Trận đ.á.n.h cuối cùng chẳng có chút gay cấn nào, thế lớn của hoàng đế đã mất, binh lính giữ thành chỉ biết dựa vào địa thế hiểm trở mà ngoan cố chống chọi trong vô vọng mà thôi, việc chiếm thành diễn ra vô cùng thuận lợi. Vừa qua giờ Ngọ, Mạch Khê liền dẫn quân vào trong thành, nhằm thẳng cung điện mà tiến.
Tôi lại cảm mọi việc thuận lợi một cách kỳ lạ.
Như chứng minh cho suy nghĩ của tôi, khi Mạch Khê đến gần hoàng cung, một bóng áo trắng đứng trên tường hoàng cung, từ trên cao nhìn xuống Mạch Khê và đoàn quân của chàng.
Bạch Cửu.
Có lẽ bây giờ ông ta đã bốn, năm mươi tuổi rồi, đối với một người phàm trần mà nói, đến tuổi đó mà vẫn còn sức lực bày trò như vậy quả là hiếm có.
Ông ta phất tay một cái, trên tường hoàng cung bỗng nhiên xuất hiện rất nhiều cung thủ, giương cung chĩa thẳng vào Mạch Khê.
Binh sĩ xôn xao, đương nhiên là phải xôn xao rồi, Bạch Cửu là thủ lĩnh phản quân, còn Mạch Khê là vị tướng đã cầm quân đ.á.n.h đổ vô số thành trì, khi sắp tấn công hoàng cung, hai người lại xảy ra mâu thuẫn thế này là sao?
Bạch Cửu lôi từ sau lưng ra cái đầu của một người đàn ông, nói lớn: “Bạo chúa đã bị c.h.é.m! Các tướng sĩ, chúng ta đã đoạt được thiên hạ rồi”.
Sau một hồi im lặng, hàng chục vạn binh sĩ bùng lên tiếng reo hò hoan hỷ.
hằng nguyễn
Tôi nhìn bóng hình đang ngồi trên lưng ngựa, Bạch Cửu đã lấy được đầu hoàng đế trước chàng một bước, cũng có nghĩa là Bạch Cửu được tôn làm đế vương của triều đại mới trong tâm lý mọi người. Bây giờ, cuối cùng tôi cũng hiểu ra, vì sao khi Mạch Khê vẫn còn chiến đấu ở tiền tuyến, ông ta đã vội về kinh thành, có lẽ chính là vì thời khắc này.
Bạch Cửu đợi binh sĩ từ từ trật tự trở lại, nói: “Giang sơn tươi đẹp, người muốn ngai vàng này nhiều như lông bò, nhưng từ trước đến nay ta không ngờ được rằng, ngươi cũng vì ngôi vị hoàng đế này mà làm những việc đại nghịch bất đạo”.
Nội lực Bạch Cửu vô cùng thâm hậu, âm thanh không lớn nhưng vẫn có thể làm cho mỗi người đều nghe được một cách rõ ràng. Tiếng quát này làm cho mọi người yên lặng.
“Đồ đệ Mạch Khê của ta, khi ngươi tám tuổi ta đã thu nạp ngươi làm đệ t.ử, đến nay đã hai mươi năm, sở học cả đời của ta đều đã truyền lại cho ngươi, thế mà ngươi lại vì ngôi vị hoàng đế, nhiều lần phái người đến ám sát ta. Quả thực làm trái tim sư phụ ta đây cảm thấy thất vọng vô cùng. Hôm nay bạo chúa đã bị diệt trừ, cũng chính là lúc phải diệt trừ kẻ thất đức bất trung, bất nghĩa, bất hiếu như ngươi!”.
Nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của tất cả mọi người, tôi chỉ có thể thở dài. Tuy rằng xung quanh vẫn còn rất nhiều người, nhưng bóng hình một người một ngựa kia của chàng lại làm cho tôi cảm thấy sự cô đơn vô tận.
Chàng không biết nói, cho dù bị oan khuất cũng không thể nào tự minh oan cho mình.
