Chồng Tôi Nuôi Gia Đình Thứ Hai Bằng Tiền Của Tôi

Chương 4



Không khí bên kia lập tức lạnh xuống.

Hai giây sau.

Giọng Trần Huy trở nên khó chịu.

“Bùi Hy Duyệt.”

“Có hai vạn tệ mà cô cũng đùn đẩy?”

“Cô kiếm tiền để làm gì?”

“Để dành mang xuống dưới làm của cải chôn theo à?”

Tôi bật cười.

Một tiếng cười lạnh đến chính tôi cũng thấy xa lạ.

Có lẽ nhận ra thái độ của tôi không đúng.

Giọng anh ta dịu xuống đôi chút.

“Được rồi.”

“Em chuyển trước đi.”

“Có chuyện gì tối về anh nói sau.”

Nói xong, anh ta cúp máy.

Chưa đầy một phút sau.

WeChat liên tục hiện lên hơn chục tin nhắn.

“Dạo này cô đủ lông đủ cánh rồi đúng không?”

“Đừng có được voi đòi tiên.”

“Đừng ép tôi nổi nóng.”

Tôi nhìn màn hình điện thoại.

Bỗng thấy buồn cười.

Ngay lúc đó, điện thoại Tô Uyển cũng sáng lên.

Cô ta mở tin nhắn ra xem, lập tức cười rạng rỡ.

“Mẹ ơi, anh Huy mua cho Tiểu Thần bộ Lego bản giới hạn rồi.”

“Hơn ba nghìn tệ lận.”

Triệu Tố Phân cười đến híp mắt.

“Thằng bé này đúng là chiều con trai quá.”

“Tiêu tiền chẳng biết tiếc.”

Tiêu tiền không biết tiếc.

Tôi cúi đầu.

Khóe môi cong lên đầy mỉa mai.

Vừa rồi xin tôi hai vạn tệ bị từ chối.

Quay đầu đã lấy tiền tích cóp trước đây chuyển sang cho mẹ con họ.

Dùng tiền của tôi đóng vai người cha tốt.

Dùng tiền của tôi đóng vai người chồng tốt.

Dùng tiền của tôi đóng vai người con rể hiếu thảo.

Còn tôi.

Là cây ATM bị rút đến cạn kiệt.

Tôi nhìn về phía chiếc hộp trang sức vẫn đang mở trên bàn trà.

Dưới ánh đèn vàng.

Vết xước nhỏ trên đôi khuyên tai ngọc bích hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết.

Giống như đang nhắc tôi nhớ rằng.

Tất cả những thứ thuộc về mình đã bị cướp đi như thế nào.

Tôi đứng dậy.

Chỉnh lại quần áo.

Mỉm cười với Tô Uyển.

“Tôi có việc, xin phép về trước.”

Tô Uyển nhiệt tình tiễn tôi ra cửa.

“Thứ Bảy nhớ đến dự tiệc tân gia nhé.”

“Anh Huy không có nhiều bạn bè. Người được mời đều là những người anh ấy rất coi trọng.”

Tôi nhìn cô ta.

Khẽ nhếch môi.

“Yên tâm.”

“Tôi nhất định sẽ đến.”

Từng chữ tôi nói ra đều vô cùng rõ ràng.

Bởi vì hôm đó...

Tôi sẽ là vị khách mà bọn họ không bao giờ muốn nhìn thấy nhất.

Rời khỏi khu căn hộ, tôi ngồi xuống chiếc ghế đá trong công viên gần đó.

Mặt trời đã ngả về tây.

Gió thổi qua nhưng không xua nổi cảm giác lạnh buốt trong lòng.

Tôi mở lịch sử trò chuyện với Trần Huy.

Năm năm.

Từng dòng tin nhắn hiện lên trước mắt.

Chuyển khoản.

Chuyển khoản.

Lại chuyển khoản.

Mỗi lần đều là một lý do khác nhau.

Bạn bè cần xoay vốn.

Khách hàng cần tiếp đón.

Mẹ nhập viện.

Xe hỏng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Học phí.

Chi phí sinh hoạt.

Tôi dành gần một tiếng đồng hồ để thống kê.

Kết quả cuối cùng khiến chính tôi cũng phải kinh ngạc.

Trong năm năm qua.

