Đám người Lâm Lạc Trần dựa vào lệnh bài trong tay rời khỏi Thi Âm Tông, đi theo Lam Thủy Vân bay về một hướng.
Hắn vẫn là lần đầu tiên dựa vào lực lượng của chính mình để phi hành, nhìn núi sông lùi lại phía dưới, không khỏi cảm khái ngàn vạn.
Đúng lúc này, Lê Cẩu Thánh đột nhiên quay đầu nhìn thoáng qua, trầm giọng nói:
"Có người đi theo chúng ta!"
Lâm Lạc Trần cũng phát giác được sự nhìn trộm, không khỏi kinh ngạc nhìn hắn một cái, tên béo này cũng có chút bản lĩnh a.
Lam Thủy Vân cười nói:
"Ước chừng là mấy vị đạo hữu muốn không làm mà hưởng, chúng ta cắt đuôi là được, mấy vị đạo hữu theo sát nhé!"
Lam sắc phi kiếm dưới chân nàng đột nhiên gia tốc, lập tức bỏ lại mọi người.
Lê Cẩu Thánh theo phản xạ liền đuổi theo, Lâm Lạc Trần theo sát phía sau, cuối cùng mới là huynh đệ Tần thị.
Tốc độ của Lam Thủy Vân rất nhanh, lôi đình quấn quanh toàn thân, linh hoạt xuyên qua giữa núi rừng, giống như một tia chớp xẹt qua.
Lâm Lạc Trần mang trong mình Phong Lôi linh căn, tốc độ tự nhiên không chậm, không nhanh không chậm đi theo sau nàng.
Lê Cẩu Thánh cũng không có chém gió, bản lĩnh chạy trốn của hắn quả thật rất được, thong dong đi theo hai người.
Ngược lại huynh đệ Tần Đào đuổi theo có chút miễn cưỡng, dăm ba lần đều phải để Lam Thủy Vân thả chậm tốc độ chờ bọn hắn.
Lê Cẩu Thánh không khỏi có chút đắc ý, thậm chí còn có nhàn tình nhã trí cùng Lâm Lạc Trần tán gẫu.
"Lâm đạo hữu, ngươi có chuẩn bị xong phụ liệu luyện thi chưa?"
Lam Thủy Vân quay đầu cười nói:
"Thủy Vân không cẩn thận mua nhiều hơn một phần, có thể tặng cho Lâm đạo hữu sử dụng."
Lê Cẩu Thánh bĩu môi, trong lòng chua loét.
Cái gì gọi là không cẩn thận mua dư một phần, rõ ràng là cố ý mua cho tiểu tử này.
Lâm Lạc Trần căn bản không định tự mình luyện, tự nhiên cũng sẽ không chuẩn bị, chỉ thản nhiên cười cười.
"Đa tạ ý tốt của Lam tiên tử, ta đã sớm chuẩn bị xong rồi!"
Lê Cẩu Thánh còn tưởng rằng là Tô Vũ Dao chuẩn bị cho hắn, không khỏi hâm mộ đến cực điểm.
"Lâm đạo hữu thật là diễm phúc không cạn, ta phải tốn công sức rất lớn mới mua đủ, thiếu chút nữa đã ăn quả đắng!"
Lâm Lạc Trần tò mò "ồ" một tiếng, Lê Cẩu Thánh mắng chửi nói:
"Mấy tên cáo già kia ngồi xuống là ép giá!"
"Nếu không phải có Thủy Vân tiên tử và hai vị Tần huynh, ta thật đúng là bị bọn hắn làm thịt một trận!"
Tần Đào miễn cưỡng đuổi theo, cười nói:
"Lê huynh không cần khách khí, mọi người đều là đồng minh."
Lam Thủy Vân cười cười nói:
"Tần huynh nói đúng, mọi người sau này nhập môn rồi cũng phải giúp đỡ lẫn nhau mới phải."
Lê Cẩu Thánh vội vàng gật đầu nói:
"Phải vậy, phải vậy!"
Lâm Lạc Trần nhìn ra trong ba ngày này, bốn người kia dường như đã hình thành đồng minh, không khỏi âm thầm cảnh giác.
Lam Thủy Vân dường như nhìn Lâm Lạc Trần với con mắt khác, vài lần bắt chuyện với hắn, dường như muốn kéo hắn vào trong đoàn thể.
Nhưng nàng càng như vậy, địch ý của đám người Tần Đào đối với Lâm Lạc Trần lại càng lớn, chỉ là không dám biểu hiện ra ngoài.
Lâm Lạc Trần không khỏi âm thầm cảnh giác, luôn cảm thấy Lam Thủy Vân này có chút không thích hợp, dường như có dụng ý khác.
Năm người một đường lao đi, rốt cuộc cũng cắt đuôi được cái đuôi nhỏ phía sau, bay về phía nơi Lam Thủy Vân nói.