Lúc này, không biết tên binh sĩ nào trên tường hoàng cung đột nhiên b.ắ.n tên về phía Mạch Khê. Tôi thất kinh, đúng lúc định ra tay thì thấy Mạch Khê không hề tránh, giương cung tên lên. Khi mọi người còn chưa kịp phản ứng gì thì mũi tên của Mạch Khê đã xẻ đôi mũi tên của đối phương, chỉ nghe thấy một tiếng kêu t.h.ả.m thiết trên tường thành, tên cung thủ đã ngã xuống chân thành.
Mọi người vô cùng kinh ngạc.
Đến tôi cũng thấy hơi ngạc nhiên, không ngờ tiễn pháp của Mạch Khê lại có thể chuẩn xác tinh vi như vậy.
“Xin đừng!”. Một giọng nữ ch.ói tai đột nhiên từ phía sau đoàn quân truyền lại, một người con gái loạng choạng chạy đến bên cạnh Mạch Khê: “Xin đừng! Mạch Khê đừng làm vậy! Ông ấy dù sao cũng là sư phụ dưỡng d.ụ.c huynh”.
Sự xuất hiện đột ngột của A Nhu làm chiến mã của Mạch Khê giật mình, con ngựa này tính khí chẳng vừa, giơ vó trước lên, như sắp giày A Nhu dưới vó ngựa. Mạch Khê kéo c.h.ặ.t dây cương, nhưng con ngựa này lại như phát điên, kéo thế nào cũng không được.
Còn tôi thì nhìn thấy rõ ràng có người đã phóng ám khí vào ngựa của Mạch Khê, bọn họ muốn để cho mọi người nhìn thấy chàng giẫm c.h.ế.t A Nhu, để cho tiếng xấu thất đức chúng vừa vu cho chàng thành sự thật. Ngọn lửa giận dữ trong lòng tôi bốc lên, Mạch Khê của tôi cầu không được ngai vàng thì thôi, nhưng không thể để cho các người bắt nạt như vậy được!
Tôi vung tay một cái, âm khí bay thẳng vào người A Nhu, khiến cô ta bật ra xa mấy trượng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi hiện thân, hạ xuống phía trước ngựa của Mạch Khê, dồn khí trong lòng bàn tay, hút ám khí trên mình ngựa ra, trở tay ném lại. Tên binh sĩ kia hự lên một tiếng rồi bất tỉnh.
Sự xuất hiện đột ngột của tôi làm mọi người bị một phen kinh hoàng, hét to “yêu quái”, liên tiếp lui ra rất xa, tạo thành một vòng tròn vây lấy tôi và Mạch Khê.
Mạch Khê xuống ngựa, túm c.h.ặ.t lấy tay tôi, mặt đầy vẻ phẫn nộ, vội vàng viết hai chữ “về đi” vào lòng bàn tay tôi.
“Chỗ mà em cần ở lại là bên cạnh chàng, chàng bảo em về đâu bây giờ?”.
Tôi hỏi lại, Mạch Khê nhất thời không nói gì.
Tôi không hiểu thần sắc đang lưu chuyển trong mắt chàng, đột nhiên nghĩ tôi muốn ở bên cạnh chàng suốt đời, nhưng mà chàng có muốn không? Trong cuộc sống về sau, liệu chàng có vẫn tưởng nhớ ngai vàng, trách tôi... Trong lòng tôi không chắc, quay người hỏi chàng: “Mạch Khê, nếu như em có thể giúp chàng đoạt được ngai vàng, nhưng từ giờ về sau không có Tam Sinh nữa. Dùng Tam Sinh đổi lấy ngai vàng, chàng có đổi không?”.
Chàng nhìn tôi chằm chằm, thần sắc trong mắt chàng càng trở nên kỳ lạ.
Chính lúc này Bạch Cửu đột nhiên nói: “Tam Sinh cô nương, cô dưỡng d.ụ.c Mạch Khê lớn lên, như chị, như mẹ, mà cậu ta lại nảy sinh tình ý dơ bẩn với cô, bây giờ cô còn muốn cứu cậu ta sao?”.