Tổng số tiền tôi chuyển cho Trần Huy đã vượt quá một triệu tám trăm nghìn tệ.

Tính theo tỷ giá hiện tại, tương đương hơn sáu tỷ đồng.

Nếu cộng thêm căn hộ trị giá 3,2 triệu tệ.

Cùng những món trang sức mẹ tôi để lại.

Số tiền anh ta chiếm đoạt từ tôi đã vượt quá năm triệu tệ.

Hơn mười bảy tỷ đồng.

Điện thoại rung lên lần nữa.

Là tin nhắn quảng cáo mở bán dự án mới từ một chủ đầu tư.

Tôi làm môi giới bất động sản.

Đã chứng kiến quá nhiều cặp vợ chồng vì một căn nhà mà trở mặt thành thù.

Chưa bao giờ tôi nghĩ.

Có ngày chuyện ấy lại xảy ra với chính mình.

Chỉ là người khác tranh giành một căn nhà.

Còn tôi...

Bị cướp mất cả cuộc đời.

Tôi hít sâu một hơi.

Lau sạch nước mắt nơi khóe mắt.

Sau đó mở danh bạ.

Bấm gọi vào một số điện thoại đã rất lâu không liên lạc.

Về đến nhà đã gần mười giờ tối.

Phòng khách tối om.

Đôi giày của Trần Huy vẫn nằm chỏng chơ trước cửa.

Cửa phòng ngủ đóng kín, bên trong vọng ra tiếng hiệu ứng game và tiếng anh ta đang cười nói với đồng đội.

Tôi đặt túi xách xuống, đi vào bếp rót cho mình một cốc nước.

Trên cánh cửa tủ lạnh vẫn dán tờ giấy note tôi viết từ ba ngày trước:

"Mua trứng và sữa tươi."

Tờ giấy vẫn còn đó.

Trứng không có.

Sữa cũng không.

Giống như chưa từng có ai nhìn thấy.

Trần Huy đẩy cửa phòng ngủ bước ra.

Anh ta mặc bộ đồ ở nhà màu xám tôi tặng sinh nhật năm ngoái. Tóc bết lại vì mấy ngày không gội, cằm lún phún râu xanh.

Ở nhà, anh ta luôn là bộ dạng xuề xòa như thế.

Nhưng chiều nay, trong căn penthouse kia, tôi đã nhìn thấy một Trần Huy hoàn toàn khác.

Vest may đo được thanh toán bằng tiền của tôi.

Cà vạt tôi mua tặng.

Đôi giày da tôi vừa mua cho anh ta đầu tháng trước.

Khoác lên người tất cả những thứ tôi trả tiền, anh ta biến thành một người đàn ông thành đạt trong mắt thiên hạ.

“Về rồi à?”

Anh ta ngáp một cái.

“Cơm trong nồi đấy. Anh hâm lại đồ ăn thừa rồi.”

Giọng điệu tự nhiên như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Tôi đặt cốc nước xuống.

Lặng lẽ nhìn anh ta.

Người đàn ông này đã ngủ bên cạnh tôi suốt năm năm.

Vậy mà hôm nay tôi mới phát hiện, mình chưa từng thật sự hiểu anh ta.

“Sao hôm nay em về muộn thế?”

“Dẫn khách xem nhà.”

“Ừ.”

Anh ta đáp qua loa rồi quay người trở về phòng ngủ.

Tiếng game lại vang lên.

Tôi mở điện thoại.

Những bức ảnh chụp ở căn hộ Bình Giang Số 1 hiện ra trước mắt.

Trong phòng khách treo một bức ảnh gia đình khổ lớn.

Trần Huy.

Tô Uyển.

Tiểu Thần.

Ba người đứng sát bên nhau, cười rạng rỡ.

Phía sau là bức tường gạch màu kem giả cổ.

Tôi nhận ra ngay lập tức.

Đó là màu tường tôi đã mất cả tuần mới chọn được.

Ngày ấy, trước khi chốt phương án thiết kế, tôi còn đặc biệt gọi điện hỏi bố mình thích màu gì.

Ông chỉ cười:

“Bố sao cũng được.”

Nhưng tôi biết ông thích tông màu ấm.

Vì thế tôi đã chọn màu gạch ấy.

Không ngờ cuối cùng, nó lại trở thành phông nền cho bức ảnh gia đình của người khác.