Trái tim Lâm Xưng Tâm đập liên hồi, gào thét điên cuồng trong l.ồ.ng n.g.ự.c.
Chạy mau! Chạy mau đi!
Thế nhưng đôi chân c.h.ế.t trân vì sợ hãi của cô lại chẳng thể nhúc nhích nổi một phân. Cô đứng sững tại chỗ, không dám thở, trố mắt nhìn thẳng vào đôi mắt ấy. Sau một hồi lâu, chút lý trí còn sót lại mới điều khiển được đôi chân cứng đờ của cô bước vào trong.
Cô không thể chạy. Không chạy thì vẫn còn đường lui, chạy rồi là coi như xong đời.
Cô vừa bước qua ngưỡng cửa, cánh cửa bỗng tự chuyển động dù không có gió, tiếng "rầm" khô khốc vang lên đóng c.h.ặ.t ngay sau lưng cô. Trái tim co thắt mạnh, cô đứng đó với gương mặt không còn một giọt m.á.u.
Cô hối hận rồi. Thà rằng cứ chạy đi cho xong.
Cô lùi lại hai bước, áp sát lưng vào cánh cửa lạnh lẽo để tìm chút cảm giác an toàn nhỏ nhoi. Mắt cô không rời khỏi bóng người đang chìm trong bóng tối phía trước lấy một giây. Cô có cảm giác chỉ cần mình rời mắt một tích tắc thôi, cái bóng quái dị kia sẽ biến mất khỏi tầm mắt rồi đột ngột hiện ra sát sạt trước mặt mình.
Chỉ mới nghĩ thôi đã thấy nổi da gà, cô mở to mắt, không dám chớp dù chỉ một lần.
Dưới cái nhìn chằm chằm đầy cảnh giác của cô, người đang ngồi trên ghế bỗng đứng dậy. Lâm Xưng Tâm vô thức lùi lại, gót chân vấp vào ngưỡng cửa phát ra tiếng động khô khốc, giữa không gian tĩnh mịch, âm thanh ấy sắc lẹm như nện thẳng vào tim.
Tay chân cô lạnh ngắt, hận không thể dán c.h.ặ.t mình vào cánh cửa. Lúc này cô hoàn toàn ở trong tư thế phòng thủ, giống như một con mèo có thể xù lông bất cứ lúc nào vì sợ hãi. Thấy đối phương tiến về phía mình, cô lập tức thu người lại, nhắm tịt mắt hét lên: "Đợi một chút!"
Tiếng xích sắt va chạm dừng lại.
Lâm Xưng Tâm há miệng thở dốc, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội. Cô run giọng, cố gắng trấn tĩnh: "Tôi... tôi biết quy tắc, nhưng chẳng phải thế này là hơi nhanh sao? Hôm nay chúng ta mới gặp nhau lần đầu, có phải nên tìm hiểu nhau thêm một chút, bồi dưỡng tình cảm trước đã..."
Cô nuốt nước bọt, tim nhảy lên tận cổ họng, chỉ chút nữa là vọt ra ngoài.
Đối phương không đáp lại, không khí im lặng trong chốc lát. Lâm Xưng Tâm hé mắt nhìn thăm dò, nhưng tiếng xích sắt lại vang lên lần nữa, hướng thẳng về phía cô mà tới.
"Đợi đã!" "Tôi bảo là đợi một chút!"
Tiếng xích sắt càng lúc càng gần, mang theo một áp lực khủng khiếp. Lâm Xưng Tâm vừa cuống vừa sợ, mồ hôi lạnh vã ra đầy đầu, cô bỗng thốt ra một câu liều lĩnh: "Anh rốt cuộc có biết lý lẽ không hả, sao mà vội vàng thế!"
Cô nhắm mắt đưa chân, vừa mở mắt ra đã đối diện ngay với gương mặt trắng bệch và đôi mắt đang cúi xuống nhìn mình. Trong khoảnh khắc đó, tim cô như ngừng đập, cảm giác không khí loãng đến mức không thể hô hấp.
Người đứng trước mặt cao hơn cô cả một cái đầu, ước chừng phải hơn mét chín. Vóc dáng bình thường của Lâm Xưng Tâm đứng trước mặt đối phương trông nhỏ bé như một ngọn cỏ ven đường. Cô ngẩng đầu, đồng t.ử run rẩy nhìn người đang ở sát sạt mình, bộ não trống rỗng hoàn toàn không thể phác họa rõ ràng tướng mạo của anh ta.
