Chú Trông Thật Giống Ba Cháu

Chương 60





"Cô... cô có con rồi sao?"

Sắc mặt của Tiểu Đường biến đổi khôn lường, cuối cùng dừng lại ở cực độ xấu hổ:

"Không nghe cô nhắc tới, tôi còn tưởng rằng..."

Quách Thanh cũng đi theo mắc chứng xấu hổ:

"Thật ra vừa nãy chính là muốn nói cho cậu điều này."

Vừa nghĩ đến mình vừa mới lớn mật tỏ tình với một người phụ nữ đã làm mẹ, Tiểu Đường xấu hổ cực kỳ.

Gây ra hiểu lầm lớn như vậy, quả thực vô cùng xấu hổ, mặt anh đỏ bừng xin lỗi:

"Xin lỗi, xin lỗi, vừa rồi là tôi mạo phạm!"

Quách Thanh vội vàng khoát tay:

"Không có không có!"

Hai người càng lúc càng xấu hổ, chỉ có Phong Thừa giống như không cảm nhận được bầu không khí ngột ngạt tại hiện trường, như không có chuyện gì gọi nhân viên phục vụ thêm đồ ăn.

"Muốn ăn gì?"

Anh dịu dàng hỏi Sữa Chua.

Sữa Chua nhìn anh, nhìn Quách Thanh, dường như sợ Quách Thanh giận các cô bé, lắc đầu.

"Muốn ăn cay không? Món thịt bò bí truyền của nhà này hương vị không tệ."

Phong Thừa phối hợp vẽ mấy món ăn,

"Ăn nấm không?"

Tiểu Đường không ngồi yên được, vội vàng đứng lên nói:

"Cái đó, công ty tôi còn có chút việc, tôi sẽ không làm phiền các vị nữa. Tạm biệt."

Không cho Quách Thanh cơ hội nói chuyện, nói xong liền như bị đuổi theo vội vàng rời đi.

Quách Thanh thở phào nhẹ nhõm, quay đầu khó hiểu trừng mắt Phong Thừa:

"Anh lên cơn à, đột nhiên chạy đến đây làm gì?"

Phong Thừa chỉ quét mắt về hướng Tiểu Đường rời đi, dặn dò nhân viên phục vụ:

"Vừa đúng, bỏ cái nồi này đi, thay một cái nồi sạch. Canh nấm rừng, không thêm gừng, không thêm hành, muối giảm bớt một phần ba muỗng, không cho bột ngọt."

Nhân viên phục vụ chưa từng thấy yêu cầu này:

"..."

Hay là ngài về nhà tự làm?

Đợi nhân viên phục vụ với vẻ mặt *Tôi muốn nói cho mọi người ở đây có một người kỳ quặc* rời đi, Quách Thanh lập tức phun ra một ngụm khí độc sắp không nín được:

" Tiểu Đường người ta lại không chọc giận anh, anh làm gì vô duyên vô cớ cố ý làm khó anh ta?"

Phong Thừa hai tay ưu nhã đặt trên đùi, chậm rãi hỏi:

"Tôi vừa rồi có nhắc đến anh ta một chữ nào sao?"

"Không có!"

Quách Thanh tức giận trừng mắt nhìn anh.

"Vậy sao nói là tôi cố ý làm khó anh ta?"

"..."

Quách Thanh bị nghẹn họng một chút, vừa muốn biện luận lại, nhìn thấy hai đứa nhóc ngoan ngoãn ngồi thẳng tắp trên ghế nhìn bọn họ, vội vàng thu lại vẻ mặt hung thần ác sát của mình.

Không thể dọa bọn nhóc.

Cô cầm cốc nước làm bộ uống nước che miệng, nghiêng người về phía Phong Thừa ba phần, hạ giọng nghiến răng nghiến lợi nói:

"Đừng tưởng tôi không biết ý đồ xấu của anh, sợ tôi tìm được đàn ông kết hôn, tranh giành quyền nuôi con có lợi hơn anh nên mới phá rối đúng không? Hừ, tôi cũng đâu có gọi anh là chồng, trước đây sao không phát hiện anh còn biết tung tin đồn nhảm chứ."

Phong Thừa cũng hơi nghiêng về phía cô, dùng giọng thấp tương tự nói:

"Nếu em có ý kiến, có thể đi kiện tôi."