Bốn phía nổi lên những tiếng xì xào, Mạch Khê nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi, lúc chàng giận dữ đến cực điểm thì lại càng bình tĩnh. Chàng nhìn Bạch Cửu, sát khí trong mắt chàng làm tôi bất giác rùng mình. Tôi vỗ vỗ vào tay Mạch Khê như muốn vỗ về, bật cười, tôi cũng đã biết vì sao Bạch Cửu phải giúp Mạch Khê cứu tôi rồi. Ông ta muốn tôi trở thành một con cờ khắc chế Mạch Khê. Muốn làm cho Mạch Khê thân bại danh liệt đến cùng!
“Bạch Cửu, gần đây tôi thường nghĩ, nếu như lúc đầu tôi không vì lòng lương thiện của Mạch Khê mà cứu ông, bây giờ cuộc sống của chúng ta hẳn sẽ không thế này”.
Sắc mặt của Bạch Cửu có chút biến đổi. Mạch Khê nhìn xuống.
Tôi nói: “Nhưng mà thời gian không thể trở lại, tôi và Mạch Khê cuối cùng cũng đã cứu ông, cuối cùng cũng đi đến ngày hôm nay. Tôi trước giờ không thích ông, có lẽ là vì có vài phần dự cảm cho tương lai. Ông nói Mạch Khê lấy oán báo ân, nhưng mà tôi thấy ông mới thực sự là đồ vong ân bội nghĩa! Sau khi ông đem Mạch Khê đi dạy chàng võ công, lại bắt chàng phải giúp ông ra trận, ông lĩnh cái danh nghĩa là thủ lĩnh, còn để cho cậu bé này phải bán mạng cho ông, khi chàng giúp ông công phá được thành trì, ông lại nói chàng muốn ngai vàng của ông mà sát hại chàng. Bạch Cửu, ông ức h.i.ế.p Mạch Khê của tôi không biết nói, để ông được mặc sức xuyên tạc sự thật sao?”.
“Hừ! Yêu nữ đừng có ngậm m.á.u phun người!”. Ông ta phất tay áo, cung tên ào ào bay đến, Mạch Khê đưa tay kéo tôi về phía sau chàng che chắn cho tôi.
Tôi lạnh lùng hừ một tiếng: “Tôi ngậm m.á.u phun người xét đến cùng còn hơn là ông phun xú uế”. Âm khí trong lòng bàn tay b*n r*, tên bay đến đều bị bay ngược trở lại.
Tôi còn muốn mắng tiếp, chợt cảm thấy sau lưng có vật gì phóng đến cực nhanh, tôi không bận tâm, thuận tay vỗ một cái, không ngờ cái vật đó lại nổ tung.
Mắt tôi hoa lên, thầm nghĩ thôi toi rồi, vô thức nắm c.h.ặ.t lấy tay của Mạch Khê định kéo chàng vào lòng che chắn, nhưng nhất thời trong lúc hoảng loạn kéo không nổi Mạch Khê. Ngay sau đó trước mắt tối đen, tôi chỉ cảm thấy có một thân thể nặng nề đè lên người tôi.
Tiếng nổ lớn không ngừng vang lên bên tai. Có một chất lỏng ấm áp chảy xuống dọc theo má tôi, tôi thấy vị m.á.u tanh nồng. Nhận ra điều đó có nghĩa là gì, bất giác toàn thân tôi khẽ run lên.
“Mạch Khê!”.
Không có ai đáp lời tôi. Kiếp này chàng chưa bao giờ đáp lời tôi cả.
Khi những âm thanh kia dần dần biến mất, thân thể đè lên người tôi vẫn không hề động đậy. Tay tôi run rẩy, bò ra từ dưới thân thể kia, lúc nhìn rõ cảnh tượng trước mắt, trong phút chốc đầu óc tôi trở nên trống rỗng.
“Mạch Khê!”.
Áo giáp bảo vệ cho thân thể chàng đã vỡ nát, sau lưng bị cắm không biết bao nhiêu là kim châm, trong phút chốc tôi không biết nên chạm vào đâu.