Chung Đường Hai Lối

Chương 1: 1



Cùng bạn trai về quê ra mắt bố mẹ, tôi vô tình ngồi quá trạm.

Đứng thẫn thờ nhìn tấm biển tên của trạm dừng tại một thị trấn xa lạ suốt mười phút đồng hồ, tôi cảm giác như mình vẫn còn chìm trong một cơn ác mộng.

Mãi cho đến khi tin nhắn của anh bạn trai đang mất tích gửi đến: [Em yêu, vừa nãy anh tình cờ gặp lại bạn cũ nên mải nói chuyện vài câu, quên mất không gọi em dậy. Em đi đến trạm tiếp theo rồi tự bắt xe quay lại nhé!]

Giây phút ấy, tôi bỗng nhiên tỉnh táo lạ thường.

Hóa ra hai người đồng hành, cũng có thể để một người lỡ chuyến.

"Đừng lo lắng, ở đây chúng tôi có thể sắp xếp cho cô chuyến tàu gần nhất để quay về."

Lời nhắc nhở đầy quan tâm của nhân viên tàu hỏa vẫn còn vang bên tai.

Tôi nhìn dòng tin nhắn giải thích hời hợt, không chút hối lỗi kia, khẽ mỉm cười.

Tàu đi quá trạm thì có thể quay lại.

Nhưng đời người lỡ chuyến rồi thì sao?

"Không cần đâu ạ."

Tôi kéo vali, quay người đi thẳng hướng lối ra.

"Du lịch một mình, cũng tốt thôi."

1.

"Cô Lâm Ôn Ôn?"

Khi được nhân viên trên tàu đ.á.n.h thức, tôi vẫn chưa thoát khỏi cơn ác mộng.

Thấy tôi còn mơ màng, người nhân viên ôn tồn nhắc lại: "Cô đã ngồi quá trạm rồi."

"Ngồi quá trạm?" Tôi theo bản năng nhìn sang bên cạnh: "Nhưng bạn trai tôi..."

Lời nói đột ngột nghẹn lại.

Tôi bàng hoàng nhận ra người ngồi cạnh mình không phải Tô Diên, mà là một cô gái xa lạ.

Nhận thấy sự im lặng của tôi, cô gái có hơi ngại ngùng mỉm cười: "Ừm... Tôi thấy anh ấy đi cùng một cô gái khác sang toa khác rồi, tôi cứ tưởng hai người không đi cùng nhau."

Dường như cô ấy đang muốn giải thích lý do tại sao không gọi tôi dậy.

Cổ họng tôi nghẹn đắng.

Tôi muốn hỏi cô gái đó là ai, lại muốn nói rằng Tô Diên không phải hạng người như vậy.

Ít nhất, trong ba năm yêu nhau, anh không phải người như thế.

Nhưng tôi không thốt nên lời.

Vì đã hẹn gặp bố mẹ Tô Diên tại khách sạn, để giữ trạng thái tốt nhất, trước khi chìm vào giấc ngủ, tôi đã đặc biệt dặn dò Tô Diên đến ba lần rằng nhất định phải gọi tôi dậy sớm.

Nhưng cuối cùng...

Người gọi tôi dậy là nhân viên tàu hỏa thông báo quá trạm.

Người giải thích cho tôi là một hành khách xa lạ tình cờ gặp gỡ.

Còn người bạn trai cùng đi với tôi thì không thấy tăm hơi đâu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Thật nực cười làm sao.

Chính vì quá nực cười nên khi được nhân viên dẫn xuống tàu, tôi vẫn còn cười.

Thấy trạng thái của tôi không ổn, anh nhân viên chủ động dẫn tôi đi giao thiệp với nhân viên nhà ga.

Tôi bước theo sau anh ta.

Ngước mắt lên, tôi nhìn thấy tấm biển chỉ dẫn tên trạm.

Cái tên đó thật xa lạ.

Nếu không phải vì sự cố ngồi quá trạm lần này, có lẽ cả đời tôi cũng chẳng bao giờ đặt chân đến đây.

Không phải vì coi thường nơi này, chỉ là tôi bẩm sinh đã có chứng cứ hễ lên xe là buồn ngủ không mở nổi mắt.

Xe khách, tàu hỏa, xe buýt đều không ngoại lệ.

Thế nên từ nhỏ đến lớn tôi chưa bao giờ đi xe một mình.

Sau khi tốt nghiệp, tôi cũng chỉ quanh quẩn ở những thành phố có máy bay và tàu điện ngầm.

Nếu không thì cũng phải là nơi thuận tiện để đi xe đạp.

Những thành phố nhỏ chỉ có thể đến bằng xe khách hoặc tàu hỏa như thế này, nếu không có người đi cùng, sẽ vĩnh viễn không bao giờ xuất hiện trong kế hoạch di chuyển của tôi.

Bố mẹ luôn trêu tôi rằng, sau này phải tìm anh chồng nào có thể làm thần hộ vệ cho tôi mỗi khi đi xe.

Tôi từng nghĩ việc phó thác đời mình cho người khác là một điều cực kỳ đáng sợ.

Nhưng định mệnh thật kỳ diệu.

Ba năm trước, tôi lén đi xe buýt để tự điều trị chứng ngủ gật của mình.

Thế nhưng cà phê, trà xanh, dầu gió… tất cả những thứ giúp tỉnh táo đều mất tác dụng trên xe, chẳng thay đổi được kết cục tôi luôn ngủ quên đến tận bến cuối mới bị tài xế gọi dậy.

Trong thời gian đó, tôi đã mất điện thoại ba lần.

Thậm chí trên đường còn có những kẻ yêu râu xanh định sàm sỡ, may mà đều được người khác ngăn lại.

Người ngăn lại chính là Tô Diên.

Nếu không phải lần mất điện thoại cuối cùng bị gia đình phát hiện và kiên quyết kiểm tra camera, tôi đã không biết rằng, chỉ vì lần đầu tiên tôi tình cờ ngồi cạnh anh, mà anh đã âm thầm bảo vệ tôi suốt bao nhiêu ngày sau đó.

Trong video, Tô Diên dùng cánh tay mạnh mẽ của mình tạo thành một khoảng không bao quanh tôi đang ngủ say.

"Đừng chen lấn bạn gái tôi!"

Chỉ một câu nói đã dựng lên một bức tường vô hình, ngăn cản mọi ánh nhìn thiếu thiện chí.

Khoảnh khắc đó giống như tiếng vọng của định mệnh chạm vào dây cót trái tim tôi, khiến tôi lần đầu tiên gật đầu đồng ý với tiêu chuẩn chọn con rể của bố mẹ.

Tôi vẫn không thể thay đổi được thể chất đặc biệt của mình, nhưng bên cạnh đã có Tô Diên đồng hành.

Anh sẽ luôn bảo vệ tôi, rồi gọi tôi dậy đúng lúc.

Yêu nhau ba năm, đây là lần đầu tiên Tô Diên quên mất bạn gái mình có thể chất hễ lên xe là ngủ thiếp đi.

Anh ta quên mất mình từng quỳ trước mặt bố mẹ bạn gái mà thề thốt rằng sẽ không bao giờ để cô ấy lại một mình.

Anh ta quên mất lần này đưa bạn gái về quê gặp bố mẹ là để bàn chuyện cưới xin.