Quách Thanh:

"..."

Nhân viên phục vụ mang nồi mới lên, hương thơm của canh nấm bay vào không khí.

Phong Thừa ngồi thẳng người, tâm trạng vui vẻ thưởng thức lẩu.

Quách Thanh bị anh chọc tức đến quá sức, nhưng hương thơm nguyên liệu nấu ăn vừa vào mũi, lập tức liền không để ý nữa.

Quên đi, ăn trước đã.

Có chuyện gì có thể quan trọng hơn ăn lẩu đâu.

--

Ăn xong lẩu về đến nhà, Quách Thanh nhìn thấy chén đĩa bày biện trên bàn ăn. Cơm đã nấu xong, cùng mấy món ăn đã nguội.

Cô tiến đến nhìn thử.

Thịt bò hầm củ cải, măng tây chiên giòn, bánh trứng phồng xốp, bên trong có dâu tây ô mai xanh còn phủ một lớp áo đường, trông rất bắt mắt đối với trẻ con.

Đáng tiếc bây giờ bơ đã đông lại.

Trong nồi là cháo viên bắp ngô.

Vì không khí oxy hóa, màu sắc đã không còn tươi đẹp như vậy, nhưng so với Quách Thanh làm thì đẹp mắt gấp trăm lần, quả thực giống như được bán trong nhà hàng bên ngoài.

Quách Thanh với vẻ bất phục, cầm một miếng thịt bò nếm thử.

Mẹ, ngon thật.

Mặc dù đã ăn no rồi mới về, Quách Thanh vẫn không nhịn được mỗi món đều nếm thử, cuối cùng còn ăn hai miếng bánh xốp.

Không thể không phục.

Về tài nấu nướng, Phong Thừa đúng là có thiên phú hơn cô.

Vì bữa cơm này, cô nguyện ý lại tha thứ Phong Thừa một lần.

--

"Đừng như vậy, đừng như vậy, đều là huynh đệ có chuyện thì nói chuyện đàng hoàng..."

Mạnh Xuân Kiện bị hai người lôi kéo cánh tay đi, thấy không ai cùng anh ta *nói chuyện đàng hoàng*, bất đắc dĩ kéo cổ họng hô to,

"Lão Phong! Cậu nghe tôi giải thích!"

" Tiện Tiện đừng nói nhảm, Cậu nói xem làm cái chuyện này có phải là người không? Tôi nhìn còn không được."

Một trong hai huynh đệ kéo anh ta nói không rõ là đồng tình hay thất vọng,

"Lần này thật không trách chúng tôi, đều là cậu tự tìm."

Hai người lấy ra băng dính đen rộng chuyên dụng để bắt cóc, thuần thục dán Mạnh Xuân Kiện lên tường.

"Mẹ nó, các cậu đối xử với tôi như vậy sao?"

Mạnh Xuân Kiện hai mắt chứa đầy nước mắt khó tin.

"Đừng nói, băng dính này còn rất dễ dùng."

Mạnh Xuân Kiện sụp đổ kêu khóc:

"Tôi đã nói tôi không cố ý! Tôi lúc đó... Tôi đâu biết anh ta sẽ coi trọng Thanh ca của tôi chứ. Tôi dùng hậu vận của tôi đảm bảo, tôi nghe anh ta có ý với Thanh ca của tôi, lúc đó đã hy sinh chính nghĩa từ chối anh ta, tôi nói đây là phụ nữ của huynh đệ tôi, anh sao có thể có ý nghĩ xấu! Tôi thật không biết chính anh ta hẹn Thanh ca, Lão Phong anh phải tin tôi!"

Phong Thừa đứng cách sáu mét giữa sân, mặt không đổi sắc đập bóng vào mặt đất, tiếp tục b.ắ.n ra xoay tay lại bên trong.

Đám người đứng bên cạnh cười trên nỗi đau của người khác, đưa cho Phong Thừa một cây vợt bóng bàn, thiện lương nói:

"Lưu ý một chút, có chỗ không thể đ.á.n.h, đừng thật sự làm anh ta đoạn t.ử tuyệt tôn."

"Nham Nham nhanh cứu tôi! Bọn họ dùng băng dính bắt nạt tôi!"

Mạnh Xuân Kiện vừa nhìn thấy Kha Nham, lập tức oa oa kêu la.

