Trong sân lặng ngắt như tờ, Hắc Liên khó tin nói:
"Ngay cả ngươi cũng cho rằng nhân tộc nên thần phục Ma tộc?"
Lâm Lạc Trần gật đầu nói:
"Đúng, nhân tộc hiện nay căn bản không có sức chống lại Ma tộc, ngoan cố chống cự chỉ có tự tìm đường chết."
Huyền Dẫn giọng khàn khàn, không cam lòng nói:
"Nhưng nếu thần phục, thành quả bao năm của chúng ta sẽ hủy hoại trong chốc lát."
Lâm Lạc Trần hỏi ngược lại:
"Vậy ngươi có thể chống lại Hồng Vân Ma Tôn không? Nhân tộc có thể chống lại cả Ma tộc không?"
"Thương vương triều quá rêu rao rồi, lần này là dẫn tới Hồng Vân Ma Tôn, lần sau nhỡ đâu dẫn tới Ma Quân thì làm thế nào?"
"Liều chết một trận tuy oanh oanh liệt liệt, nhưng một khi Thương vương triều bị diệt, hy vọng của nhân tộc sẽ thực sự mất sạch."
"Thần phục ít nhất còn có thể gâu duyên tàn suyễn, âm thầm tích lũy lực lượng, chờ đợi thời cơ nào đó trong tương lai để hành động."
"Nhân tộc hiện nay còn quá yếu nhỏ, còn lâu mới đến lúc đối đầu trực diện với Ma tộc, kế sách hiện giờ vẫn là thao quang dưỡng hối!"
Đám người Huyền Thư nhao nhao gật đầu, bọn họ cũng nghĩ như vậy, mới muốn cắt thịt nuôi chim ưng.
Tuy thỏa hiệp không đổi được sự tôn trọng, nhưng không có thực lực, cứng đối cứng chỉ có nước bị nghiền xương thành tro.
Bọn họ vốn tưởng vị Đạo Tổ này trở về sẽ ngăn cản bọn họ, không ngờ hắn còn lý trí hơn tưởng tượng rất nhiều.
Hắc Liên lại tức giận nói:
"Vậy Bạch Vi thì sao? Thiên Đô Ma Tôn chính là muốn Bạch Vi đấy!"
Mọi người đều nhìn về phía Bạch Vi, lại nhìn Lâm Lạc Trần, biểu cảm có chút quái dị.
Dù sao vị Đạo Tổ này dường như có quan hệ không tầm thường với Bạch Vi, hắn sẽ đồng ý sao?
Bạch Vi cúi đầu, không nhìn Lâm Lạc Trần, không muốn làm khó hắn.
Nhưng tay nàng dưới bàn lại nắm chặt, trong mắt thu thủy mông lung, chực khóc.
Lâm Lạc Trần nhìn Bạch Vi một cái, trầm giọng nói:
"Ta sẽ cùng các người tới núi Thiên Đô, giao thiệp với Thiên Đô Ma Tôn."
Bạch Vi như trút được gánh nặng, trái tim treo lơ lửng đã hạ xuống hơn nửa.
Hắc Liên hừ lạnh nói:
"Nếu Thiên Đô Ma Tôn không đồng ý thì sao?"
Lâm Lạc Trần mỉm cười nói:
"Hắn sẽ đồng ý thôi, cô tin ta đi!"
Mọi người trầm mặc hồi lâu, Huyền Dẫn thấy Lâm Lạc Trần cũng không đứng về phía mình, cuối cùng cũng bình tĩnh lại.
Hắn sao lại không biết nhân tộc lần này bắt buộc phải cúi đầu, nhưng hắn thực sự có chút không cam lòng.
Hơn nữa hắn làm Nhân Vương, quyết định này không thể do hắn đưa ra, chỉ có thể do người khác ép hắn đưa ra.
Huyền Dẫn vốn tưởng Lâm Lạc Trần trở về có thể xoay chuyển cục diện, không ngờ vẫn là thiên mệnh khó trái.
Nếu Lâm Lạc Trần đã làm người xấu này, mà chuyện của Bạch Vi vẫn còn có thể đàm phán, hắn cũng không tiếp tục cố chấp giữ ý mình.
