Chồng Vì Tiểu Tam Mà Đẩy Tôi Vào Địa Ngục

Chương 3



Anh và Ôn Tri Hạ rốt cuộc sâu nặng đến mức nào, anh có thể vì cô ta làm đến đâu, cô không dám cược.

 

Lỡ như Cố Tu Viễn lại vì Ôn Tri Hạ mà tiêu hủy chứng cứ của cô thêm lần nữa thì sao?

 

Lỡ như anh lại dùng các mối quan hệ của mình để ép cô thua kiện thì sao?

 

Hơn nữa, cô còn chưa biết Tống Hạo ở trong tù sống thế nào, có bị uy h.i.ế.p hay không.

 

Cô càng không thể kích động.

 

Cô không thể để bản thân rơi vào cảnh cô độc không ai giúp thêm một lần nào nữa.

 

Cô cũng muốn vị đại luật sư Cố luôn tự xưng là hiện thân của công lý trước mặt mình, phải thân bại danh liệt.

 

Cố Tu Viễn thấy cô im lặng, tưởng rằng cô đã nghe lọt lời khuyên, liền đưa tay nắm lấy cổ tay cô.

 

“Về trước đã, chuyện sau này từ từ nói.”

 

Vừa đi đến cửa sau, điện thoại của Cố Tu Viễn bỗng reo lên.

 

Đầu dây bên kia là giọng Ôn Tri Hạ nghẹn ngào như sắp khóc.

 

Cố Tu Viễn nghe vài câu, lập tức dịu giọng an ủi.

 

“Đừng sợ, anh qua ngay.”

 

Cúp máy, anh nhìn Tống Thanh Yến, hơi ngừng lại.

 

“Tri Hạ bị phóng viên chặn ở cửa trước.”

 

“Tinh thần cô ấy không ổn định, anh qua xem một chút.”

 

“Em về trước đi.”

 

Tống Thanh Yến không nói lời nào.

 

Cố Tu Viễn nhìn cô thêm một cái.

 

Hôm nay cô yên lặng đến khác thường.

 

Nhưng anh không có thời gian để nghĩ nhiều, chỉ dặn trợ lý đưa cô về rồi xoay người rời đi.

 

Trợ lý dẫn Tống Thanh Yến và Tiểu Trương đến chỗ xe của Cố Tu Viễn.

 

Chiếc Cayenne màu đen đậu bên đường.

 

Trợ lý vừa kéo cửa xe ra, Tống Thanh Yến cúi người định ngồi vào.

 

Khóe mắt cô vô tình lướt qua ghế phụ.

 

Trên đó có một món đồ ren của phụ nữ.

 

Tiểu Trương nhìn theo ánh mắt cô, mặt lập tức đỏ bừng.

 

“Cái… cái này là gì vậy?”

 

Trợ lý cũng sững người, rồi lắp bắp giải thích.

 

“Có thể là khăn lau xe luật sư Ôn để quên.”

 

“Thỉnh thoảng cô ấy có đi nhờ xe luật sư Cố.”

 

“Khăn lau xe?” Giọng Tiểu Trương lập tức vọt cao, “Anh nghĩ chúng tôi ngốc thật à?”

 

Lời còn chưa dứt, một đám người đã bất ngờ ùa tới.

 

“Em gái của tên tội phạm xâm hại mà còn dám ló mặt ra ngoài à?”

 

Ngay sau đó, rau thối và trứng hỏng ào ào ném tới như mưa.

 

“Anh trai cô hủy hoại cả đời một cô gái, cô còn có mặt mũi ngồi xe của luật sư Cố sao?”

 

“Danh tiếng cả đời của luật sư Cố đều bị cô kéo xuống bùn rồi!”

 

“Cô buông tha cho anh ấy đi!”

 

Tiểu Trương liều mạng đứng chắn trước mặt cô.

 

Rau hỏng dính lên tóc Tống Thanh Yến.

 

Lòng đỏ trứng thối chảy nhão nhoẹt xuống gò má cô.

 

Cô lại chỉ nhìn chằm chằm món đồ trên ghế phụ kia.

 

Một lát sau, cô bỗng khẽ bật cười.

 

Rồi cô quay người rời đi.