Kha Nham lạnh lùng vô tình:

"Đề nghị trước tiên bịt miệng cậu ta lại."

Mạnh Xuân Kiện:

"..."

Thấy Phong Thừa chuẩn bị tư thế sẵn sàng, sắp phát bóng, Mạnh Xuân Kiện hoặc là không làm, đã làm thì cho xong, vì tự vệ kéo Phong Thừa ra làm đệm lưng:

"Các cậu chẳng lẽ không tò mò phụ nữ của Phong Thừa là ai không?"

Lời vừa nói ra, đám người xem kịch vui cùng nhau quay đầu, dồn ánh mắt lên người Phong Thừa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nói đùa, ai mà không tò mò.

Mạnh Xuân Kiện tiếp tục hô:

"Gã này giấu bọn tôi đến con cũng có! Các cậu lại còn giúp cậu ta đ.á.n.h tôi! Đáng lẽ phải đ.á.n.h cậu ta chứ!"

Như một tiếng sét giữa trời quang, đám người đều không bình tĩnh.

"Mẹ kiếp!"

"Con ở đâu ra vậy?! Tôi mới đi chơi mấy ngày, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?"

"Hai người các cậu không phải đang đùa chúng tôi đấy chứ, tôi sao lại không tin được, ba mươi năm lão quang côn, đột nhiên có phụ nữ không nói, bây giờ đến con cũng có rồi?"

"Lão Phong, cậu mau thành thật khai báo."

Mạnh Xuân Kiện chiêu này hiệu quả rõ rệt, sự chú ý của mọi người tức thì chuyển sang Phong Thừa.

Phong Thừa cầm bóng, dù bị đám người vây quanh cùng nhau thẩm vấn, cũng không lộ ra mảy may chột dạ.

"Tôi cũng là gần đây mới biết."

Anh lẽ thẳng khí tráng, dường như không biết mình đã gây ra chấn động lớn đến nhường nào cho mọi người, dùng giọng điệu ban ơn nói,

"Các cậu đã tò mò như vậy, lần sau tôi dẫn hai đứa nhỏ tới cho các cậu xem."

"Tôi!"

Mạnh Xuân Kiện một mình trên tường, một bên cố gắng giãy giụa, một bên tức giận bất bình phỉ nhổ,

"Nhìn cậu đắc ý chưa kìa, chẳng qua là có đôi song sinh thôi mà, đắc ý cái nỗi gì!"

Anh ta còn chưa giãy giụa ra, Phong Thừa bị đám đông chen chúc, trong lúc khoe khoang vội vàng cũng không quên anh ta, đột nhiên phát một quả bóng tới.

Mạnh Xuân Kiện kêu t.h.ả.m một tiếng.

--

Nhiệt độ không khí mấy ngày liền giảm thấp, mùa đông ở Yến Thành là một cái lạnh hoàn toàn khác so với Tô Thành, gió quét qua, người gầy liền muốn bay đi.

Nhà trẻ được nghỉ đông, cuối năm cận kề.

Tết xuân đầu tiên trở lại Yến Thành, Quách Thanh vẫn chưa nghĩ ra làm sao sống.

"Không về nhà nhìn xem?"

Gặp Quý Hoài Đông lúc tan sở, anh ta thuận miệng hỏi,

"Tôi nói chỗ mẹ em ấy."

"Haizz, cũng bao nhiêu năm em không về rồi."

Quách Thanh dửng dưng nói,

" Bây giờ một nhà ba người bà ấy sống rất tốt, em không nên về làm phiền người ta."

Quách Thanh từ nhỏ cha mẹ đã ly dị, mẹ cô một mình nuôi cô lớn.

Mẹ cô là y tá, công việc bận rộn muốn c.h.ế.t, thường xuyên phải trực ca, rất nhiều thời gian Quách Thanh đều một mình chịu đựng qua, mới rèn luyện thành một tính cách dễ nuôi, lôi thôi như vậy.

Sau này mẹ cô tái hôn, sinh một cậu con trai sống khá hạnh phúc, sau khi lên đại học cô cũng ít liên hệ với gia đình.

Quý Hoài Đông không rõ lắm chuyện nhà cô, đại khái nghe cô nhắc qua vài câu.

