửi bới.

Tạ Tinh Lan tát cho gã một cái, gã mới chịu đàng hoàng.

Hắn vẫn còn muốn trò chuyện: “Ồ, sao mày không có hình xăm?”

Đầu đinh nhận ra Tạ Tinh Lan đang nói chuyện với mình, gã cười ha ha: “Liên quan gì tới mày!”

“Ngại quá, do ấn tượng rập khuôn của tao thôi.” Tạ Tinh Lan nói: “Tao cứ nghĩ mấy tên lăn lộn đường phố như mày đều xăm hoa trên cánh tay.”

“Ha ha.” Đầu đinh bật cười: “Mày xàm cứt chó gì thế! Nếu tao mà xăm –“

Tạ Tinh Lan chăm chú lắng nghe.

Đầu đinh giải thích: “Đù má sao tao đi thi công chức được! Chẳng lẽ tao làm lưu manh cả đời! Đồ không có chí khí!”

Tạ Tinh Lan hiếm khi câm nín: “…”

Người anh em này quá giỏi, giác ngộ chính trị cao hơn hắn nhiều.

Tạ Tinh Lan ngẩng đầu nhìn Hạ Khâm, nhướng mày: “Còn cậu, nhặt lương tâm trong miệng chó về rồi à?”

Hạ Khâm vốn đang bùi ngùi thế giới thần kỳ đến mức nào, nghe vậy thì sững sờ.

Miệng chó nào? Miệng chó không mọc ngà voi của nhà ngươi ấy hả?

“Cả nghĩ rồi.” Hạ Khâm lạnh lùng: “Lúc nãy tôi chỉ sợ một mình tôi đánh chết họ.”

Độ mạnh miệng của cậu thiếu gia ở mức mười, cậu mỉa mai: “Để cậu ở lại níu chân tôi cho tôi yên tâm hơn.”

“Hóa ra là vậy.” Tạ Tinh Lan hiểu ra: “Được rồi, mời cậu tiếp tục!”

Hắn dứt lời rồi thả đầu đinh dưới đất ra, bày tư thế nghênh ngang bỏ đi không níu chân Hạ Khâm nữa.

Đầu đinh được giải thoát, gã lập tức lao tới đánh Hạ Khâm không hề quên sơ tâm.

Hạ Khâm vẫn còn nhìn Tạ Tinh Lan, không tin nổi tên này thật sự để cậu một mình giữa trận hội đồng???

Giây tiếp theo Hạ Khâm mới biết Tạ Tinh Lan là một con chó đích thực, chó của chó, chó của chó của chó.

Hắn không rút lui khỏi chiến trường hoàn toàn mà tìm vị trí đẹp để quan sát trận chiến.

Lối đánh của Hạ Khâm nhìn lướt qua cũng biết là khác với Tạ Tinh Lan.

Tạ Tinh Lan thuộc kiểu xuất phát từ nền tảng hoang dã, chỉ dựa vào thiên phú và kỹ năng chiến đấu vượt trội, ra chiêu tàn nhẫn ngoan độc chắc chắn là từ kinh nghiệm đánh nhau nhiều mà ra.

Hạ Khâm lại khác, cậu vừa ra tay đã biết cậu là người học võ, lại còn là kiểu cọng rau hẹ quanh năm suốt tháng tiêu số tiền lớn đăng ký lớp đánh vật, dùng chiêu nào chiêu nấy đều đẹp mắt, dứt khoát không luộm thuộm.

Thậm chí có thể nói là cảnh đẹp ý vui.

Quá trình sau đó, Hạ Khâm thỉnh thoảng nghe thấy tên thần kinh đang theo dõi trận đấu bật thốt tiếng kinh ngạc. Giọng điệu uể oải kèm theo tiếng vỗ tay chậm rãi, một ví dụ điển hình cho câu hóng chuyện không chê chuyện lớn.

Hạ Khâm đấm.

“Hay, móc thẳng, đẹp!”

Hạ Khâm quăng người.

“Vật ngã luôn, cậu bạn dữ quá!”

Hạ Khâm phòng thủ.

“Thọc qua họng phòng ngự, quao quao quao, một đòn hoàn hảo.”

Hạ Khâm —

Hạ Khâm chưa ra tay nhưng đầu đinh bị cậu đè ép đã chịu hết nổi.

Đầu đinh ra hiệu đình chiến, gã ôm cái trán sưng vù, không tài nào chịu đựng tiếp nữa: “Này cậu bạn, tên kia là anh đại của mày thật hả?”

Đầu đinh khựng lại: “Hay là chúng ta tạm dừng đi.”

“Bà mẹ nó hắn quá bỉ ổi, đập chết hắn trước được không?”

Hạ Khâm: “…”

Không gạt gì mày, tao cũng có ý đó.

——————

Tác giả có lời muốn nói:

Bây giờ trai thẳng họ Tạ xưng hô: cậu bạn, người anh em.

Sau này: Anh em thân thiết hôn nhau làm tình với nhau thì sao? Có vấn đề gì? Mắc mớ gì không?


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com