Sáng sớm, Quách Thanh lại nhận được tin ncậu của Phong Thừa.
【 Chụp cho tôi một tấm ảnh Sữa Chua. 】
Quách Thanh và hai đứa nhỏ vừa ăn sáng xong, đang chuẩn bị đi, lòng đầy khó hiểu, chụp một tấm ảnh gửi cho Phong Thừa.
Là một nhà thiết kế thời trang, Quách Thanh không ít lần làm quần áo đôi mẹ con.
Tỷ lệ sinh đôi không cao nên quần áo đôi mẹ con cũng không nhiều, nhưng đối với Quách Thanh mà nói, tự mình phối hợp ra một bộ quần áo đôi mẹ con là độ khó cấp tân thủ thôn.
Hôm nay ba mẹ con mặc áo khoác đồng phục, màu xám Morandi, đứng thành một hàng cực kỳ ngầu.
Quách Thanh bên trong mặc áo phông trắng đơn giản nhất và quần jean, Quách Tiểu Khải cũng áp dụng các yếu tố giống cô.
Sữa Chua thì mặc một chiếc váy màu vàng sữa dừa, vừa cá tính lại vừa ngọt ngào.
Chụp xong, Quách Thanh không nhịn được xoa mặt Sữa Chua nói:
"Bảo bối của chúng ta đáng yêu quá."
Quách Tiểu Khải lập tức đi theo hô:
"Em gái của chúng ta đáng yêu quá!"
Người đảm đương trí thông minh và EQ của cả nhà - Sữa Chua liền nheo mắt cười, ngọt ngào nói:
"Con và anh trai, mẹ cũng đáng yêu."
--
Đi chơi cùng nhau thường là lúc Quách Tiểu Khải vui vẻ nhất.
Cậu ngồi ở ghế an toàn phía sau bên trái, suốt quãng đường đều vung chân vui vẻ ca hát.
Quách Thanh nghe đến mức muốn tự bế, nhưng không thể làm ảnh hưởng đến tâm trạng của con, thế là rất uyển chuyển rất dịu dàng hỏi:
"Hát nhiều như vậy, cổ họng có mệt không nha, mau nghỉ ngơi một chút đi."
Quách Tiểu Khải lý lẽ hùng hồn trả lời:
"Mẹ ơi con không mệt chút nào!"
Quách Thanh chuyển đổi chiến lược, giương cao ngọn cờ chính nghĩa nghiêm túc nói:
"Học sinh Quách Tiểu Khải, con làm anh trai có phải nên chăm sóc cảm xúc của em gái một chút không?"
Quách Tiểu Khải thái độ vô cùng đoan chính, vang dội trả lời:
"Phải!"
"Vậy con cứ hát như vậy, có nghĩ xem em gái có thích nghe không?"
Quách Tiểu Khải lập tức nhìn về phía Sữa Chua, rất tôn trọng cảm xúc của em, hỏi em:
"Em gái muốn nghe bài hát gì, anh hát cho em nghe!"
Quách Thanh:
". . ."
Sữa Chua rất thành thật suy nghĩ một lát, trả lời:
"Anh ơi, em muốn nghe nhạc nhẹ."
Quách Tiểu Khải trừng mắt tỉnh táo hai mắt:
"Nhạc nhẹ là gì? Có phải hát nhỏ giọng không?"
Quách Thanh dùng hết sức lực toàn thân mới nhịn được không bật cười thành tiếng.
Thật không hổ là tiểu thần đồng và tiểu trí chướng của nhà bọn họ.
Quách Thanh cậug giọng, liền bật bluetooth trên xe:
"Đến đây, mẹ bật nhạc nhẹ cho các con nghe. Quách Tiểu Khải con chú ý học tập, về nhà phải hát cho em gái nghe nha."
Cứ như vậy, Quách Thanh có được sự yên tĩnh.
Đến Trang viên Lộc Châu, Quách Thanh tắt nhạc. Nghe phía sau Quách Tiểu Khải vừa tháo dây an toàn cho mình, vừa ưu sầu nhỏ giọng lầm bầm:
"Con không biết hát bài này. . ."
Quách Thanh cười t.h.ả.m, ôm cậu từ ghế xuống, hôn lên trán cậu một cái:
"Thật là con trai ngốc của mẹ!"
"Con mới không ngốc đâu."
Quách Tiểu Khải ngẩng cằm nói.
Tâm trạng của cậu cũng không bị ảnh hưởng, đứng ở phía sau chuẩn bị khoang hành lý, chờ Quách Thanh lấy "Người vận chuyển" Iron Man xuống.
Chiếc vali 28 inch còn lớn hơn cậu, Quách Tiểu Khải cố gắng với tay cầm, Quách Thanh tiếp tục lấy hành lý xuống.
Chiếc SUV màu đen lao vụt từ phía sau lao tới, Quách Tiểu Khải chú ý tới trước, theo thân xe khổng lồ càng ngày càng gần mình, mắt cũng càng trừng càng lớn.
Chiếc xe lao vụt dừng lại vững vàng cách cậu nửa mét, Quách Tiểu Khải vẫn còn đang trong trạng thái kinh ngạc đến ngây người.
