Chồng Tôi Nuôi Gia Đình Thứ Hai Bằng Tiền Của Tôi

Chương 10



Cả căn phòng lập tức c.h.ế.t lặng.

Tiếng nhạc biến mất.

Tiếng cười biến mất.

Tiếng cụng ly biến mất.

Ngay cả tiếng điều hòa cũng như trở nên rõ ràng hơn.

Hơn ba mươi ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía tôi.

Tay Trần Huy vẫn còn đang nắm tay Tô Uyển.

Nhưng cả người đã cứng đờ.

Anh ta ngẩng đầu lên.

Đối diện với ánh mắt của tôi.

Trong nháy mắt.

Máu trên mặt anh ta rút sạch.

Môi khẽ run.

Nhưng không thốt nổi một lời.

Tô Uyển ngơ ngác nhìn tôi.

Rồi lại quay sang nhìn Trần Huy.

“Anh Huy...”

“Người này là ai?”

Không ai trả lời cô ta.

Không khí yên lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng bóng bay khẽ va vào nhau dưới luồng gió lạnh của điều hòa.

Sắc mặt Trần Huy đổi liên tục.

Từ trắng bệch.

Đến xanh mét.

Rồi lại trắng bệch.

Anh ta buông tay Tô Uyển.

Tiến lên một bước.

Giọng nói bị ép xuống cực thấp:

“Em tới đây làm gì?”

Tôi không nhìn anh ta.

Cũng không trả lời.

Chỉ nâng micro lên.

Bình tĩnh nhìn khắp căn phòng.

“Tôi tự giới thiệu một chút.”

“Tôi tên là Bùi Hy Duyệt.”

“Tôi không phải bạn của Trần Huy.”

“Không phải đồng nghiệp.”

“Không phải khách mời.”

“Tôi là vợ hợp pháp của anh ta.”

“Người đã đăng ký kết hôn, có giấy chứng nhận và con dấu của cục dân chính.”

Choang!

Ở đâu đó vang lên tiếng ly rượu rơi xuống đất.

Người phụ nữ tóc xoăn ngồi bàn bên há hốc miệng.

Chính cô ta là người từng khen Trần Huy dành dụm tiền suốt nhiều năm để mua căn hộ hơn ba triệu tệ này.

Người đàn ông đeo dây chuyền vàng cứng đờ với đôi đũa trên tay.

Gắp tiếp cũng không được.

Buông xuống cũng không xong.

Tô Uyển theo bản năng lùi lại.

Một tay kéo Tiểu Thần ra phía sau lưng.

“Anh Huy... cô ta nói gì vậy?”

Giọng Tô Uyển run lên rõ rệt.

“Vợ của anh?”

“Chẳng phải anh nói mình chưa từng kết hôn sao?”

Yết hầu Trần Huy khẽ chuyển động.

Anh ta quay sang nhìn Tô Uyển, môi mấp máy mấy lần nhưng không thốt nổi một lời.

Tôi thay anh ta trả lời.

“Anh ta không chỉ kết hôn rồi.”

“Mà còn kết hôn được năm năm.”

“Từ ngày cưới đến giờ, anh ta không có công việc ổn định, không có thu nhập cố định, cũng chẳng có khoản tiết kiệm nào đáng kể.”

Tôi nhìn thẳng vào Trần Huy.

“Đồ các người ăn là tiền tôi bỏ ra.”

“Đồ các người mặc là tiền tôi mua.”

“Chiếc xe anh ta lái hằng ngày đứng tên tôi.”

“Bộ vest anh ta đang mặc trên người là tôi thanh toán.”

“Đôi giày da dưới chân anh ta cũng là tôi mua.”

“Ngay cả cái đồng hồ trên cổ tay anh ta cũng được quẹt bằng thẻ của tôi.”

Mỗi câu tôi nói ra, sắc mặt Tô Uyển lại trắng thêm một phần.

Đến câu cuối cùng, cả người cô ta đã lảo đảo như sắp ngã.

Cô ta quay phắt sang Trần Huy.

Đôi mắt đỏ hoe.

“Anh Huy...”

“Có phải cô ấy nói thật không?”

Trần Huy cuối cùng cũng tìm lại được giọng nói.

Anh ta bước tới, định nắm lấy tay Tô Uyển.

“Uyển Uyển, em nghe anh giải thích.”

“Mọi chuyện không phải như vậy.”

“Anh với cô ta từ lâu đã hữu danh vô thực rồi.”

Tôi bật cười.

Tiếng cười lạnh đến mức khiến cả căn phòng im bặt.

“Hữu danh vô thực?”

“Ba ngày trước anh còn gọi điện bảo tôi chuyển cho anh hai vạn tệ.”

