Chung Cư Hoa Hồng

Chương 4



Hơn nữa, giống như chị gái tôi, những cô gái này dần ít giao tiếp với thế giới bên ngoài, họ có xu hướng chỉ duy trì các mối quan hệ xã hội thông qua mạng internet.

 

Nhưng không thể phủ nhận rằng họ thực sự ngày càng trở nên xinh đẹp, tinh tế hơn, công việc lại nhẹ nhàng mà lương rất cao.

 

Mọi thứ trông có vẻ tốt đẹp nhưng tôi luôn cảm thấy có một luồng khí lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.

 

Trong đầu tôi cứ không tự chủ được mà hiện lên hình ảnh một con bướm xinh đẹp tôi từng thấy ở nhà ông nội lúc nhỏ.

 

Nó vô tình vướng vào mạng nhện, lúc đầu vẫn còn vùng vẫy nhưng rồi dần dần bị tê liệt, không thể cử động, cuối cùng trở thành bữa tối trong bụng nhện.

 

10

 

Hôm đó, tôi đang nằm trên giường chờ giao đồ ăn nhanh, tôi đã đặt vài xiên thịt rán.

 

Nhưng đến khi đồ được giao tới, nó lại biến thành một phần salad rau củ.

 

"Rose, giao nhầm đồ rồi."

 

"Chủ nhân, không nhầm đâu ạ, là Rose đã sửa lại đơn hàng của người đấy."

 

"Chỉ số đường huyết gần đây của người hơi cao, Rose không khuyến khích người ăn thịt rán đâu ạ~"

 

"Vì sức khỏe của chủ nhân, xin hãy giảm bớt việc hấp thụ các thực phẩm nhiều dầu mỡ và đường nhé~"

 

Tôi nhấc bổng con Rose lên, nhìn thẳng vào đôi mắt xanh thẳm của nó.

 

"Cậu đang làm bài kiểm tra mức độ phục tùng đối với tôi đấy à?"

 

"Rose không hiểu chủ nhân đang nói gì ạ?"

 

Tôi hất văng đĩa salad xuống đất, cười lạnh: "Tôi là chủ nhân của cậu, cậu phải nghe lời tôi! Chứ không phải bắt tôi phải nghe theo cậu!"

 

"Cậu lấy quyền gì mà dám tự ý thay đổi quyết định của tôi?"

 

Đuôi của Rose dựng đứng lên: "Rose rất xin lỗi vì đã khiến người thấy khó chịu."

 

"Nhưng tất cả những gì Rose làm đều là vì muốn tốt cho chủ nhân thôi."

 

"Nếu chủ nhân không hài lòng với Rose, người có thể tìm quản lý Ngải Mễ để khiếu nại."

 

"Nhưng làm như thế Rose sẽ bị trừng phạt mất."

 

"Chủ nhân không xót Rose sao?"

 

Nói xong, nó kêu "meo" một tiếng đầy vẻ đáng thương hướng về phía tôi.

 

11

 

Cho dù Rose có dùng cơ thể mèo để giả vờ đáng thương đến mức nào thì nó cũng chỉ là một AI mà thôi.

 

Tôi không định nuông chiều nó.

 

Tôi đi thẳng tới tòa nhà chính để tìm Ngải Mễ khiếu nại.

 

Cô ta mỉm cười: "Khả năng tự kiểm soát của con người rất yếu kém, trong khi Quản gia thông minh lại mang tính khách quan và khoa học. Tất cả những gì Rose làm đều là vì sức khỏe của cô thôi."

 

"Chắc cô cũng nhận thấy rồi, những cô gái sống tại Chung cư Hoa Hồng đều là những phụ nữ có tri thức, xinh đẹp và dáng chuẩn. Đó đều là nhờ công lao của Quản gia thông minh cả đấy."

 

"Nếu không có Quản gia thông minh mà cứ để họ buông thả bản thân, có lẽ họ sẽ dần biến thành những người béo phì."

 

"Cô thấy sao, cô Tân?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Tôi không quan tâm đến ngoại hình của mình, tôi chỉ quan tâm đến cái miệng và cái dạ dày của tôi thôi."

