Chồng Giả Bệnh, Ép Tôi Ly Hôn

Chương 2



Tôi hỏi anh ta: "Hôm nay bận không?"

Anh ta đáp: "Mệt c.h.ế.t đi được, họp cả một buổi chiều."

Tôi nói: "Vất vả cho anh rồi, em có hâm nóng canh cho anh đây."

Anh ta nhận lấy bát canh, uống vài hớp, còn khen tay nghề của tôi tốt.

Tôi nhìn nghiêng gương mặt anh ta, trong lòng dâng lên một cảm giác không thể diễn tả bằng lời.

Đột nhiên cảm thấy, người này thật xa lạ.

Từ ngày đó, tôi bắt đầu để mắt đến mọi thứ của anh ta.

Điện thoại anh ta không bao giờ rời tay, chuông thông báo WeChat đã tắt. 

Mỗi tuần có ít nhất hai đến ba ngày "tăng ca", thời gian về nhà ngày càng muộn.

Nhưng thái độ của anh ta đối với tôi không đổi, thậm chí còn tốt hơn trước một chút.

Anh ta chủ động rót nước cho tôi, thỉnh thoảng còn mang hoa về tặng.

Một tháng sau, tôi có được bằng chứng xác thực.

Trong một tài khoản ngân hàng của anh ta, trong vòng ba tháng đã chuyển ra hơn 4 triệu tệ.

Người nhận tên Lâm Mạn.

Tôi đã điều tra người này.

Hai mươi sáu tuổi, người mẫu ký hợp đồng. Tóc dài, mắt to, biết nũng nịu, trang cá nhân toàn là những bức ảnh selfie kiểu "năm tháng yên bình".

Trong đó có một bức ảnh bối cảnh chính là xe của chồng tôi.

Nội thất trong xe tôi nhận ra ngay, trên ngăn chứa đồ phía ghế phụ có treo một con gấu nhỏ.

Con gấu đó là do tôi mua. Lúc ấy thấy trong xe hơi đơn điệu nên tôi mua về treo để tăng thêm dư vị cuộc sống.

Kết quả là, dư vị thì có tăng thêm thật, chỉ có điều không phải dành cho tôi.

Tôi nhìn chằm chằm bức ảnh đó rất lâu mà không khóc.

Nước mắt có thể khóc ra được 4 triệu tệ kia không?

Sau đó, tôi hẹn cô bạn thân thời đại học Tống Manh Manh ra ngoài ăn cơm.

Manh Manh hiện là luật sư chuyên nhận các vụ ly hôn, trong giới có biệt danh là "Máy nghiền nát hôn nhân".

Tôi bày bằng chứng ra trước mặt cô ấy, cô ấy lật xem hai phút rồi uống cạn ly rượu trong tay.

"Tô Cẩm à, thủ đoạn tẩu tán tài sản của chồng cậu, nói thật lòng là hơi... thô."

"Thô đến mức nào?"

"Chuyển trực tiếp từ tài khoản cá nhân? Người nhận chính là kẻ thứ ba đó luôn? Đến cả một người trung gian cũng lười tìm. Đây là do ngu ngốc, hay là vốn dĩ chẳng coi cậu ra cái gì vậy?"

Tôi vân vê ly rượu không nói gì.

Cô ấy nhìn tôi một cái, thu lại nụ cười: "Cậu định làm thế nào?"

"Tớ muốn ly hôn, nhưng không phải bây giờ."

"Tớ phải lấy lại những thứ thuộc về mình trước."

Manh Manh tựa vào lưng ghế, quan sát tôi nửa ngày trời.

"Cậu thay đổi rồi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Hửm?"

"Trước đây cậu không như thế này."

Trước đây?

Tô Cẩm trước đây là đứa con dâu ngoan ngoãn nhất trong mắt cả nhà họ Cố. Cha mẹ chồng nói gì cô cũng vâng dạ, chồng nổi nóng cô liền xin lỗi, đến cả hít thở cũng không dám quá mạnh.

Đúng vậy, Tô Cẩm trước đây đã c.h.ế.t rồi. C.h.ế.t trong chính bức ảnh selfie ở ghế phụ kia rồi.

"Manh Manh, giúp tớ kiểm tra tất cả tài sản đứng tên anh ta, càng chi tiết càng tốt. Còn cả lai lịch của Lâm Mạn kia nữa."

Manh Manh nâng ly rượu chạm vào ly của tôi: "Được, vụ này tớ nhận. Không thu tiền của cậu. Nhưng mà..."

Cô ấy hạ thấp giọng, mắt lóe lên sự phấn khích quen thuộc: "Cậu phải kể cho tớ nghe toàn bộ quá trình."

"Gần đây tớ đang viết tuyển tập các vụ án thực tế, đang thiếu một tư liệu đặc sắc."

Tôi bị cô ấy làm cho phì cười.

"Được, lúc đó sẽ ghi tên tác giả là cậu."

Từ ngày đó, tôi và Manh Manh bắt đầu một cuộc chiến không tiếng động.

Cô ấy chịu trách nhiệm thu thập và chỉnh lý ở khía cạnh pháp lý. Tận dụng mạng lưới quan hệ và các kênh của mình để điều tra hợp pháp các thông tin công khai và hồ sơ có thể truy xuất.

Tôi chịu trách nhiệm ở nhà đóng vai người vợ hiền không biết gì cả.

Mỗi lần Cố Cảnh Niên ra cửa, tôi đều cười nói anh ta đi đường cẩn thận. 

Mỗi lần anh ta về, tôi đều bưng canh nóng đợi sẵn ở cửa.

Anh ta nói tăng ca, tôi tin.

Anh ta nói đi công tác, tôi tin.

Anh ta nói điện thoại hết pin nên không nghe máy, tôi cũng tin.

Tôi tin một cách tự nhiên và phối hợp đến thế, khiến anh ta nghĩ rằng tôi thực sự không biết gì cả.

Nhưng anh ta nào có biết…

Mọi ảnh chụp màn hình mỗi lần anh ta chuyển khoản đều nằm trong USB của tôi.

Mọi hồ sơ thuê phòng khách sạn của anh ta và Lâm Mạn đều nằm trong thư mục của Manh Manh.

Những lời nói dối mà anh ta tưởng là kín kẽ không tì vết, mỗi câu tôi đều ghi chú lại.

Ngày tháng, thời gian, địa điểm, không thiếu một cái nào.

Trên bàn cờ hôn nhân này, anh ta chắc chắn chưa bao giờ nghĩ tới việc người bày binh bố trận đã đổi vị trí rồi.

03

Bằng chứng được thu thập trong một tháng rưỡi, Manh Manh gửi cho tôi một bản danh sách đầy đủ.

"Tài sản dưới tên chồng cậu nhiều hơn cậu tưởng đấy."

Tôi mở tài liệu, lật xem từng trang một.

Một căn biệt thự Tân Giang, hai gian cửa hàng ở trung tâm thành phố, 37% cổ phần của Cảnh Niên Holdings.

Số dư tài khoản cá nhân cộng với các sản phẩm tài chính tổng cộng là 28 triệu tệ.

Ngoài ra còn có một chiếc Porsche, một chiếc Mercedes.

Và...

"Anh ta đã mua một căn hộ đứng tên Lâm Mạn."