"Đã như vậy, bây giờ bắt đầu biểu quyết cuối cùng, thiểu số phục tùng đa số, ai tán thành nhân tộc thần phục thì giơ tay!"
Mọi người nhìn quanh một vòng, thấy Lâm Lạc Trần dẫn đầu giơ tay, những người khác cũng nhao nhao lần lượt giơ tay lên.
Cuối cùng trong sân chỉ còn lại số ít người như Huyền Dẫn và Hắc Liên không giơ tay, coi như thông qua với đa số phiếu.
Huyền Dẫn bất đắc dĩ thở dài một tiếng:
"Vậy quyết định thế đi, ngày mai bản vương dẫn người tới núi Thiên Đô đàm phán!"
"Bạch Vi, Thanh Đằng, Huyền Thư, các ngươi đi cùng ta, nếu không còn chuyện quan trọng nào khác, hôm nay tan họp trước đi!"
Mọi người như trút được gánh nặng, đều "vâng" một tiếng, lại không dám rời tiệc, dù sao Lâm Lạc Trần vẫn vững như núi ngồi trong sân.
Lâm Lạc Trần thản nhiên nói:
"Ta cùng Nhân Vương bọn họ ôn chuyện một chút, các ngươi về trước đi!"
Mọi người nghe vậy tự lượng sức mình, không dám ở lại, nhao nhao rời tiệc.
Hắc Liên muốn kéo Bạch Vi đi, lại không kéo được, bản thân muốn đi lại bị Bạch Vi giữ chặt.
Bạch Vi mỉm cười với nàng:
"Đừng vội đi mà, ngồi xuống nói chuyện chút!"
Hắc Liên trợn trắng mắt, không tình nguyện ngồi xuống.
"Cái đồ nữ nhân ngốc này, hắn sắp bán ngươi đi rồi, ngươi còn nói đỡ cho hắn!"
Bạch Vi lắc đầu, cười nhạt nói:
"Chàng sẽ không đâu!"
Không lâu sau, trong sân chỉ còn lại Huyền Dẫn, Huyền Thư, huynh muội Thanh Đằng, Hắc Liên, Bạch Vi và Lâm Lạc Trần.
Lâm Lạc Trần vung tay thả ra mấy lá cờ trận, rơi vào bốn phía trong điện, triệt để ngăn cách trong ngoài.
Việc bố trận này ở hậu thế thì nát đường, nhưng lại tạo thành chấn động tâm linh không nhỏ cho đám người Huyền Dẫn.
Tuy linh lực không mạnh, nhưng sự khống chế lực lượng huyền diệu như thế, tên này hình như lại mạnh lên rồi?
Hắc Liên khoanh tay trước ngực, tức giận nói:
"Được rồi, ngươi có gì muốn nói?"
Lâm Lạc Trần nhìn nha đầu bình thường không có gì lạ này, không khỏi thầm than một tiếng.
Đúng là "cùng hung cực ác" (ngực lép), khổ thân đứa nhỏ a!
"Chư vị đối với việc nhân tộc thần phục Ma tộc, có ý kiến gì không?"
Huyền Dẫn bất đắc dĩ thở dài một tiếng nói:
"Ở đây cũng không có người ngoài, ta cũng nói thẳng luôn."
"Thần phục xác thực là không thể tránh khỏi, chỉ xem có thể đàm phán với Thiên Đô Ma Tôn thành thế nào thôi."
Hắc Liên trợn mắt há hốc mồm nói:
"Huyền Dẫn, ngươi... ngươi thế mà cũng tán thành thần phục Ma tộc?"
Huyền Dẫn cười khổ bất đắc dĩ:
"Cũng không phải chưa từng cúi đầu, ta còn chưa đến mức làm Nhân Vương mấy ngày, liền không cúi đầu xuống được."
"Chúng ta chẳng phải vẫn luôn sống dưới sự áp bức của Ma tộc sao? Ta chỉ là lo lắng không giữ được Bạch Vi mà thôi!"
Huyền Thư "ừ" một tiếng, than thở:
"Trong các tộc trưởng e là có người sớm đã đầu quân cho Thiên Đô Ma Tôn rồi!"