Chỉ có đôi mắt đen ngòm như hố đen hút hồn người kia là khắc sâu vào tâm trí cô. Cô khó khăn nuốt khan. Biết thế, lúc chưa bước vào cửa đã chạy béng cho xong.
Đối phương giơ bàn tay gầy trơ xương về phía cô. Những phù văn đỏ tươi trên làn da trắng bệch, cùng bộ móng tay đen nhọn hoắt trông cực kỳ kinh dị trong bóng tối lờ mờ. Lâm Xưng Tâm lập tức rụt cổ lại, nhắm nghiền mắt, như một con thú nhỏ bị kinh động, mặt mày trắng bệch.
Nhưng không hề có cảm giác chạm vào da thịt như cô tưởng, chỉ nghe thấy một tiếng "két", cửa mở ra.
Phía sau Lâm Xưng Tâm bỗng hẫng một cái, cô lảo đảo vấp vào ngưỡng cửa, vội vàng đưa tay bám c.h.ặ.t lấy khung cửa mới giữ vững được thăng bằng. Cô nín thở bất động, nhắm mắt duy trì tư thế nực cười ấy, nghe tiếng xích sắt nặng nề, chậm chạp lướt qua người mình.
Vài sợi tóc bay phất phơ chạm vào vai Lâm Xưng Tâm, nhẹ như lông hồng, nhưng vẫn khiến cô không tự chủ được mà gồng c.h.ặ.t người lại. Tiếng xích sắt loảng xoảng cứ thế đi dọc hành lang cho đến khi biến mất vào bóng tối sâu thẳm.
Hồi lâu sau, Lâm Xưng Tâm mới mở mắt, chân run rẩy rồi ngồi sụp xuống đất. Cô thở dốc như vừa thoát c.h.ế.t, bàn tay đang bám khung cửa cũng rũ xuống mềm nhũn.
Hóa ra, lúc nãy anh ta đi tới chỉ là để mở cửa. Vậy lúc trước còn đóng cửa làm gì? Để dọa cô chắc!
Nỗi sợ hãi tột độ qua đi, cơn giận lập tức ập tới. Cô đưa tay quẹt nước mắt đang rưng rưng, khịt mũi một cái, đôi mắt bừng bừng lửa giận lườm ra phía cửa. Một lúc sau, cô nghiến răng, gắng gượng đứng dậy với đôi chân vẫn còn bủn rủn.
Sau đó, cô nhìn thấy một xấp quần áo mới tinh đặt trên ghế. Cô ngẩn người, lát sau quay lại nhìn hành lang sâu thẳm bên ngoài, hàng mi dày khẽ rung rinh rồi đưa tay đóng sầm cửa lại.
Hừ.
Phía bên kia, đống đổ nát trên sàn đã được dọn sạch, nhưng những vết dầu mỡ b.ắ.n lên quần áo vẫn hiển hiện rõ ràng như minh chứng cho cảnh tượng khó tin vừa rồi, x.é to.ạc vẻ đoan trang của ba người họ.
"Thật là vô lý, đúng là vô pháp vô thiên!" Nhị tiểu thư không thể chấp nhận nổi mà hét lên, mặt mày dữ tợn, "Nó là cái thá gì chứ? Con phải cho nó một bài học!"
Giọng của nhị tiểu thư vô cùng ch.ói tai. Ngay khi cô ta định xông ra ngoài, bà Lương lạnh lùng nhìn sang: "Đủ rồi!"
Nhị tiểu thư hậm hực quay đầu lại, nhưng chạm ngay phải gương mặt cực kỳ u ám của ông Trần trong bóng tối. Không khí lập tức đông cứng lại, nhị tiểu thư mím c.h.ặ.t môi, lẳng lặng đi về chỗ cũ.
Bà Lương quay sang nói với ông Trần: "Tôi sẽ dạy bảo nó xem một đứa con dâu nên làm gì và không nên làm gì."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng ông Trần lại nói: "Đó là một con bé thông minh, đừng ép quá c.h.ặ.t, cứ cho nó chút lợi lộc trước."
Dưới ánh đèn trắng bệch, ánh mắt ông Trần lạnh lẽo u ám, giọng nói của ông chậm rãi nhưng toát ra một luồng hàn khí quái dị. Nhị tiểu thư đứng đó cúi đầu, dường như nghĩ đến điều gì, người khẽ run lên một cái không dễ nhận ra. Còn bà Lương mặt không cảm xúc, trong mắt lóe lên một tia sắc lạnh.
