Giang Lâm Vụ bắt đầu lặng lẽ xuất hiện trong cuộc sống của tôi với tần suất ngày một nhiều hơn.
Anh ta luôn lấy cớ tiện đường, cứ đến giờ tôi tan làm là cho người mang tới đủ loại thực phẩm bổ dưỡng dành cho phụ nữ mang thai, hoa quả nhập khẩu, thậm chí cả đồ dùng cho trẻ sơ sinh.
Tôi không nhận bất cứ thứ gì, nhưng anh ta vẫn cố chấp gửi hết lần này đến lần khác. Về sau, anh ta thậm chí còn lặng lẽ đặt đồ ở phòng trực của viện thiết kế, dù không lộ diện.
Tôi nhẫn nhịn suốt một tuần, cuối cùng chủ động hẹn gặp anh ta.
Giang Lâm Vụ ngồi xuống đối diện tôi, trên mặt mang theo chút ý cười.
Tôi không hề xã giao, mà trực tiếp lấy từ trong túi ra một tấm thẻ ngân hàng đặt lên bàn, đẩy đến trước mặt anh ta.
Anh ta rũ mắt nhìn tấm thẻ ngân hàng, hỏi: "Đây là có ý gì?"
Tôi nhìn anh ta, giải thích: "Tôi đã đại khái ước tính chi phí anh giúp mẹ tôi sắp xếp phòng bệnh và bác sĩ phẫu thuật chính, tất cả đều nằm trong tấm thẻ này rồi."
Sắc mặt anh ta trở nên khó coi, đôi mắt đen thẳm nhìn chằm chằm tôi, tầm mắt tựa như có sức nặng, mang theo cảm giác áp bức khá lớn.
Tôi nói tiếp: "Giang Lâm Vụ, cảm ơn ý tốt của anh, nhưng tôi không cần. Số tiền này anh cầm lấy, chúng ta coi như thanh toán sòng phẳng."
Giọng Giang Lâm Vụ hơi khàn: "Chi Chi, anh chỉ muốn giúp em, anh muốn bù đắp."
Tôi hơi nhíu mày, nghe anh ta nói tiếp.
"Anh biết lúc trước là anh không tốt, là anh khốn nạn, anh chỉ cầu xin em cho anh một cơ hội để chuộc lỗi." Giọng điệu anh ta khẩn thiết, khiến người ta không tìm ra được chỗ nào để bắt bẻ.
Tôi "ừm" một tiếng rất khẽ, rồi mỉm cười, giọng điệu mang theo sự giễu cợt: "Giang Lâm Vụ, có những chuyện, sai rồi chính là sai rồi, không phải sau này anh bỏ ra ít tiền là có thể bù đắp được đâu."
"Ngoại tình là ranh giới, là nguyên tắc, cả đời này tôi cũng không bước qua được đâu."
"Nói cho cùng, anh làm những việc này cũng chỉ để trong lòng anh cảm thấy dễ chịu hơn một chút mà thôi, chẳng có chút liên quan nào đến tôi cả."
Tôi dừng lại một nhịp, bổ sung thêm một câu: "Thật ra, từ lâu anh đã không còn nợ tôi bất cứ điều gì nữa."
Sắc mặt Giang Lâm Vụ thoáng chùng xuống. Hàng mày và khóe mắt đều phủ một tầng u ám, không giống đang tức giận, cũng chẳng tính là vui vẻ.
Anh ta không tiếp tục câu nói của tôi, mà nhìn chòng chọc vào cái bụng hơi nhô lên của tôi, câu chuyện xoay chiều: "Chồng em thật sự đối xử tốt với em sao?"
Tôi thu lại nụ cười, nghiêm túc nhìn anh ta: "Anh ấy đối với tôi rất tốt."
"Tốt ư?" Giang Lâm Vụ cười nhạt một tiếng lạnh lùng: "Nếu anh ta đối với em rất tốt, thì sẽ để mặc em bụng mang dạ chửa tự mình bận rộn ngược xuôi ở bệnh viện, còn bản thân thì đến mặt cũng không thèm lộ diện lấy một lần sao?"
Tôi giải thích: "Anh ấy không ở trong nước, đợi xử lý xong chuyện ở nước ngoài sẽ về nước."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Giang Lâm Vụ nhướng mi lên, không lạnh không nóng liếc tôi một cái. Tựa như đang nhìn tôi nói dối vậy.
"Chi Chi." Giọng anh ta trầm thấp: "Em đã từng nghĩ đến việc đổi cho đứa con trong bụng mình một người bố khác chưa?"
Tôi ngây người vài giây, sau đó tức đến phì cười: "Anh điên rồi phải không?"
Giang Lâm Vụ nhướng một bên mày, toàn bộ con người thản nhiên đến mức không thể tả.
Anh ta móc từ trong túi ra một chiếc hộp đựng nhẫn, mở ra rồi đặt lên bàn.
Đó là một chiếc nhẫn cưới đính kim cương. Dưới ánh đèn, viên kim cương lóe lên một tầng ánh sáng rực rỡ.
"Chiếc nhẫn này là ba năm trước anh mua để chuẩn bị cầu hôn em."
"Kết hôn với anh, anh có thể giúp em giải quyết mọi chuyện trong cuộc sống, cho dù bố em không còn nữa, em vẫn cứ có thể làm một cô công chúa vô ưu vô lo."
Không khí đang chuyển động dường như bắt đầu đông cứng lại, nặng nề đè ép lên l.ồ.ng n.g.ự.c.
Tôi giơ tay phải lên: "Tôi kết hôn rồi."
Chiếc nhẫn kim cương trên ngón áp út của tôi dưới ánh đèn ch.ói lọi đến lóa mắt.
Giang Lâm Vụ hờ hững kéo khóe môi, giọng điệu rất nhạt: "Vậy thì ly hôn."
Anh ta nói: "Anh là đang nghiêm túc đấy, chỉ cần em đồng ý, anh có thể coi đứa bé này như con ruột của mình để nuôi dưỡng."
Tôi nhìn chằm chằm anh ta vài giây, nhận ra những gì anh ta nói đều là thật.
Tôi đứng dậy, đứng từ trên cao nhìn xuống anh ta, bình tĩnh mắng: "Đầu óc không bình thường thì ra khoa tâm thần tự đăng ký cho mình một số khám đi."
08
Những ngày tiếp theo, Giang Lâm Vụ ngược lại không xuất hiện nữa. Nhưng mẹ của anh ta lại xuất hiện.
Bà hẹn tôi ở quán cà phê dưới tầng bệnh viện, sau khi tôi từ phòng bệnh đi xuống, liền nhìn thấy mẹ của Giang Lâm Vụ đang ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ.
Tóc bà được b.úi lơi lỏng, ngũ quan đoan trang ôn hòa, trang điểm nhạt.
Chiếc túi Hermès Himalaya được đặt tùy ý dưới đất, chiếc vòng ngọc phỉ thúy lục bảo đeo trên cổ tay nhìn là biết giá trị không rẻ, giữa hàng mày và ánh mắt có bảy phần tương đồng với Giang Lâm Vụ.
Bà vẫn được bảo dưỡng tốt như ngày nào. Trước kia mỗi lần nhìn thấy bà, tôi đều cảm giác quả nhiên tiền bạc có thể mua được năm tháng.
Tôi bước tới, cúi người gọi một tiếng: "Bác Bùi."