Chúng Tiên Cúi Đầu

Chương 109: Là kẻ nào đang trang bức, chói mắt quá!



Dưới sự chú ý của vạn người, Lâm Lạc Trần nhìn thì vững như lão cẩu, trong lòng lại cũng không khỏi có chút thấp thỏm.

Hắn tuy biết mình có ba hệ linh căn Băng, Phong, Lôi, nhưng tình trạng linh căn thế nào thì lại không rõ ràng.

Dù sao linh căn ẩn giấu bên trong cơ thể con người, phải mượn nhờ bảo vật trắc linh đặc thù mới có thể thăm dò.

Dù mạnh như Triệu Thủ Nhân cũng chỉ có thể phán đoán đại khái có linh căn hay không, rồi thông qua sự cảm ứng giữa cơ thể và thiên địa để phán đoán ưu khuyết của linh căn.

Tô Vũ Dao cũng không khỏi tò mò nhìn Lâm Lạc Trần, muốn biết hắn sẽ mang đến cho mọi người kinh hỷ gì.

Theo việc tay Lâm Lạc Trần đặt lên trên Trắc Linh Thạch, Trắc Linh Thạch đột nhiên bừng lên ánh sáng ba màu cực kỳ rực rỡ.

Trong đó màu xanh lam đại biểu cho Lôi là nồng đậm nhất, tiếp đến là màu trắng ngọc đại biểu cho Băng, cuối cùng mới là màu huyền thanh của thuộc tính Phong.

Bất quá ba loại màu sắc phân chia rõ ràng, hơn nữa đều cực kỳ tinh khiết, so với tên béo Ngũ Hành Linh Căn vừa rồi còn rực rỡ hơn nhiều.

Ánh sáng chói lòa này chia sân bãi thành ba khu vực màu sắc khác nhau, chói đến mức mọi người đều có chút không mở nổi mắt.

Tân tấn đệ tử nhao nhao lấy tay che mắt, tên béo kia càng là kinh hô thành tiếng.

"Vãi chưởng, là kẻ nào đang trang bức, chói mắt quá!"

Biểu cảm của mọi người trong sân cũng vô cùng đặc sắc: Băng, Phong, Lôi, ba đại Biến Dị Thiên Linh Căn!

Đây là thể chất gì, chưa từng nghe thấy a!

Nữ tử Lôi thuộc tính Thiên Linh Căn kia càng là vẻ mặt khó tin, bàn tay nhỏ bé không khỏi nắm chặt, trong lòng dấy lên sóng to gió lớn.

Vừa mới xuất hiện một Ngũ Hành Thiên Linh Căn, đảo mắt lại toát ra một Băng Phong Lôi tam đại Biến Dị Thiên Linh Căn?

Chẳng lẽ thật sự là trời phù hộ Ma đạo sao?

Trên mặt Triệu Thủ Nhân lộ ra nụ cười, ánh mắt nhìn về phía Lâm Lạc Trần càng thêm xanh lè.

Thể chất linh căn chưa từng nghe thấy này, thật muốn giải phẫu ra xem thử a!

Lâm Lạc Trần tuy có suy đoán, nhưng không ngờ mình thật sự là Thiên Linh Căn, không khỏi nở một nụ cười.

"Vị trưởng lão này, ta coi như qua cửa chưa?"

Trưởng lão phụ trách khảo hạch hoàn hồn, khuôn mặt già nua cười như một đóa hoa cúc.

"Đương nhiên qua cửa rồi! Tiểu hữu tư chất Giáp đẳng, đến một bên đợi vòng khảo hạch tiếp theo đi!"

Lâm Lạc Trần đi tới một bên, đứng cùng mấy người Thiên Linh Căn khác, chờ đợi khảo hạch phía sau.

Mấy người khác đều đánh giá hắn, bất quá trước mặt một đám cao tầng Thi Âm Tông, ngược lại không dám tiến lên bắt chuyện.

Tiếp theo, Thi Âm Tông lại khiêng ra một cái đài sen màu đen, để mọi người lần lượt đi lên ngồi xếp bằng hấp thu thiên địa linh lực.

Bọn họ sẽ căn cứ vào số cánh hoa sen sáng lên trên đài sen để phán đoán mức độ cộng hưởng của mọi người với thiên địa, đưa ra đánh giá.

Mọi người trật tự ngay ngắn tiến lên, không ít người nhìn đám người Lâm Lạc Trần, mong chờ bọn họ có khi nào không thể hấp thu thiên địa linh lực hay không.

Đám người Triệu Thủ Nhân cũng toát mồ hôi hột, dù sao thế gian không có vật gì hoàn mỹ không tì vết.

Vạn sự vạn vật luôn có khiếm khuyết và thiếu sót, chỉ là xem có trí mạng hay không thôi.

Giống như người có linh căn nghịch thiên bực này, rất nhiều kẻ sẽ có khiếm khuyết càng trí mạng hơn ở phương diện khác.

Tên béo nơm nớp lo sợ đi lên, đài sen sáng lên tám cánh, tư chất đã được coi là cực kỳ nghịch thiên rồi.