Lâm Xưng Tâm ngủ một mạch đến tận trưa, bỗng giật mình tỉnh giấc sau một cơn ác mộng. Cô nhìn quanh phòng, thở phào nhẹ nhõm, đưa tay day day thái dương.
Một lát sau, cô ngẩng đầu nhìn về phía cửa sổ. Ánh nắng vàng len qua khe rèm chiếu lên mặt cô, rọi vào mắt tạo nên một quầng sáng màu hổ phách. Tối qua chưa nhìn kỹ, giờ mới thấy căn phòng này rất rộng, vừa mang nét cổ kính lại vừa có những tiện nghi hiện đại.
Ừm, khá là kỳ lạ. Hôm qua lúc ngâm mình trong bồn tắm, cô đã có cảm giác khập khiễng giữa công nghệ hiện đại và kiến trúc truyền thống. Nhưng thôi cũng được, ít nhất nó chứng minh cô vẫn đang sống ở thế giới hiện đại.
Cô cầm điện thoại lên, thấy ngày tháng trên đó thì thở dài. Tối qua cô mới biết mình đã nằm mê mệt lâu như vậy, hèn gì vừa tỉnh đã thấy đói cồn cào.
Trên màn hình hiện lên hàng loạt tin nhắn thông báo thanh toán thành công các khoản nợ, và cả tin nhắn của bác sĩ Tưởng. Thấy bác sĩ bảo nguồn thận phù hợp không dễ tìm như thế, cô rủ mắt im lặng một lúc. Sau đó cô đưa tay vuốt mặt, hít một hơi thật sâu rồi bước xuống giường.
Cô đẩy cửa phòng ra. Không khí cuối xuân vẫn còn hơi se lạnh, nhưng ánh nắng rực rỡ chiếu lên người khiến cô khẽ thở phào dễ chịu. Ánh sáng tràn ngập lập tức xua đi cái lạnh lẽo thấu xương của đêm qua. Cô nhìn sân viện rộng lớn phía trước, cái bàn đá ghế đá phủ đầy lá rụng, cùng những tán cây đổ bóng, cô thở ra một ngụm trọc khí.
Nơi này tuy hoang vu nhưng lại có một vẻ yên bình khác lạ. Cô đứng đó một lúc rồi sải bước đi ra ngoài. Dọc hành lang có khá nhiều phòng nhưng đều không có người ở và đều bị khóa c.h.ặ.t. Những căn phòng đó ổ khóa đã rỉ sét, không biết đã bị bỏ hoang bao nhiêu năm rồi.
Cô nhớ lại hướng mà tiếng xích sắt biến mất tối qua, đi tìm từng phòng một. Cô không tin Trần gia đơn giản chỉ muốn tìm vợ cho vị đại thiếu gia cô đơn lạnh lẽo kia. Chắc chắn họ còn có mưu đồ khác. Dù tạm thời chưa biết mưu đồ đó là gì, nhưng chắc chắn có liên quan đến đại thiếu gia.
Cô không thể ngồi chờ c.h.ế.t. Nếu không, đến ngày cô phải trả giá, cô sẽ tiêu đời.
Thấy một căn phòng không khóa, cô dừng bước, nhìn qua khung cửa sổ chạm trổ vào bên trong. Cô chỉ thấy trong gian phòng tối lờ mờ có vài tia sáng rọi vào, soi rõ những hạt bụi nhỏ bay lơ lửng quanh những dãy giá sách. Tuy nhiên, chưa kịp nhìn kỹ thì bên cạnh đã vang lên một tiếng nói:
"Đại thiếu phu nhân, đã đến giờ dùng bữa trưa rồi."
Lâm Xưng Tâm giật nảy mình. Người ở đây đi đứng không có tiếng động sao? Cô nhìn người đàn bà trung niên mặt không cảm xúc trước mặt – chính là người dẫn đường hôm nọ. Cô ổn định nhịp thở, hất cằm hỏi: "Ăn ở chính sảnh à?"
Đối phương ngước mắt nhìn cô: "Không, ăn tại viện của đại thiếu phu nhân."
Nghe thấy cách xưng hô này, Lâm Xưng Tâm cảm thấy không thoải mái chút nào, cứ như mình vừa xuyên không về một gia tộc cổ hủ, u ám vậy.
"Biết rồi."