"Vậy cùng anh về Tô Thành đi. Lần trước gọi điện thoại, mẹ anh còn nói nhớ Sữa Chua và Tiểu Khải."

"Được thôi."

Quách Thanh ở nhà họ Quý đã mấy năm, không hề thấy khách sáo chút nào, một mặt gian tướng xoa xoa tay,

"Ha ha, lại có thể để hai đứa nó đi lừa tiền mừng tuổi. Thân thích nhà anh đưa tiền một người hào phóng hơn một người."

Quý Hoài Đông cười mà như không cười:

"Anh hàng năm cho đi lì xì cũng không ít, hai đứa nó thu được chắc phải đưa anh một chút chứ, em cũng kiếm được bao nhiêu tiền riêng rồi."

"Cũng đâu phải con anh, dựa vào cái gì về anh."

Quách Thanh lẽ thẳng khí tráng.

Đang tranh chấp, nhìn thấy Phong Thừa hai tay đút túi đứng ngoài cửa Thanh Dư.

"Phong tổng."

Quý Hoài Đông cười chào hỏi.

Phong Thừa sắc mặt rất nhạt, gật đầu, cái gì cũng chưa nói.

Quách Thanh đang định đi qua trước mặt anh, Phong Thừa bắt lấy cánh tay cô.

Quách Thanh quay đầu:

"Làm gì?"

Phong Thừa không lên tiếng.

Quý Hoài Đông nhìn bọn họ một chút, cười mập mờ, liền rời đi trước.

Đợi anh vào thang máy, Phong Thừa không biết mang theo khí từ đâu ra, ngữ khí có chút cứng nhắc nói:

"Em và anh ta đi rất gần."

Quách Thanh nhìn hành lang:

"Con chỉ đường rộng thế này, cũng không thể đi xa hơn được."

Phong Thừa:

"..."

Anh buông tay ra:

"Em từng đến nhà anh ta ăn tết?"

"Từng đi rồi chứ."

Quách Thanh nói.

"Mang theo con?"

"Đúng vậy."

Phong Thừa nhịn ba giây:

"Em cũng không khách khí với anh ta. Không sợ người nhà anh ta hiểu lầm quan hệ của các người sao?"

"Không sợ, người nhà anh ta đều biết chồng tôi c.h.ế.t rồi, còn muốn tác hợp chúng tôi đây..." Quách Thanh thuận miệng nói xong, mới phát giác có chút không đúng, vội ho một tiếng, "Không phải nguyền rủa anh đâu, dù sao anh cũng không phải chồng tôi, nguyền rủa không đến trên người anh."

Điều Phong Thừa quan tâm lại không phải lời nguyền rủa.

Nghĩ đến Quý Hoài Đông đã từng đưa Quách Thanh cùng Sữa Chua, tiểu Khải về nhà ăn tết, nghiễm nhiên giống như một người chồng và người cha - thay thế vị trí của anh, anh cực độ khó chịu.

Mà Quách Thanh vậy mà lại thật sự ngớ ngẩn đi theo Quý Hoài Đông về...

Phong Thừa cuối cùng nhịn không được, lạnh lùng nói:

"Vậy người nhà anh ta thật không chú trọng, lại để anh ta làm người thay thế cho người đàn ông khác."

"Vậy anh nói, Sữa Chua và Tiểu Khải của chúng ta đáng yêu như vậy, người nhà anh ta có thể không yêu sao."

Quách Thanh một mặt kiêu ngạo.

"..."

Này có gì đáng để kiêu ngạo?

Phong Thừa đối với sự kiêu ngạo mù quáng của cô mười phần im lặng, trong lòng vậy mà cũng mù quáng đi theo kiêu ngạo một chút.

Điểm khó chịu vừa mới nảy sinh bị Quách Thanh đuổi kịp tan thành mây khói.

Phong Thừa vỗ đầu cô:

"Em còn rất đắc ý."

Ngữ khí của anh hòa hoãn nhiều,

"Thay quần áo khác, đi với tôi đến một nơi."

"Đi đâu?"

Quách Thanh hỏi.

"Đi thì biết."

"Bọn nhóc vẫn còn ở đó..."

Lời của Quách Thanh còn chưa nói xong, liền bị Phong Thừa cắt ngang:

"Tôi đã cho tài xế đi đón bọn chúng rồi."

--

Hết chương 60.