 

Trở về căn hộ, Tống Thanh Yến tắm suốt một tiếng đồng hồ mới bước ra.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Vừa đúng lúc Cố Tu Viễn cũng về đến.

 

Nhưng đi phía sau anh còn có Ôn Tri Hạ với khuôn mặt đầy nước mắt.

 

Anh nhìn thấy đống quần áo bẩn vứt trên sàn, ánh mắt khựng lại một thoáng, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.

 

Ôn Tri Hạ co rúm người, nép sau lưng Cố Tu Viễn như một con thú nhỏ hoảng sợ.

 

Cố Tu Viễn hơi nghiêng người nhìn Tống Thanh Yến, giọng điệu nhàn nhạt.

 

“Tinh thần Tri Hạ không tốt, anh đưa cô ấy đến đây nghỉ ngơi một lát.”

 

Tống Thanh Yến nhìn cảnh tượng trước mắt.

 

Cô thấy rõ tia đắc ý lướt qua đáy mắt Ôn Tri Hạ.

 

“Cút.”

 

Cô thấy buồn nôn đến tận cổ họng, giọng khàn đặc.

 

Cố Tu Viễn nghe vậy, lập tức nhíu mày.

 

Ôn Tri Hạ bỗng lao tới, quỳ sụp xuống trước mặt Tống Thanh Yến.

 

“Chị ơi, em xin lỗi!”

 

“Đều là lỗi của em, em không nên báo cảnh sát!”

 

“Sư phụ bồi dưỡng em bao nhiêu năm, vậy mà em lại khiến tình cảm của hai người rạn nứt.”

 

“Chị đ.á.n.h em đi!”

 

Cô ta quỳ lê về phía trước, đôi môi khẽ mấp máy, giọng nói đè thấp đến mức chỉ có Tống Thanh Yến nghe thấy.

 

“Đám người vừa nãy đều là do chính miệng sư phụ dẫn đến chỗ chị đấy.”

 

“Anh ấy làm vậy để đưa em rời đi an toàn.”

 

Toàn thân Tống Thanh Yến cứng đờ.

 

Giọng Ôn Tri Hạ lại càng nhỏ hơn, càng độc hơn.

 

“Cái thằng anh câm điếc của chị lúc bị đưa đi khóc t.h.ả.m lắm.”

 

“Nhưng biết trách ai đây?”

 

“Ai bảo hắn không biết lượng sức, dám chạy đến cảnh cáo tôi?”

 

“Hắn là cái thá gì mà dám bảo tôi tránh xa sư phụ?”

 

Cô ta dừng một chút, khóe môi cong lên đầy khiêu khích.

 

“Chị ơi, sư phụ thật sự tin em lắm đấy.”

 

“Anh ấy đích thân ra mặt nói đỡ cho em, đến quy trình cũng chẳng buồn đi cho đủ, cứ thế tống thẳng thằng câm đó vào trong.”

 

Trong đầu Tống Thanh Yến ong lên.

 

Cô giơ tay định tát xuống.

 

Nhưng cổ tay cô đã bị giữ c.h.ặ.t giữa không trung.

 

Cố Tu Viễn nắm cổ tay cô.

 

Lực không quá mạnh, nhưng đủ khiến cô không thể động đậy.

 

Anh nhìn cô, giọng nói phẳng lặng không chút gợn sóng, nhưng đó luôn là dấu hiệu anh bắt đầu mất kiên nhẫn.

 

“Tống Thanh Yến.”

 

Trước đây, anh gọi đầy đủ tên cô như vậy thường là vì cô đóng phim quên ăn, hoặc vì kỳ nghỉ ở bên anh quá ít.

 

Tống Thanh Yến nhìn anh.

 

Trong mắt cô chỉ còn lại nỗi thất vọng sâu thẳm.

 

Ánh mắt ấy quá lạnh.

 

Lạnh đến mức khiến đôi mắt Cố Tu Viễn khẽ d.a.o động.

 

Anh vừa định nói gì đó thì Ôn Tri Hạ bỗng hét lên thất thanh.

 

“Đừng!”

 

“Đừng qua đây!”

 

Cô ta cuộn tròn trên mặt đất, cả người run bần bật, đôi mắt nhìn chằm chằm vào bức ảnh trên tường.

 

Đó là bức ảnh chụp chung đầu tiên của Tống Thanh Yến và Tống Hạo.