Bởi vì tôi hiểu rõ đàn ông tốt vốn không nằm trong danh mục lưu thông ngoài thị trường, gặp được người tốt thì phải nhanh ch.óng nắm c.h.ặ.t lấy.
Sau khi bị tôi cầu hôn, Lục Phùng Châu ban đầu luống cuống tay chân không biết phải làm sao, sau đó thì khóc lóc nước mắt giàn giụa, rồi anh từ chối.
Tôi ngây người đứng chấn động tại chỗ, trước là ngơ ngác, sau đó là tức giận thẹn quá hóa giận, cầm nhẫn xoay người bỏ đi luôn.
Tôi tức đến mức cả đêm không tài nào chợp mắt nổi, Lục Phùng Châu cũng không hề đến tìm tôi.
Lúc Lục Phùng Châu tìm đến tôi, đã là chiều ngày hôm sau rồi.
Anh chẳng nói câu nào, chỉ lặng lẽ đưa cho tôi một chiếc túi đựng tài liệu.
Tôi đang tức điên người, nhưng vẫn mở ra xem. Thật may vì tôi đã mở nó ra.
Bên trong túi tài liệu là bản thỏa thuận trước hôn nhân, trên đó viết rành mạch rõ ràng rằng nếu Lục Phùng Châu ngoại tình dẫn đến việc chúng tôi ly hôn, thì toàn bộ tài sản dưới tên anh đều sẽ thuộc về tôi.
Tôi ngạc nhiên nhìn anh, có chút không dám tin vào mắt mình.
Bởi vì ai cũng nhìn ra Lục Phùng Châu sớm muộn gì cũng sẽ vươn lên hàng ngũ những người giàu có bậc nhất.
Lục Phùng Châu nhìn tôi, giọng nói vô cùng dịu dàng: "Anh từ chối em ngày hôm qua là vì muốn cho em một sự đảm bảo trước đã, anh muốn em biết rằng, anh sẵn sàng dâng hiến tất cả những gì anh có cho em."
Anh quỳ một chân xuống đất, có lẽ vì quá căng thẳng, cuối cùng lại biến thành quỳ cả hai đầu gối xuống đất.
Lục Phùng Châu vốn đã chuẩn bị kỹ càng không biết bao nhiêu lời tỏ bày, nhưng đến thời khắc quan trọng, mọi thứ dường như đều tan biến sạch. Anh căng thẳng đến mức đầu óc trống rỗng, chẳng thể nhớ nổi lấy một câu.
Anh cứ lặp đi lặp lại một câu: "Cầu xin em, cầu xin em mà."
Tôi cũng thật xấu tính, nhếch môi trêu anh: "Cầu xin em chuyện gì cơ?"
Lục Phùng Châu sắp bị tôi làm cho gấp đến phát khóc, vành mắt đỏ hoe, nói: "Cầu xin em gả cho anh."
"Cầu xin em kết hôn với anh."
"Cầu xin em hãy để anh được làm chồng của em."
Tôi mỉm cười nhẹ, vươn tay ra, để anh được như ý nguyện đeo chiếc nhẫn lên ngón tay mình.
12
Tôi thuận lợi sinh ra một cô con gái.
Lục Phùng Châu chọn cách xử lý công việc trực tuyến, mỗi ngày ở nhà thay đổi đủ các món ngon để nấu bữa ăn cữ cho tôi.
Lúc anh đang bận rộn trong bếp, mẹ tôi bước vào phòng ngủ, bế con gái từ tay tôi qua.
"Bố con nói cấm có sai, thằng bé Phùng Châu này thực sự rất tốt."
Tôi gật đầu: "Tầm nhìn của bố vẫn rất tinh tường mà."
Trò chuyện phiếm vài câu với tôi xong, Lục Phùng Châu bưng cơm đi vào, mẹ tôi liền bế con ra ngoài.
Lục Phùng Châu dịu dàng nhìn tôi ăn uống. Tôi thích những ngày tháng bình dị nhưng lại tràn ngập sự an yên và hạnh phúc thế này.
Hết thời gian ở cữ, Lục Phùng Châu cùng tôi đến cửa hàng mẹ và bé mua đồ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Lục Phùng Châu đẩy xe đẩy trẻ em, tôi đứng trước kệ hàng chọn những đôi tất nhỏ xinh cho con gái.
Vô tình ngẩng đầu lên, tôi nhìn thấy một người đang đứng ngoài khung cửa kính.
Là Giang Lâm Vụ.
Anh ta gầy đi rất nhiều, khí chất cũng trầm ổn hơn, không còn sự phô trương phách lối như trước, trông có vẻ tiều tụy đi không ít.
Trên tay anh ta xách một hộp quà tặng dành cho trẻ sơ sinh, rất tinh xảo.
Anh ta thấy tôi đang nhìn mình.
Chúng tôi lặng lẽ nhìn nhau, không ai nói một lời.
Ánh mắt anh ta rất phức tạp, có sự hổ thẹn, có sự hối hận, có sự ngưỡng mộ, còn có cả sự mệt mỏi khi cuối cùng cũng được giải thoát.
Tôi bình tĩnh thu lại ánh mắt, tiếp tục chọn tất. Phảng phất như chỉ vừa nhìn thấy một người xa lạ không hề quan trọng.
Đợi đến khi tôi ngẩng đầu lên lần nữa, anh ta đã đi rồi.
Một tuần sau, có một người bạn hẹn muốn đến xem em bé, tôi đã đồng ý.
Nhìn thấy chiếc hộp quà trẻ sơ sinh tinh xảo trên tay cô ấy, tôi lập tức hiểu ra là Giang Lâm Vụ bảo cô ấy mang đến.
Tôi không khách khí hỏi: "Là Giang Lâm Vụ bảo cậu mang đến à?"
Bạn tôi sững người, gật gật đầu. Cô ấy đặt hộp quà lên bàn, còn lấy từ trong túi ra một chiếc hộp trang sức đặt lên bàn rồi mở ra.
Bên trong là một bộ khóa vàng nhỏ và vòng tay nhỏ.
Lại còn có một tấm thiệp, trên đó chỉ có bốn chữ: Bình an vui vẻ. Phần kí tên không có tên người kí.
"Đây là Giang Lâm Vụ bảo tớ chuyển giao lại cho cậu."
Tôi ngước mắt nhìn bạn mình, ánh mắt lạnh lùng không có chút cảm xúc: "Cậu mang đi trả lại cho anh ta đi."
Bạn tôi có hơi khó xử: "Anh ta xuất ngoại rồi, trong thời gian ngắn sẽ không về nước nữa đâu."
"Lần này anh ta lén lút trốn về, bị mẹ anh ta biết được, suýt nữa thì đ.á.n.h gãy cả chân, giữa đêm bị áp giải cưỡng chế xuất ngoại rồi."
Sau khi bạn tôi rời đi, tôi nhìn chằm chằm hộp trang sức suốt hai giây.
Tôi chọn đem chúng quyên góp cho viện phúc lợi.
Chập tối, tôi bế con gái ngồi trên chiếc ghế mập bênh ở ban công, Lục Phùng Châu bưng đĩa hoa quả đã cắt sẵn đi tới, ngồi xuống bên cạnh tôi.
Anh nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán tôi, cúi đầu trêu chọc con gái.
Con bé không hề khóc lóc quấy khóc, ngược lại còn cười ngọt ngào với anh.
Ánh chiều tà rọi lên người chúng tôi, dịu dàng và kéo dài mãi.
(Hoàn)