Chồng Xấu Đến Quấy Rối

Chương 3



"Bà, bà yên tâm, bác sĩ đã nói bà chỉ bị bệnh nhẹ thôi, huống chi một khi đã lớn tuổi, thân thể sẽ trở nên suy yếu, cho nên bà không được suy nghĩ lung tung, biết không?" Bên trong phòng bệnh, Hà Văn Tĩnh tự tay đút từng miếng từng miếng cháo thịt nạc chính mình nấu cho một bà lão đã có nhiều nếp nhăn trên khuôn mặt, "Nào, ngoan, bà ăn hết bát cháo này đi."

 

"Văn Tĩnh, cháu không cần ngày nào cũng tới bệnh viện chăm sóc bà, cháu không phải đã tìm được việc rồi sao? Mấy ngày nay, cả ngày ở đây chăm sóc bà, nếu như bị ông chủ đuổi việc sẽ không tốt. . . . . ."

 

"Không sao đâu..., bà, ông chủ của cháu là người rất tốt, cháu nói với anh ấy là bà ngã bệnh, cho nên anh ấy không nói hai lời lập tức cho cháu nghỉ cả một tháng." Hà Văn Tĩnh không muốn cho bà biết mình bây giờ đã thất nghiệp, tránh không để cho bà vì mình mà lo lắng.

 

Một tuần trước, sau khi bà đi chợ mua thức ăn không cẩn thận té xỉu, được người đi đường tốt bụng đưa đến bệnh viện. Bác sĩ nói bà bị bệnh tim, tình huống rất nguy hiểm, phải nằm viện quan sát đồng thời cũng không thể bị k*ch th*ch.

 

"Bà nội, ăn cháo xong rồi, bà ăn táo đi." Hà Thụy Khải hết sức khéo léo cầm trái táo mình vừa mới gọt xong đưa đến bên giường của bà.

 

"Ngoan!" Bà lão thương yêu xoa đầu Thụy Khải, "Văn Tĩnh, bác sĩ nói bà còn bao lâu nữa mới có thể xuất viện?"

 

"Bà, bác sĩ nói bà phải điều dưỡng thân thể thật khỏe mạnh, cho nên việc xuất viện phải để cho bác sĩ xem xét, đến khi biết chính xác thời gian được xuất viện, cháu lập tức đón bà về nhà được không?"

 

"Nhưng mà tiền t.h.u.ố.c rất cao. . . . . ." Bà lão lo lắng nhìn Văn Tĩnh.

 

"Không sao, những việc này cứ giao cho cháu là được rồi." Cô an ủi bà, gạt lại tóc, "Bà nội, ăn táo, đây là Thụy Khải nhà chúng ta tự tay gọt cho bà, cho nên bà nhất định phải ăn hết nha?"

 

Bà lão giống như nghe lời đứa bé nói cầm quả táo lên chậm rãi ăn hết, một lúc sau, bà nằm ở trên giường, từ từ ngủ thiếp đi, Hà Văn Tĩnh cẩn thận lấy chăn đắp kín cho bà, sau đó im lặng dắt tay con trai ra khỏi phòng bệnh.

 

Vừa đi đến ngoài cửa, đã nhìn thấy bác sĩ trưởng điều trị cho bà chậm rãi đi tới bên này, cô khẽ mỉm cười, "Bác sĩ Trương, anh khỏe chứ!"

 

"Cô Hà, vừa đúng lúc, tôi có chuyện muốn nói với cô." Bác sĩ trưởng kéo cô qua một bên, "Trong thời gian quan sát bệnh tình của bà, chúng tôi phát hiện trái tim của bà 50% là có tình trạng tắc mạch m.á.u, nếu như không làm phẫu thuật sớm, rất có thể sẽ nguy hiểm đến tính mạng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

"Cái gì? Anh nói là phẫu thuật?" Hà Văn Tĩnh không nhịn được khẽ cao giọng nói .

 

"Chúng tôi đã suy tính đến vấn đề tuổi tác của bà, nhưng nếu như không mau làm phẩu thuật, chúng tôi không chắc chắn lần sau nếu bà phát bệnh còn có thể cứu được hay không. . . . . ."

 

"Không thể nào, việc này không thể nào! Bà vẫn luôn khỏe mạnh, không thể nào cứ như vậy mà rời đi nhân gian. . . . . ."

 

"Cô Hà, chúng tôi cũng không muốn xảy ra chuyện như vậy, tôi biết bà không có người thân nào, chỉ có cô là người duy nhất chăm sóc bà, nếu như muốn làm ca phẫu thuật này, chi phí cho phẫu thuật cũng tương đối cao. . . . . ."

 

"Chi phí làm phẫu thuật khoảng bao nhiêu?"

 

"Tính sơ qua, toàn bộ chi phí cho phẫu thuật cũng cần khoảng ba trăm vạn."

 

"Ba. . . . . . Ba trăm vạn?" Nghe đến số tiền này, đối với Hà Văn Tĩnh quả thật giống như tiếng b.o.m nổ.

 

" Cô Hà, cô hãy suy nghĩ thật kỹ, tôi hi vọng cô có thể sớm cho tôi câu trả lời chắc chắn." Bác sĩ vỗ vỗ vai cô, sau đó xoay người rời đi.

 

"Mẹ!" Hà Thụy Khải từ đầu đến cuối chưa nói câu nào không nhịn được kéo cánh tay của cô, "Chú bác sĩ nói bà nội rất nhanh sẽ qua đời có phải không?"

 

"Sẽ không!" Hà Văn Tĩnh nhanh ch.óng lắc đầu một cái, " Bà là người tốt nhất trong thế giới này, bà sẽ không c.h.ế.t ." Đầu óc cô rối loạn, ‘ba trăm vạn’, khoản tiền này đối với cô mà nói thật sự là quá lớn, hơn nữa, trước mắt cô vẫn còn đang thất nghiệp, trong khoảng thời gian ngắn cô có thể đi đâu lấy ba trăm vạn làm chi phí phẫu thuật?

 

Bởi vì bà bệnh nên cô đã đem tất cả tích góp trong mấy năm nay tiêu xài gần hết, hiện tại lại cần đến ba trăm vạn, coi như cô có đi bán mình cũng không đáng ba trăm vạn. . . . . .