Không ít trưởng lão đã bắt đầu tranh đoạt quyền sở hữu tên béo này, dù sao tư chất này dù là một con heo cũng có thể luyện ra trò trống.

Nữ tử Lôi Linh Căn trước đó bị che giấu phong mang, lần này thế mà chín cánh cùng sáng.

Tuy cánh cuối cùng có chút ảm đạm, nhưng vẫn thu hút sự chú ý của mọi người, đây thỏa thỏa là thiên chi kiêu nữ a!

Lâm Lạc Trần cũng không khỏi chú ý đến hai người một chút, biết được tên béo tên là Lê Cẩu Thánh, nghe nói là cha mẹ cảm thấy tên xấu dễ nuôi.

Nữ tử tên là Lam Thủy Vân, xuất thân từ một thế gia tu đạo, không biết vì sao lại tới Thi Âm Tông.

Lâm Lạc Trần là người thêm vào tạm thời, cho nên vẫn là người cuối cùng đi lên kiểm tra.

Trong đám người có kẻ tràn đầy mong chờ, cũng có kẻ âm thầm nguyền rủa.

Mãi cho đến khi chín cánh sen kim quang rực rỡ, soi rọi sắc mặt đặc sắc đến cực điểm của mọi người.

Trong phần khảo hạch ngộ tính sau đó, Lâm Lạc Trần vẫn lấy tốc độ một kỵ tuyệt trần dẫn trước mọi người.

Cùng một đoạn kinh văn khải đạo, khi những người khác còn đang như lọt vào trong sương mù, hắn đã rơi vào trạng thái đốn ngộ, quanh thân tản phát đạo vận.

Tên béo Lê Cẩu Thánh ngộ tính cũng coi như không tệ, nhưng so với Lâm Lạc Trần vẫn kém không ít, không khỏi thất vọng tràn trề.

"Ta không tin, sao có thể có người hoàn mỹ như vậy!"

Những vòng khảo hạch tiếp theo, tâm trạng Thi Âm Tông giống như đi tàu lượn siêu tốc, khẩn trương không thôi, âm thầm toát mồ hôi lạnh.

Dù sao Lâm Lạc Trần phương phương diện diện đều hoàn mỹ như thế, vậy khiếm khuyết tuyệt đối vô cùng to lớn, chỉ là không biết nằm ở đâu.

Nhưng mỗi lần bọn họ cảm thấy Lâm Lạc Trần sắp xong đời rồi, hắn luôn có thể dùng tư chất đụng nóc làm mọi người kinh hãi, khiến mọi người đều tê dại rồi.

Cao tầng Thi Âm Tông có loại cảm giác như đang nằm mơ, người hoàn mỹ như vậy thật sự tồn tại sao?

Dung nhan và thể phách hoàn mỹ, ngộ tính, tư chất, thiên phú đỉnh cấp, thần hồn bẩm sinh mạnh hơn người thường rất nhiều...

Điều này có phải hơi vô lý không?

Tô Vũ Dao nhìn từng vị trưởng lão mắt bốc lục quang, nhất thời có cảm giác nguy cơ.

Hỏng rồi, đồ đệ này của mình sợ là không giữ được rồi!

Tô Vũ Dao không khỏi thầm mắng một tiếng, tên tiểu tử thối này trang bức cái gì a, thu liễm một chút không được sao.

Triệu Thủ Nhân cũng hối hận không thôi, sớm biết tư chất tiểu tử này tốt như vậy, thì không nên để hắn kiểm tra trước mặt mọi người.

Bị trưởng lão trong tông tranh đoạt thì cũng thôi, nếu bị tông môn khác phát hiện, tiểu tử này sợ là sẽ bị nhắm vào!

Nếu không phải trong sân có đông đảo trưởng lão và đệ tử, lão đều muốn đem những người từng gặp hắn luyện thành thi khôi hết.

Tên béo Lê Cẩu Thánh vốn tưởng rằng mình cuối cùng cũng có thể trở thành thiên kiêu người người hâm mộ, nhưng giờ phút này hoàn toàn biến thành phông nền.

Hắn cảm giác mình luôn nằm dưới cái bóng của Lâm Lạc Trần, không khỏi dở khóc dở cười.

"Đã sinh ta Cẩu Thánh, sao còn sinh hắn Lạc Trần? Ta dùng dung nhan soái khí đổi lấy tư chất và thiên phú, còn hắn thì sao?"

Lam Thủy Vân vẻ mặt khó tin, lẩm bẩm:

"Không thể nào, thiên đạo chí công, có được tất có mất, hắn nhất định có khiếm khuyết!"

Không ít người trong sân nhìn Lâm Lạc Trần tuấn mỹ vô song, không khỏi ác ý suy đoán khiếm khuyết của hắn nằm ở đâu.

Cuối cùng mọi người nhất trí cho rằng, tiểu tử này nhất định là một tên "chiến ngũ tra" (sức chiến đấu bằng 5).