Một người đàn ông bước xuống từ ghế lái, chiếc áo khoác gió màu vàng nhạt khiến anh như trẻ ra mấy tuổi, chiếc quần tây trắng lộ ra đôi chân dài đặc biệt.
Anh trở tay đóng cửa xe, tiêu sái, phong lưu và hào sảng.
Quách Tiểu Khải biến mất vẻ kinh ngạc đến ngây người, chuyển sang trạng thái sẵn sàng chiến đấu, nhíu c.h.ặ.t đôi lông mày nhỏ, một tay cầm tay kéo vali, mắt lom lom nhìn chằm chằm anh.
Quách Thanh và Sữa Chua quay đầu theo tiếng.
Mắt Sữa Chua sáng lên, nhỏ giọng ngạc nhiên nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Ba ba. . ."
Quách Thanh một mặt ngơ ngác trừng mắt Phong Thừa:
"Sao anh lại ở đây?"
Phong Thừa lấy hành lý của mình từ phía sau xe xuống, chỉ có một chiếc vali, gọn gàng nhẹ nhàng.
Đặc biệt hờ hững nói:
"Đến chơi."
Dường như chỉ là một quyết định tùy ý không hơn không kém.
Dường như không hề có chút liên quan đến các cô, hoàn toàn là chính cậu muốn đến đây thư giãn, gặp các cô đơn thuần là tình cờ.
Chỉ xét về hiệu quả, kỹ thuật của cậu vô cùng tinh xảo, ba người đối diện hiển nhiên đều tin.
"Anh không phải nói anh không có thời gian đến. . ."
Quách Thanh nói đến nửa chừng, cảnh giác nheo mắt lại,
"Anh sẽ không để tôi trả lại vé cho anh chứ?"
Phong Thừa:
". . ."
Anh thật sự là rảnh rỗi, với cái đầu óc này của cô, còn hao tâm tổn trí diễn cái gì.
"Không cần."
Quách Thanh lập tức thở phào nhẹ nhõm:
"Bạn anh lại tặng vé cho anh à?"
Phong Thừa không muốn trả lời.
Nhưng Quách Thanh không thể hiểu ra, tiếp tục hỏi:
"Không phải lại tặng vé đôi mẹ con chứ."
Lúc nói chuyện trên mặt còn mang theo cái vẻ. . . Nói là đồng tình cũng được, nói là xem kịch châm chọc thì thích hợp hơn.
Phong Thừa:
". . ."
"Không phải."
Phong Thừa hết sức làm cho hai chữ này của mình, nghe không giống như là nghiến răng nói ra.
Quách Thanh không nghe ra.
Nhưng cô phát hiện một chuyện khác.
Cô bỗng nhiên trợn tròn mắt, nhìn Phong Thừa từ trên xuống dưới mấy lần, quay đầu nhìn Sữa Chua, rồi lại quay lại.
"Màu áo khoác của anh sao lại giống màu váy của Sữa Chua?"
Quách Thanh cuối cùng cũng phản ứng kịp, hóa ra sáng sớm anh muốn ảnh Sữa Chua, dụng ý ở chỗ này.
Chiếc váy này của Sữa Chua là cô mua, màu vàng sữa dừa vừa phải, rất nhạt rất dịu dàng, may mà Phong Thừa có thể tìm ra màu vàng giống y hệt.
Sữa Chua đã sớm chú ý tới, mắt lóe sáng nhìn Phong Thừa, hiển nhiên thích kiểu "đụng hàng" này.
"Có sao. Thật trùng hợp."
Phong Thừa nói, vân đạm phong khinh lấy áo khoác từ trong xe ra, khoác lên cánh tay.
— Trùng hợp, cũng là màu xám Morandi.
Quách Thanh:
". . ."
Bộ quần áo đôi mẹ con mình tỉ mỉ phối hợp, cứ như vậy bị anh "chép", Quách Thanh nghiến răng.
Thật tức c.h.ế.t mịa.
Nhưng cô bằng vào tình yêu thương vĩ đại của một người mẹ, nhịn không diss Phong Thừa, mà chỉ dùng ánh mắt biểu đạt sự khinh bỉ của mình:
Trùng hợp cái gì mà trùng hợp, anh rõ ràng là "chép" ý tưởng của tôi!
Chỉ là phần khinh bỉ này, Phong Thừa không chỉ nhận hết, còn đối cô nhếch môi, cười nhạt nhướn mày.
Đạo văn còn khiêu khích như vậy?
Quá đáng!
Có lẽ là sự phẫn nộ của Quách Thanh quá mạnh mẽ, tiếng lòng của cô vậy mà tự mình hô lên:
"Đồ bắt chước!"
Nhưng nghe sao lại giống giọng con trai cô vậy nhỉ?
Phong Thừa cúi đầu, Quách Tiểu Khải đang ngẩng cằm, dùng khóe miệng khinh thường của mình, và hai lỗ mũi hình trái tim, biểu thị sự khinh bỉ đối với anh.
Phong Thừa trầm mặc.
Nhìn lỗ mũi của Quách Tiểu Khải trầm mặc.
Sau năm giây trầm mặc.
anh không nhịn được đưa tay, nắm mũi Quách Tiểu Khải, làm mũi cậu khép lại.
Quách Tiểu Khải: ?
--
Hết chương 51.