Chú Trông Thật Giống Ba Cháu

Chương 62



 

Tất cả đều là bạn thân nhiều năm, nên khi ở cùng nhau không quá câu nệ, thoải mái và tự nhiên.

Mặc dù câu chuyện đằng sau ba chữ "con riêng" khiến người ta suy nghĩ, nhưng mọi người lại ngầm hiểu không nhắc đến một lời nào, không nhiều chuyện trước mặt Quách Thanh và bọn trẻ. Đối với thái độ của họ, mọi người đều rất thân thiện và hoan nghênh.

Dù sao, Phong Thừa đã mang họ đến trước mặt mọi người như vậy chính là ý muốn thừa nhận.

Mặt mũi này vẫn phải cho.

Vị dì lớn tuổi vừa nãy rất chăm sóc Quách Thanh, dẫn cô làm quen với những người phụ nữ khác.

Quách Tiểu Khải không sợ người lạ, đã chơi đùa cùng những đứa trẻ khác, còn Sữa Chua thì bị Mạnh Xuân Kiện lợi dụng lúc Phong Thừa không để ý mà ôm đi.

Lợi dụng lúc phụ nữ và trẻ con đều không có mặt, mới có người tiến đến trước mặt Phong Thừa, bắt đầu buôn chuyện đã nhịn nửa ngày.

"Phong Thừa cậu được đó, bình thường im hơi lặng tiếng, toàn làm chuyện lớn. Tôi quen cậu nhiều năm như vậy rồi, chưa bao giờ nghe qua tên cô ấy, đến cả hai người quen nhau từ lúc nào cũng không biết. Cậu giấu kỹ thật!"

"Tiểu Tiện còn không nhắc tới nữa. Anh ta thân với Phong Thừa như vậy mà còn không biết, làm sao chúng ta có thể biết được."

Mọi người nhao nhao trách móc Phong Thừa không đủ nghĩa khí.

Một người bạn vẫn luôn trầm mặc đột nhiên mở miệng, vẻ mặt nghiêm trọng nói:

"Cậu giấu người c.h.ặ.t chẽ như vậy, có phải có bí mật gì không?"

Một câu nói đã gây ra nhiều suy đoán.

"Dần dần không phải nói, Quách Thanh trước kia là trợ lý của Phong Thừa sao, có phải là cậu đã đi quy tắc ngầm với cô ấy không?"

"Quy tắc ngầm thì cũng không cần giấu đến bây giờ chứ. Tôi thấy, khẳng định là Quách Thanh vốn đã có người yêu, lão Phong đã lợi dụng chức quyền của mình ép buộc cô ấy vào khuôn khổ, lúc này mới mang thai. Nhưng không ngờ! Tình yêu của người ta kiên cố như vàng son, đến c.h.ế.t cũng không thay đổi, ngay cả điều này cũng không muốn cùng cậu ta, dắt tay bỏ trốn."

"Xì, tình yêu chân thật như vàng son, vậy bây giờ tại sao lại quay về đây?"

"Cái này. . . Có thể là chồng cô ấy đã 'đánh rắm' rồi?"

"Anh biên cái quái gì vậy. Tôi đoán tám phần là anh ấy lần nào đó uống say làm chuyện hoang đường, không ngờ lại trúng một lần, mấy năm sau người ta mang con đến tìm, giữa chừng như thế như thế một phen, sau đó Phong Thừa phát hiện mình thật ra đã sớm nảy sinh tình cảm với đối phương - tiểu thuyết không phải đều viết như vậy sao."

Đừng nhìn một đám đàn ông trông có vẻ đứng đắn, nhưng buôn chuyện không thua gì phụ nữ, biên chuyện một người so một người "cẩu huyết" hơn.

Phong Thừa cười không nói, thong thả thưởng thức rượu của mình, mặc kệ họ bố trí thế nào cũng không phản ứng.

Có một người bạn khá đứng đắn vẫn luôn không nói chuyện, trầm mặc nửa ngày, đột nhiên vẻ mặt nghiêm trọng chen vào:

"Tôi nói lão Phong, sẽ không phải là cậu đang làm hiệp sĩ đổ vỏ cho người khác chứ?"

Lời này vừa nói ra, khiến những người khác đều sửng sốt một chút.

Phong Thừa đang uống rượu đặt chén rượu xuống, rõ ràng làm sáng tỏ:

"Con ruột."

Người bạn vừa nói chuyện cảm nhận được ánh mắt kiên nhẫn pha chút khinh bỉ của anh, lúng túng ho một tiếng.

--

Một đám người buôn chuyện mỗi người một kiểu, Kha Nham đi đến ngồi xuống bên cạnh Phong Thừa, đưa cho anh chén rượu.

Anh ta thuận theo ánh mắt của Phong Thừa nhìn sang, Quách Thanh đang cùng mấy người phụ nữ vừa nói vừa cười trò chuyện.

Cô ấy như quen thuộc nơi này, hòa nhập rất nhanh.

Hai người sóng vai mà ngồi, nhìn một lát Kha Nham mới mở miệng:

"Hai người cậu nói rõ rồi à?"

Phong Thừa "Hừ hừ" một tiếng.

Kha Nham dường như có chút bất ngờ về tốc độ nhanh như vậy của anh:

"Tiến độ không tệ. Tôi còn tưởng rằng với cái tính của cậu, phải chịu chút khổ mới có thể học ngoan mang người trở về. Xem ra là tôi đ.á.n.h giá thấp cậu."

Phong Thừa không nói, phong độ nhẹ nhàng uống rượu.

"Nhưng sao cậu đột nhiên lại nghĩ đến muốn giới thiệu họ cho mọi người?"