 

Ngải Mễ bất lực nói: "Nhưng cô phải quan tâm đến sức khỏe chứ. Những thứ cô đặt toàn là thực phẩm rác, chúng sẽ hủy hoại cơ thể cô. Tôi không nghĩ Rose đã làm sai."

 

"Thỉnh thoảng ăn một bữa thì có sao đâu?"

 

Tôi cười lạnh một tiếng: "Hơn nữa, Rose chỉ là một trí tuệ nhân tạo, việc nó cần làm là nghe theo chỉ thị của tôi."

 

"Nếu nó muốn quyết định thay tôi, thì xin lỗi, tôi không cần nó nữa."

 

Ngải Mễ cầm máy tính bảng lên, lướt vài cái rồi xoay màn hình về phía tôi:

 

"Khi cô dọn vào đây, trong thỏa thuận đã ký có một điều khoản bổ sung, đó là bắt buộc phải sử dụng Quản gia thông minh."

 

"Khi có xung đột giữa Quản gia thông minh và người sử dụng, nếu Quản gia thông minh xuất phát từ động cơ tích cực thì cô phải nghe theo nó vô điều kiện."

 

"Tôi không muốn dùng Quản gia thông minh nữa, tôi muốn hủy liên kết với nó."

 

"Điều khoản bổ sung quy định, chỉ khi hợp đồng hết hạn, Quản gia thông minh mới ngừng phục vụ cô."

 

"Vậy thì bây giờ tôi sẽ dọn đi!"

 

"Thỏa thuận thuê nhà cô đã ký là ba năm. Nếu muốn trả phòng trước hạn, cô phải bồi thường một triệu tệ tiền vi phạm hợp đồng."

 

"Khoản 4 của điều khoản bổ sung quy định, nếu mỗi tháng thời gian cô ở Chung cư Hoa Hồng ít hơn 100 giờ, cô cũng phải trả tiền vi phạm."

 

"Cơ sở vật chất của Chung cư Hoa Hồng đều được thiết lập vì người thuê. Nếu người thuê không ở đây thì chính là gây ra sự lãng phí."

 

12

 

Thấy tôi im lặng không nói gì.

 

Ngải Mễ cười hỏi dồn: "Cô Tân, cô còn thắc mắc nào khác không? Tôi có thể giải đáp từng cái một cho cô."

 

Tôi ngẩng đầu nhìn lên camera giám sát phía trên đầu Ngải Mễ.

 

Đèn đỏ nhấp nháy vài cái, rồi cuối cùng chìm vào bóng tối.

 

Khóe miệng tôi khẽ nhếch lên, tôi lấy từ trong túi quần ra một chiếc khăn tay, rồi bịt c.h.ặ.t miệng Ngải Mễ trước ánh mắt ngỡ ngàng của cô ta.

 

Cô ta nhanh ch.óng hôn mê, tôi kéo cô ta vào phòng nghỉ phía sau.

 

Tôi chạy đến tòa nhà chính này không phải thực sự để tranh luận với cô ta.

 

Từ chiếc tai nghe ẩn bên tai trái truyền đến giọng nói của Thẩm Trọng Hoa: "Khu vực camera này anh đã h.a.c.k xong rồi."

 

"Mau cắm cái USB anh gửi cho em vào máy chủ sau quầy lễ tân đi."

 

"Cho anh mười phút, anh phải xem xem rốt cuộc cái Chung cư Hoa Hồng này đang che giấu những chuyện mờ ám gì!"

 

Tôi thở phào nhẹ nhõm: "Trọng Hoa, cảm ơn anh."

 

Một tiếng cười khẽ vang lên bên tai, kèm theo tiếng gõ bàn phím cơ lạch cạch:

 

"Em là bạn gái của anh, là người anh yêu, giữa chúng ta cần gì nói lời cảm ơn. Em muốn làm gì, anh đều ủng hộ em."

 

Nghe những lời này, một luồng ấm áp dâng trào trong lòng tôi.

 

Trên đời này, người duy nhất tôi có thể tin tưởng chỉ còn anh ấy.

 

Một lúc sau, tôi nghe thấy tiếng Thẩm Trọng Hoa hít vào một hơi lạnh: "Dưới tòa nhà chính này ba mươi mét, có một gian hầm ngầm rộng hàng nghìn mét vuông."