Chung Đường Hai Lối

Chương 7



Lâm Uyển bỏ lại một câu nói này, không thèm liếc nhìn anh ta thêm một cái, dứt khoát bước lên chiếc siêu xe sang trọng.

Chiếc xe sang quay đầu, lại lao lên đường cao tốc.

Tô Diên đứng sững sờ tại chỗ, vẻ mặt vừa ngượng ngùng vừa phẫn nộ.

Anh ta và Lâm Ôn Ôn mới là bạn trai bạn gái của nhau, một người ngoài cuộc dựa vào cái gì mà đứng đây bình phẩm, phán xét?

Đúng vậy.

Anh ta vẫn còn một cô bạn gái.

Một cô bạn gái sẽ chu đáo mang đến cho anh ta ly trà ấm áp mỗi khi anh ta mệt mỏi, sẽ nỗ lực giải quyết rắc rối mỗi khi anh ta phiền muộn, sẽ rơi nước mắt vì xót xa mỗi khi anh ta chịu khổ, và sẽ coi anh ta như một vị anh hùng, đặc biệt ỷ lại vào anh ta mỗi khi đi xe.

Chỉ là bây giờ có xảy ra chút mâu thuẫn nhỏ, cơ mà anh ta đâu có phạm phải sai lầm mang tính nguyên tắc nào, chẳng qua chỉ là bỏ lơ nhau hai ngày để đôi bên cùng bình tĩnh lại, cuối cùng chắc chắn vẫn sẽ làm hòa thôi.

Tô Diên vô cùng chắc chắn điều đó.

Thế nhưng, những lời hỏi thăm, chất vấn liên tục từ bạn bè gửi đến đã làm lung lay sự tự tin của anh ta.

Anh ta vứt điện thoại sang một bên, đăm đăm nhìn vào bức ảnh chụp chung của hai đứa treo trên xe.

"Ôn Ôn, đợi em quay lại, anh sẽ cầu hôn em."

7.

Tôi đi dạo quanh thị trấn suốt cả một ngày, cũng chẳng cố tình tìm đến những địa điểm du lịch nổi tiếng làm gì.

Chỉ đơn giản là len lỏi qua từng con phố, ngõ nhỏ để cảm nhận hơi thở cuộc sống bình dị nơi đây.

Dù vậy, tôi vẫn cảm thấy một sự nhẹ nhõm và tự do chưa từng có từ trước đến nay.

Ba năm qua, biết bao nhiêu lần tôi nhắc đến chuyện đi du lịch, Tô Diên đều chỉ dẫn tôi bắt xe buýt đi loanh quanh trong thành phố.

Anh ta dùng cái thể chất đặc biệt của tôi để dỗ dành, bảo tôi hãy đợi đến khi nào anh ta rảnh thì sẽ đưa tôi đến những nơi tôi muốn đi.

Năm này qua năm khác…. Tô Diên bận rộn với các dự án, bận thăng tiến, bận xử lý việc nhà, lúc nào anh ta cũng không có thời gian.

Còn tôi thì bị giam cầm trong cái ảo tưởng rằng với thể chất này mình không thể tự mình ra ngoài được, để rồi biến thành một kẻ cứ chờ, cứ đợi rồi chẳng thèm mở lời nữa.

Giờ đây, tôi không cần phải đợi nữa rồi.

Thật tốt biết bao.

Bữa tối, tôi đặc biệt chọn một quán ăn nhỏ lề đường được cư dân mạng đề xuất.

Trong lúc đợi lên món, một người không ngờ tới đột nhiên ngồi xuống đối diện tôi, mỉm cười rạng rỡ nhìn tôi: "Ngồi ghép bàn chút, em bận tâm không?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Có bận tâm."

Đối diện với câu hỏi mang đầy tính khiêu khích của Lâm Uyển, tôi trả lời không một chút do dự.

Nhưng chị ta chẳng hề để ý, ngược lại còn vẫy vẫy tay về phía quầy thu ngân: "Chồng ơi, ở đây này."

Tôi cạn lời ngay tại chỗ.

Mới chia tay có một ngày, thế mà chị ta đã gọi người kia là chồng rồi cơ đấy?

Nhưng vừa quay đầu lại, nhìn thấy gương mặt quen thuộc không thể quen thuộc hơn kia, tôi lại một lần nữa thẫn thờ ra.

"Anh trai? Sao lại là anh?"

"Em tưởng là ai?" Hoắc Khâm đảo mắt lườm tôi: "Thằng khốn kia chắc?"

Tôi ngơ ngác chỉ tay vào Lâm Uyển: "Không phải, sao anh lại là chồng chị ấy được, chị ấy không phải là..."

Tôi theo bản năng định nói Lâm Uyển và Tô Diên có mối quan hệ mập mờ, mờ ám.

Nhưng nghĩ lại, trong những đoạn đối thoại mà tôi nghe thấy, phần lớn thời gian Lâm Uyển đều đang hỏi han Tô Diên xem có quan tâm đến tôi hay không, chị ấy không hề nói lời nào quá giới hạn.

Ngay cả tấm ảnh chụp chung ở buổi tụ tập của bọn họ, giữa hai người cũng bị ngăn cách bởi những người khác.

Ngoại trừ việc để Tô Diên chở chị ấy đến đây rồi lại chở về có chút mập mờ, chị ấy thực sự chưa từng chủ động tỏ ý thả thính Tô Diên bao giờ.

Thậm chí vào khoảnh khắc Tô Diên ra tay tát tôi, ánh mắt chị ấy nhìn tôi còn tràn đầy lo lắng hơn cả anh ta.

Sự tổn thương là do Tô Diên gây ra cho tôi, chị ấy dường như chẳng làm sai điều gì cả.

Thế nên, những lời phỉ báng, nhục mạ, tôi không thể thốt ra thành lời.

"Là cái gì cơ?" Lâm Uyển mỉm cười đón lấy lời tôi: "Là trà xanh, là loại tâm cơ chuyên đi câu dẫn Tô Diên à?"

Chị ấy nói toạc ra tâm tư của tôi.

Mặt tôi lập tức đỏ bừng lên, có chút luống cuống nhìn sang Hoắc Khâm.

Dù anh ấy là con trai nhà cậu tôi, nhưng từ nhỏ bố mẹ và nhà cậu đều bận bịu công việc, ngoại trừ bảo mẫu ra thì hầu như đều là một tay anh ấy chăm sóc, nuôi nấng tôi lớn lên.

Anh ấy là người anh thân thiết nhất, cũng là bậc phụ huynh yêu thương tôi nhất.

Tôi tôn trọng mọi lựa chọn của anh ấy, nhưng đối phương tuyệt đối không thể là một cô gái bắt cá hai tay.

Hoắc Khâm gõ nhẹ vào đầu tôi một cái: "Em hiểu lầm A Uyển rồi. Là do anh đang đi công tác ở nước ngoài, biết em định cùng Tô Diên về quê ra mắt bố mẹ anh ta, lo em chịu thiệt thòi nên mới đặc biệt nhờ A Uyển âm thầm đi theo bảo vệ em đấy."