Kha Nham hỏi.

"Có vấn đề gì sao?"

Phong Thừa hỏi lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Sao dám, sao dám. Chỉ là có chút bất ngờ thôi."

Kha Nham uống một ngụm rượu,

"Người nhà cậu còn chưa biết nhỉ. Công khai rầm rộ như vậy, đoán chừng không bao lâu sẽ truyền đến tai người nhà cậu. Cậu. . ."

Kha Nham dường như muốn nói gì đó, nhưng lại dừng lại.

Có người cười chen vào:

"Làm gì, Phong Thừa đây là chơi tiền trảm hậu tấu đó."

Một người khác có lẽ đã uống đến say, nghe vậy lập tức nói:

"Ôi tôi đi, bà nội cậu còn không biết sao? Kiểu đó bà mà biết là cậu chịu rồi, với tính cách của cụ, Quách Thanh không có gia thế này cụ khẳng định không ưng, đừng để lại giống như cha mẹ cậu bị cụ chia rẽ uyên ương. . ."

Lời còn chưa dứt liền bị người bên cạnh đạp một cước.

Anh ta chợt nhận ra mình lỡ lời, vội vàng ngượng ngùng xin lỗi:

"Xin lỗi, tôi uống nhiều quá, nói chuyện không có suy nghĩ."

Sắc mặt Phong Thừa không thấy dị thường, cũng không trả lời anh ta.

Uống rượu không lên tiếng.

Không khí yên tĩnh vài giây, có người phá vỡ sự im lặng:

"Lão Từ cũng là quan tâm, không có ý gì khác đâu."

"Đúng đúng đúng. . ."

"Cậu nghĩ kỹ làm sao vượt qua cửa ải của bà nội chưa?"

"Tôi chỉ cần vượt qua cửa ải của chính mình thôi."

Phong Thừa đặt chén rượu xuống, đứng dậy đi về phía Mạnh Xuân Kiện đang cười như một đóa hoa, ôm Sữa Chua từ trước mặt anh ta.

"Này! Hai chúng tôi đang chơi mà, anh đừng đến xen vào."

Mạnh Xuân Kiện muốn cướp Sữa Chua về, Phong Thừa khéo léo lách người tránh đi.

Anh ôm Sữa Chua đi ra, Mạnh Xuân Kiện cầm đồ chơi đuổi theo phía sau:

"Cậu này sao mà keo kiệt vậy, tôi chỉ mượn con gái cậu chơi một lát thì sao."

Một bên khác, trong đám đàn ông đang trầm mặc, có người nhỏ tiếng trách mắng:

"Anh làm sao vậy, tự dưng nhắc đến cha mẹ cậu ta làm gì."

"Tôi đây không phải nhất thời lanh mồm lanh miệng à."

Những chuyện cũ của gia đình họ Phong, đã phai nhạt theo thời gian mấy chục năm trôi qua, nhưng không có nghĩa là mọi người sẽ quên.

Bà nội Phong là một nhân vật lợi hại, trước kia cũng vì không hài lòng với mẹ của Phong Thừa làm con dâu, kiên quyết không cho phép bà ấy vào cửa.

Mặc dù có Phong Thừa, cũng không thể khiến bà nới lỏng, quả thực là chia rẽ cuộc sống hai người.

Giang Tùng Nguyệt là con dâu do bà tự mình lựa chọn, nhưng người con dâu này cũng không được bà ưu ái.

Bà lo lắng Giang Tùng Nguyệt một khi có con của mình, sẽ không đủ tận tâm với Phong Thừa, thậm chí sẽ ảnh hưởng đến lợi ích của Phong Thừa, vì vậy đưa ra yêu cầu vô cùng quá đáng: Không cho phép Giang Tùng Nguyệt sinh con, muốn cô ấy toàn tâm toàn ý nuôi dưỡng Phong Thừa.

Nhưng một người phụ nữ trẻ tuổi khỏe mạnh, làm sao có thể cam tâm vì một đứa con riêng mà không sinh con của mình chứ?

Năm Phong Thừa bảy tuổi, Giang Tùng Nguyệt vẫn mang thai, dưới sự phản đối kịch liệt của bà nội Phong, trải qua một đoạn đấu trí dài dằng dặc và phức tạp mới thành công sinh con ra.

Để làm hài lòng bà nội Phong, những năm này Giang Tùng Nguyệt thực sự đã tận tâm tận lực bồi dưỡng Phong Thừa, đối với anh yêu cầu cực kỳ nghiêm ngặt. Khắc nghiệt đến mức, đám người họ từ nhỏ đã nghe tin tên Giang Tùng Nguyệt là sợ mất mật.

Tuy nói bà nội Phong là một lòng vì Phong Thừa tốt, nhưng những chuyện rắc rối khó gỡ này, cuối cùng người bị tổn thương vẫn là Phong Thừa.

Thân thế của Phong Thừa vốn là một bí mật, chưa từng có ai nhắc đến với anh, vì vậy từ trước đến nay anh đều coi Giang Tùng Nguyệt là mẹ ruột của mình.

Em trai của anh, Phong Khải còn đã từng vì Giang Tùng Nguyệt rất quan tâm đến việc giáo d.ụ.c Phong Thừa, mà đối với mình cơ bản là nuôi thả, đã gây ra rất nhiều khó chịu, cảm thấy Phong Thừa được cưng chiều hơn mình.

Không ai biết Phong Thừa khi vừa tròn hai mươi tuổi biết được thân thế của mình, tâm trạng anh như thế nào.

Dù sao từ đó về sau, anh liền xa lánh Giang Tùng Nguyệt rất nhiều.

--

Hết chương 62.