Nửa ngày sau, Lam Thủy Vân cười nói:
"Đến rồi!"
Đám người Lâm Lạc Trần nhìn dãy núi dốc đứng trước mặt, chỉ thấy hai ngọn núi sừng sững, giống như bị một kiếm chém ra vậy.
Lê Cẩu Thánh lấy ra la bàn nhìn đông nhìn tây, trong mắt tràn đầy nghi hoặc, ra vẻ bấm tay tính toán một chút.
"Nơi này thế núi không đúng, thi khí không tụ, ngược lại có thế Thiên Trảm, không giống như là đất phong thủy a!"
Mọi người cổ quái nhìn hắn, Lam Thủy Vân kinh ngạc nói:
"Không ngờ Lê huynh còn có bản lĩnh xem tướng?"
Lê Cẩu Thánh cười khan một tiếng nói:
"Trước kia dùng để bôn ba giang hồ lừa ăn lừa uống thôi, nhưng làm sao lại có người táng ở loại địa phương này?"
Lam Thủy Vân cười nói:
"Lấy tình hình bây giờ mà nhìn thì không ra sao cả, nhưng có lẽ thời thượng cổ nơi này không phải như vậy."
Mọi người gật đầu, Tần Bân tính tình nóng nảy hỏi:
"Vậy lối vào mộ táng ở đâu?"
Lam Thủy Vân áy náy nói:
"Ta cũng chỉ biết phương vị đại khái, trưởng bối trong tộc lúc rời đi đã phong tỏa lối vào, vất vả chư vị tốn tâm tư tìm kiếm rồi."
Lê Cẩu Thánh buồn bực nói:
"Cái địa thế loạn cào cào này, cho dù có thuật Kham Dư, cái này cũng không dễ tìm a!"
Mấy người đều coi như là nửa thùng nước, nhìn dãy núi liên miên này, không khỏi một trận đau đầu.
Tần Đào trầm giọng nói:
"Đã có người đi vào, hẳn là có dấu vết, chúng ta tản ra tìm, tìm được thì truyền tin liên lạc!"
Đám người Lâm Lạc Trần gật đầu, bay về phía các hướng khác nhau, tìm kiếm giữa quần sơn.
Lâm Lạc Trần đáp xuống trong rừng rậm, mở miệng nói:
"Thử Thử, ngươi có thể tìm được phương vị ngôi mộ táng kia không?"
Thử Thử vẫn luôn ẩn nấp từ trong ngực hắn ló đầu ra, động động cái mũi nhỏ, nhảy xuống đất tìm kiếm.
Lâm Lạc Trần nhìn nó đào đất, vội vàng nhắc nhở:
"Cẩn thận là trên hết!"
Thử Thử gật đầu, thoáng cái biến mất trên mặt đất, Lâm Lạc Trần cũng chỉ đành chờ tại chỗ.
Mấy người khác thỉnh thoảng bay qua trên trời, nhìn thấy hắn đi dạo nhàn nhã trong rừng, trong lòng không khỏi thầm mắng không thôi.
Tên này không chỉ tốt mã dẻ cùi, mà lại còn thích trốn việc giở trò lười biếng!
Lâm Lạc Trần đâu biết mình trong mắt bọn họ là loại hình tượng này, cho dù biết cũng sẽ không để ý.
Một canh giờ sau, đất đai trên mặt đất hơi gồ lên, Thử Thử từ trong đất chui ra, rũ sạch bùn đất trên người.
"Thử Thử, có tìm được không?"
Thử Thử gật đầu, kêu chít chít vài tiếng, dẫn đường ở phía trước.
Lâm Lạc Trần biết nó định dẫn mình đi con đường mà mình có thể đi, vội vàng đuổi theo.
Nhưng ngay lúc hắn đi theo Thử Thử chạy, một đạo pháo hoa truyền tin bay lên ở phía trước, hắn không khỏi có chút kinh ngạc.
"Xem ra trong mấy người này vẫn có người tài a!"
Lâm Lạc Trần là người đầu tiên chạy tới, đám người Lam Thủy Vân cũng lần lượt chạy đến.
Lê Cẩu Thánh đang hì hục đào đất, động tác vung Xẻng Lạc Dương vô cùng thành thạo, nhìn thấy mấy người liền toét miệng cười một tiếng.
"Mấy vị đạo hữu, nơi này thổ chất xốp, hơn nữa tầng đất không giống những nơi khác, vừa nhìn liền biết là đất lấp lại."
"Theo kinh nghiệm của ta, đây hẳn là nơi có lỗ trộm, phía dưới hẳn chính là mộ táng mà Thủy Vân tiên tử nói!"
Thấy thần sắc mọi người cổ quái, Lê Cẩu Thánh vội vàng tìm cách lấp liếm nói:
"Ta cũng là nghe người ta nói a..."