Không biết có phải vì mặc ít áo không mà cô cứ thấy sống lưng lành lạnh. Lúc quay người rời đi, cô lại liếc nhìn khung cửa sổ lần nữa. Không thấy gì cả, cô nhíu mày rồi thu hồi tầm mắt.
Sau khi cô đi khỏi, một bóng người ngồi trong góc khuất mới ngước mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, chăm chú dõi theo bóng lưng Lâm Xưng Tâm cho đến khi khuất hẳn.
Khi Lâm Xưng Tâm tắm rửa xong đi ra, trên bàn đã bày sẵn nhiều món ăn tinh xảo. Nhìn cách bày trí đẹp mắt, cô không khỏi thầm cảm thán. Trước kia lúc nhà cô còn giàu có cũng chưa bao giờ cầu kỳ đến thế này. Thấy đối phương dọn đồ xong định rời đi, Lâm Xưng Tâm lên tiếng: "Không gọi đại thiếu gia qua dùng bữa sao?"
Người đàn bà trung niên quay lại, nhìn cô vô cảm: "Đại thiếu gia không dùng bữa."
Cô nhìn chằm chằm vào gương mặt như người giả của người đàn bà kia, ánh mắt trong trẻo hỏi thẳng: "Là chưa bao giờ ăn, hay chỉ hôm nay không ăn?"
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Người đàn bà lộ ra một nụ cười kỳ quái: "Chưa bao giờ dùng."
Lâm Xưng Tâm sững sờ. Không ăn cơm thì sống kiểu gì? Tim cô đập nhanh hơn một chút, nhưng nhanh ch.óng bị cô đè xuống.
Người đàn bà đứng ở cửa, nhìn thẳng vào Lâm Xưng Tâm: "Nếu đại thiếu phu nhân đã vào cửa Trần gia thì phải tuân thủ quy tắc Trần gia. Sau này nếu không có việc cần thiết thì đừng ra khỏi cửa Quân T.ử Viện."
Quân T.ử Viện chính là nơi đại thiếu gia đang ở, cũng là nơi cô đang đứng. Nghe vậy, Lâm Xưng Tâm nhướn mày, nhìn thẳng người đàn bà nói: "Nếu tôi không nghe thì sao?"
Người đàn bà sầm mặt xuống, định nói gì đó thì Lâm Xưng Tâm lại tiếp: "Biết rồi."
"Có điều..." Cô xoay xoay chén trà trên bàn, khẽ nói: "Em gái tôi còn đang nằm viện, lòng tôi thật sự không yên. Không biết tiền viện phí của nó có đủ không, hộ lý có chăm sóc tận tâm không. Tôi còn một đứa em trai đang gửi nuôi nhà người khác, tôi cũng không thể chẳng có chút quà cáp gì. Cứ mỗi lần nghĩ đến mấy chuyện này là lòng tôi lại như lửa đốt, ngủ không ngon, ăn không trôi. Mà tôi một khi ăn không trôi là tôi không nhìn nổi người khác ăn ngon mặc đẹp đâu, tôi mà mất ngủ thì cũng không để ai ngủ yên được đâu..."
Vẻ mặt đầy tính toán của cô khiến người đàn bà trung niên nhíu mày: "Mấy chuyện đó đại thiếu phu nhân không cần lo lắng, cô chỉ cần an tâm ở bên cạnh đại thiếu gia là đủ rồi."
Trong mắt người đàn bà lóe lên một tia chán ghét, bà ta quay người sải bước rời đi.
"Sớm như thế có phải xong rồi không, uổng công bàn thức ăn ngon tối qua, xem ra hào môn đại tộc cũng chẳng hiểu quy tắc là mấy." Giọng của Lâm Xưng Tâm thong thả vang lên phía sau.
Bước chân người đàn bà khựng lại, sắc mặt lập tức tối sầm.
Sau khi bóng dáng người đàn bà biến mất, vẻ mặt tinh ranh tính toán trên mặt Lâm Xưng Tâm cũng lập tức tan biến, trở lại vẻ điềm tĩnh thường ngày. Không thể để Trần gia nghĩ cô dễ bắt nạt, nhưng cũng không được quá trớn. Cô là kẻ có mưu đồ, dù sao vẫn tốt hơn là hạng người "thà c.h.ế.t không khuất phục".
Cô cầm đũa lên, một lát sau lại tặc lưỡi: "Biết thế, thà đòi thẳng Trần gia một quả thận cho rồi."