"Quyết định hôm nay của chúng ta, e là rất nhanh sẽ truyền ra ngoài, chỉ sợ đến lúc đó Thiên Đô Ma Tôn sẽ càng thêm thừa cơ cháy nhà hôi của."
Bọn họ cũng không phải thật sự bất đồng, chỉ là một người hát mặt đỏ, một người hát mặt trắng, diễn kịch cho mọi người xem thôi.
Huyền Dẫn thở dài nói:
"Nếu không có cách nào, đến lúc đó chỉ đành nhượng bộ thêm một chút, hy vọng hắn biết điểm dừng."
Hắc Liên vẫn luôn bị che trong trống, lúc này không khỏi tức giận nói:
"Các ngươi thế mà không nói với ta một tiếng, đáng ghét!"
Huyền Dẫn cười khổ một tiếng:
"Nói với cô thì có ích gì, cô chẳng phải vẫn sẽ nhảy dựng lên với bọn ta sao?"
Hắc Liên không còn gì để nói, chỉ hừ lạnh:
"Thần phục thì được, nhưng không thể miễn cưỡng Bạch Vi!"
Huyền Thư nhíu mày chặt chẽ:
"Hy vọng Thiên Đô có thể hứng thú với mỹ nhân nhân tộc khác, nhân tộc ngược lại có không ít người muốn hiến thân cho hắn."
Lâm Lạc Trần nghe vậy không khỏi có chút tò mò hỏi:
"Vị Thiên Đô Ma Tôn này là thế nào? Sao còn hứng thú với mỹ nhân nhân tộc?"
Huyền Thư giải thích:
"Hắn cũng không phải Ma tộc thuần huyết, mà là nhân ma hỗn huyết, chỉ là huyết mạch Ma tộc chiếm chủ đạo."
"Do mẫu thân là nhân tộc, hắn đối với nhân tộc khá thân thiện, càng là cưới nhân tộc làm vợ, là dị loại trong Ma tộc."
"Nhưng cũng không biết có phải bị ma huyết xâm nhiễm hay không, thê tử nhân tộc của hắn đều chết rất nhanh, lâu nhất cũng không quá hai mươi năm."
"Gần đây thê tử nhân tộc của hắn già chết, cho nên hắn mới đánh chủ ý lên Bạch Vi, muốn để Bạch Vi làm thiếp của hắn!"
Nói đến đây bà cũng có chút tức giận, Thiên Đô Ma Tôn vốn nói muốn cưới Bạch Vi làm vợ, nhưng bị Bạch Vi cự tuyệt.
Hắn nói thẳng Bạch Vi nếu lại đến núi Thiên Đô, vậy thì không thể đi cửa chính nữa, chỉ có thể làm một người thiếp.
Đây rõ ràng là đá xuống giếng, thừa cơ cháy nhà hôi của!
Lâm Lạc Trần bừng tỉnh đại ngộ, cười hỏi:
"Nhân ma hỗn huyết sao? Vậy hắn trông như thế nào?"
Huyền Dẫn ngưng trọng nói:
"Hắn mặt xanh nanh vàng, ma khu cao ba trượng, toàn thân ma khí lượn lờ, không khác gì Ma tộc khác."
"Cao hơn ba trượng?"
Lâm Lạc Trần lập tức thần sắc quái dị nói:
"Ngươi chắc chắn thê tử nhân tộc của hắn là già chết, không phải bị... 'chống' chết chứ?"
Các nữ tử trong sân ngoại trừ Hắc Liên ra, lập tức nguyên một đám đỏ mặt tía tai, thầm mắng hắn không đứng đắn.
Huyền Dẫn xấu hổ ho khan một tiếng:
"Hẳn là không phải, hắn là nhân ma hỗn huyết, theo lý thuyết hẳn là có hai loại hình thái nhân tộc và Ma tộc."
"Nhưng có thể là sợ bị Ma tộc khác coi thường, hắn luôn lấy ma khu để tiếp người, chưa ai từng thấy thân thể nhân tộc của hắn trông như thế nào."
Lâm Lạc Trần bừng tỉnh đại ngộ, hàn quang trong mắt lại càng ngày càng thịnh, khóe miệng lộ ra một nụ cười tà mị.
"Các ngươi nói xem, nhân dạng của hắn có khả năng nào trông giống ta không?"