Hắn muốn sờ sờ đầu, mới phát hiện trong tay mình đang cầm Xẻng Lạc Dương, vội vàng ném sang một bên, cười khan một tiếng.
"Ta hành tẩu giang hồ, mang cái xẻng chôn xác là rất bình thường chứ hả?"
Đám người Lâm Lạc Trần gật đầu nói:
"Rất bình thường!"
Lâm Lạc Trần rốt cuộc cũng hiểu tại sao tên béo này lại gia nhập Thi Âm Tông, đây là đúng chuyên môn rồi!
Hứa trưởng lão âm thầm đi theo không khỏi vuốt râu dài, hài lòng gật đầu.
"Là nhân tài có thể bồi dưỡng a, tiểu tử này ngược lại hợp khẩu vị của lão phu!"
Bất kể thế nào, có nhân sĩ chuyên nghiệp ở đây, đám người Lâm Lạc Trần xác thực bớt việc không ít.
Huynh đệ Tần thị thả ra hai cỗ Thiết thi, bắt đầu thay thế Lê Cẩu Thánh, không ngừng đào hố trên mặt đất.
Lê Cẩu Thánh hai mắt tỏa sáng nhìn hai cỗ Thiết thi, cười nói:
"Có thứ này quả thật bớt việc không ít!"
Nhưng theo Lâm Lạc Trần thấy, hai cỗ Thiết thi này thực sự có chút chế tạo ẩu tả, ngay cả dung mạo cũng không che giấu.
Nói chung, trừ phi thâm thù đại hận, nếu không Thi Âm Tông sẽ không để người ta biết thân phận ban đầu của thi khôi, tránh rước lấy phiền toái.
Ví dụ như tất cả thi khôi của Tô Vũ Dao đều sẽ dùng một tấm mặt nạ thanh đồng khảm vào mặt, thay thế dung mạo vốn có.
Huynh đệ Tần thị vẻ mặt đắc ý, cười nói:
"Lê huynh rất nhanh cũng có thể luyện chế ra thôi!"
Lê Cẩu Thánh cười ha ha nói:
"Nhờ cát ngôn của hai vị rồi!"
Một trận bận rộn, chỉ có Lâm Lạc Trần giống như người ngoài cuộc, không bỏ công cũng không bỏ sức.
Một canh giờ sau, lỗ trộm được mở ra lần nữa, còn mở rộng thành kích thước nửa trượng.
Lê Cẩu Thánh bắt một con thỏ rừng ném xuống, thấy nó bình an vô sự mới yên tâm.
"Không có độc, có không khí, có thể đi xuống!"
Mấy người lần lượt nhảy xuống, rất nhanh liền chân chạm đất, Lam Thủy Vân tế lên một viên Dạ Minh Châu.
Lâm Lạc Trần phát hiện mấy người đang ở trong một mộ đạo rộng rãi, hai bên có bệ đèn bằng đá, chỉ là đã sớm tắt ngấm.
Mấy người đi về phía trước, Lâm Lạc Trần nhìn những bệ đá và gạch đá điêu khắc tinh xảo kia, không khỏi nhíu nhíu mày.
"Lam tiên tử, ngươi chắc chắn đây là mộ táng thời thượng cổ chứ?"
Lê Cẩu Thánh cũng nghi hoặc nói:
"Đúng vậy, nơi này không giống mộ táng thời thượng cổ, theo kinh nghiệm của ta ngược lại giống thời trung cổ..."
Tần Bân trong huynh đệ Tần thị nhíu mày nói:
"Chẳng lẽ chúng ta đi nhầm rồi?"
"Không đi nhầm!"
Lam Thủy Vân lắc đầu, giải thích nói:
"Lúc ấy tiền bối trong tộc ta cũng tưởng nhầm là thời trung cổ, về sau mới phát hiện bên trong có động thiên khác."
"Dưới mộ táng này, lại còn giấu một ngôi mộ táng thời thượng cổ, hai bên đều chọn cùng một chỗ."
"Bất quá mộ táng thượng cổ chôn rất sâu, đến mức chủ nhân của mộ táng này thậm chí cũng không phát hiện ra sự tồn tại của nó!"
Lê Cẩu Thánh lập tức hứng thú, tán thán nói:
"Vãi chưởng, trong truyền thuyết Mộ trung mộ a, được mở mang tầm mắt rồi!"
"Xem ra đúng như lời Thủy Vân tiên tử nói, nơi này trước kia phong thủy không tầm thường, nếu không cũng sẽ không xuất hiện tình huống này."
Lâm Lạc Trần cũng không ngờ đây lại là một cái mộ trong mộ, trong lòng cũng có vài phần tò mò, nhìn ngó chung quanh.
Khúc Linh Âm càng là lên tinh thần, muốn từ đó phát hiện dấu vết của Luân Hồi Thánh Quân.
Dù sao trung cổ cũng là thời đại mà Luân Hồi Thánh Quân hoạt động.