Đúng vậy, đẹp mã nhưng vô dụng, hoàn toàn không biết đánh nhau!

Sau mười vòng khảo hạch, Lâm Lạc Trần lấy thành tích gần như điểm tuyệt đối thông qua.

Sở dĩ không được điểm tuyệt đối, hoàn toàn là do Triệu Thủ Nhân ra hiệu, trưởng lão khảo hạch nén lòng chấm điểm thấp đi.

Nhưng dù là thế, Lâm Lạc Trần vẫn hạc giữa bầy gà, khiến những người khác ảm đạm phai mờ.

Mà mười vòng khảo hạch xuống, cuối cùng chỉ có năm đệ tử tư chất Giáp đẳng, mười tám người Ất đẳng.

Những đệ tử còn lại toàn bộ không hợp lệ, hoặc là làm ngoại môn đệ tử, hoặc là rời khỏi Thi Âm Tông, tìm đường khác mưu sinh.

Đám người Lâm Lạc Trần chỉ cần vượt qua khảo hạch thực chiến nữa là có thể trở thành đệ tử chính thức của Thi Âm Tông.

Nhưng chúng trưởng lão trên đài hiển nhiên đã không đợi được nữa, trong đó một trưởng lão gần đất xa trời ho khan một tiếng.

"Tông chủ, Lão Trịnh ta cả đời không thu đồ đệ, nay nửa người xuống lỗ, muốn tìm một người truyền thừa y bát, ta thấy Lâm Lạc Trần kia..."

Trịnh trưởng lão lời còn chưa dứt, trưởng lão bên cạnh đã sốt ruột.

"Trịnh trưởng lão, ông cũng quá không biết xấu hổ rồi, chỉ với chút bản lĩnh rách nát của ông, tiểu tử này đưa cho ông chẳng phải là phí phạm của trời sao?"

"Hây, Hứa trưởng lão, ông thu đồ thì cứ thu đồ, sao còn công kích cá nhân thế hả? Bản lĩnh của ta kém chỗ nào?"

"Không phục thì tới so tay một chút?"

Một trưởng lão khác vội vàng nói:

"Hai vị trưởng lão hòa khí sinh tài, ta thấy tiểu tử này có duyên với ta, nên nhập môn hạ của ta."

"Ta phi, cút!"

...

Trong sân trưởng lão cãi nhau thành một đoàn, Tô Vũ Dao thở phì phò nói:

"Các người đủ rồi, hắn là đồ đệ của ta, Tông chủ không nói với các người sao?"

Đám trưởng lão kia không ít người đã được đánh tiếng, thậm chí còn đáp ứng rồi, nhưng giờ phút này từng kẻ giả ngu giả ngơ.

"Chuyện lúc nào, sao ta không biết?"

"Không biết a, lão phu chưa từng nhận được truyền tin gì a!"

...

Tô Vũ Dao nhìn đám lão già không biết xấu hổ này, đều bị bọn họ chọc cười.

"Vậy bây giờ ta chính thức thông báo với các người, Lâm Lạc Trần là đồ đệ của ta, do ta mang về, được chưa?"

Trịnh trưởng lão cậy già lên mặt nói:

"Thánh nữ, tiểu tử này người không nắm được đâu, vẫn là để ta đi!"

Thúy Âm Chân Nhân không nhịn được cười mắng:

"Lão Trịnh, một lão già khú đế như ông mà đòi nắm hắn, ông hỏi hắn có nguyện ý không?"

Trịnh trưởng lão ngẩn ra một chút, còn muốn nói gì, Triệu Thủ Nhân trầm giọng cắt ngang mọi người.

"Được rồi, đều đừng tranh nữa, còn chưa thông qua khảo hạch đâu, để người ta chê cười!"

Lão ở trong tông vẫn có vài phần uy nghiêm, mọi người lập tức nhao nhao im miệng, chỉ có Tô Vũ Dao cảm giác nguy cơ kéo căng.

Hỏng rồi, Tông chủ không nói là không cho tranh a!

Chẳng lẽ là Tông chủ cũng muốn cướp người, không được, phải để sư tôn thổi thổi gió bên gối mới được!

Triệu Thủ Nhân đâu biết Tô Vũ Dao chuẩn bị ngáng chân mình, đứng dậy nhìn đệ tử dưới đài.

"Chúc mừng chư vị thông qua vòng khảo hạch đầu tiên, bây giờ chính thức ban bố nhiệm vụ khảo hạch thực chiến lần này!"

"Đệ tử Giáp đẳng trở lên cần luyện chế một cỗ Ngân Thi, Ất đẳng là Thiết Thi một cỗ, vật liệu tự chuẩn bị!"

"Vật liệu chính nhất định phải đạt được trong mộ, không được mượn tay người khác, cũng không được có người ngoài ra tay tương trợ, nhưng có thể tổ đội hoàn thành."

"Nhiệm vụ kỳ hạn bảy ngày, ba ngày sau chính thức bắt đầu, cuối cùng căn cứ vào thi khôi luyện ra để phán đoán ưu tú, chọn người trúng tuyển."