“Tháng trước anh vừa dùng thẻ của tôi mua đồng hồ.”

“Tiền t.h.u.ố.c của mẹ chồng tháng nào anh cũng lấy từ tôi hai vạn hai.”

“Tôi muốn hỏi anh một câu.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Đây gọi là hữu danh vô thực kiểu gì?”

Sắc mặt Trần Huy lập tức méo mó.

Anh ta quay ngoắt lại.

Ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống tôi.

“Bùi Hy Duyệt!”

“Hôm nay cô cố tình tới phá đám đúng không?”

“Phá đám?”

Tôi nhếch môi.

“Anh nói ngược rồi.”

“Đây là nhà của tôi.”

“Người phá đám là ai, trong lòng anh rõ hơn tôi.”

Cả căn phòng lập tức xôn xao.

“Nhà của cô ấy?”

“Không phải Trần Huy mua sao?”

“Chuyện gì thế này?”

Tôi lấy từ túi xách ra một bản photo giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà.

Đặt xuống bàn tiệc chính.

“Căn penthouse này trị giá ba triệu hai trăm nghìn tệ.”

“Tôi thanh toán một lần.”

“Quyền sở hữu đứng tên anh trai tôi, Bùi Cương.”

“Tất cả các vị ở đây nếu không tin, hoàn toàn có thể đến cơ quan đăng ký đất đai để kiểm tra.”

Tờ giấy vừa đặt xuống.

Những người ngồi gần lập tức cúi đầu nhìn.

Người phụ nữ tóc xoăn lúc trước còn hăng hái chúc tụng giờ tái mét mặt.

Người đàn ông đeo dây chuyền vàng siết c.h.ặ.t đôi đũa trong tay.

Không ai còn dám nói thêm câu nào.

Mặt Trần Huy lúc này đã khó coi đến cực điểm.

Hai bàn tay anh ta siết thành nắm đ.ấ.m.

Gân xanh nổi cộm trên cổ.

“Bùi Hy Duyệt!”

“Cô làm quá rồi đấy!”

“Quá hay không, không phải anh quyết định.”

Đúng lúc ấy.

Cửa chính lại mở ra.

Mọi người đồng loạt quay đầu.

Chị Lâm bước vào đầu tiên.

Theo sau là hai người đàn ông.

Người thứ nhất là Bùi Cương.

Cao hơn mét tám lăm.

Mặc áo khoác xanh công trường đã bạc màu.

Khuôn mặt lạnh như thép.

Khí thế mạnh đến mức mấy người đứng gần cửa vô thức lùi sang hai bên.

Người còn lại chính là người đã tới cửa hàng tôi hôm qua để diễn màn đòi nợ.

Vừa nhìn thấy Trần Huy, chị Lâm đã khoanh tay trước n.g.ự.c.

Khóe môi kéo xuống đầy châm chọc.

“Ái chà.”

“Giám đốc Trần hôm nay phong độ quá nhỉ.”

Trần Huy giật mình.

Sắc mặt càng thêm khó coi.

Bùi Cương không thèm nhìn anh ta.

Anh đi thẳng vào phòng khách.

Ánh mắt lướt qua từng món đồ trong nhà.

Qua những chậu hoa.

Qua những dải ruy băng đỏ.

Qua chiếc hộp trang sức trên bàn trà.

Cuối cùng dừng lại ở bức ảnh gia đình treo trên tường.

Trong ảnh.

Trần Huy.

Tô Uyển.

Tiểu Thần.

Ba người cười hạnh phúc như một gia đình hoàn mỹ.

Bùi Cương bước tới.

Đưa tay gỡ khung ảnh xuống.

"Cạch."

Tiếng chiếc đinh bật khỏi tường vang lên đặc biệt ch.ói tai giữa bầu không khí yên lặng.

Anh đặt khung ảnh úp xuống bàn.

Giọng nói không lớn.

Nhưng từng chữ đều lạnh như băng.

“Màu tường này là em gái tôi tự tay chọn.”

“Trước khi sửa nhà còn gọi điện hỏi bố tôi thích phong cách gì.”

“Ông thích tông màu ấm.”

“Cho nên mới chọn màu gạch đỏ.”

Không ai dám lên tiếng.

Bùi Cương xoay người.

Lần đầu tiên nhìn thẳng vào Trần Huy.

Chỉ một ánh mắt.

Trần Huy đã vô thức lùi lại một bước.

“Thằng họ Trần.”

“Giả mạo chữ ký của tao.”

“Tự ý thay khóa nhà tao.”

“Mày có biết nếu tao báo cảnh sát, riêng tội giả mạo giấy tờ đã đủ cho mày vào đồn ngồi uống trà vài ngày không?”

Môi Trần Huy run lên.

Nhưng vẫn không nói được gì.