Huyền Dẫn có lòng muốn thỉnh giáo Lâm Lạc Trần về pháp môn tu hành sau Xuất Khiếu, nhưng Lâm Lạc Trần lại lảng tránh chuyện quan trọng.
Hắn tuy muốn Thiên Đạo ban phúc, nhưng cũng sợ ảnh hưởng đến quyết tâm cứu người của Huyền Dẫn.
Huyền Dẫn không biết nỗi lo của hắn, nhưng thấy hắn không muốn nói nhiều, cũng liền thức thời không hỏi nữa.
Hành trình tiếp theo, Lâm Lạc Trần ngoại trừ tiếp tục giao thiệp với U Minh, thì chính là làm chuẩn bị cuối cùng.
Hắn bày ra bộ dáng người anh trai tri kỷ, khiến Bạch Vi ghen tuông không thôi, mỗi ngày đều tức tối nhìn chằm chằm hai người.
Sau một hồi nói bóng nói gió, U Minh cũng bắt đầu buông lỏng cảnh giác, lỡ miệng nói ra không ít chuyện.
Nàng đến từ Thanh U Giản, Hồng Vân trước kia từng hầu hạ nàng, chăm sóc việc ăn uống sinh hoạt của nàng.
Chỉ là khi U Minh dần lớn lên, Hồng Vân không biết vì sao bị mẫu thân nàng đuổi đi.
U Minh vẫn còn vài phần quyến luyến với Hồng Vân, vì chuyện này còn làm loạn mấy lần, nhưng mẫu thân tâm ý đã quyết.
Hồng Vân cũng không từ bỏ ý định quay lại Thanh U Giản, vẫn luôn có qua lại với bên Thanh U Giản.
Lần này U Minh vô tình biết được nơi ở của Hồng Vân từ người bên cạnh, còn biết ả muốn tổ chức yến hội.
U Minh liền lén lút chuồn ra, hứng chí bừng bừng chạy tới núi Hồng Vân chuẩn bị dự tiệc.
Ai ngờ không biết đường, còn biết được đây là thực nhân yến, khiến nàng khá mất hứng.
Có điều đã đến rồi, U Minh liền tiếp tục đi tới núi Hồng Vân, âm dương xui xẻo thế nào liền chặn đường Lâm Lạc Trần.
Lâm Lạc Trần sau khi biết được, không khỏi thầm hô may mắn, sợ hãi không thôi.
Thanh U Giản quả thực chính là nơi ở của U Liên Ma Quân kia, tiểu nương tử này quả nhiên lai lịch không nhỏ!
Nhưng hắn không hiểu, U Liên Ma Quân tuy rất mạnh, nhưng cũng không đáng để Hồng Vân Ma Tôn phải sống chết bám lấy như vậy chứ?
Lâm Lạc Trần cũng lười suy nghĩ sâu xa, hắn chỉ cần biết Hồng Vân là bị đuổi khỏi Thanh U Giản, thế là đủ rồi!
Một quân cờ bị bỏ, giả bộ cái gì chứ!
Chỉ cần xúi giục được tiểu nha đầu bên cạnh này, Hồng Vân gặp mình cũng phải lùi bước.
Nghĩ đến đây, Lâm Lạc Trần càng nhiệt tình với U Minh hơn, khiến nàng thụ sủng nhược kinh, cũng làm Bạch Vi càng thêm chua xót.
Có điều Bạch Vi phát hiện một chuyện quỷ dị, đó là nha đầu U Minh này cứ thích nhìn chằm chằm mình.
Nàng thỉnh thoảng cười ngây ngô, bộ dạng thèm nhỏ dãi, khiến Bạch Vi nổi da gà.
Tiểu nha đầu này chẳng lẽ ăn thịt người thật sao?
Trong bầu không khí cổ quái này, đoàn người ngày đêm không ngừng chạy tới núi Hồng Vân.
Nhưng bọn họ người đông thế mạnh, lại có không ít Ma tộc cấp thấp, thực sự không nhanh được.
Khi đến gần núi Hồng Vân, thời gian diễn ra thực nhân yến cũng càng lúc càng gần.
Nếu cứ theo tốc độ của họ, e là giờ Tỵ ngày hôm sau mới có thể đến được núi Hồng Vân.
Lâm Lạc Trần sợ đến muộn, quyết đoán nói:
"Huyền Dẫn, Huyền Nguyệt, U Minh, chúng ta đi trước một bước!"
"Bạch Vi, Hắc Liên, Huyền Hoàng, ba người các ngươi đi theo đại bộ đội, đừng chạy lung tung!"
Hắn không muốn đưa đám người Bạch Vi đi mạo hiểm, nhưng lại lo lắng an nguy của bọn họ, chỉ đành để đám Minh Phong ở lại.
Dù sao lần này mấu chốt thực sự là hắn, đám Minh Phong thuần túy là "đánh rắm thêm gió" mà thôi.
Bọn chúng không lâm trận phản qua đã là tốt lắm rồi, còn không bằng để bọn chúng lúc đại cục đã định rồi hãy đến trấn giữ hiện trường.
Gió ngược không biết đánh, thuận gió còn đánh không thắng sao?
Bạch Vi chu cái miệng nhỏ nhắn nói:
"Hừ, có người mới nới người cũ rồi!"
Sự tình đến nước này, Lâm Lạc Trần giờ phút này nào không biết suy nghĩ của nàng, vừa bực mình vừa buồn cười.
Hắn tuy đang luyện khí, nhưng không có sở thích luyến đồng a, không làm hại trẻ em là nguyên tắc cơ bản làm người có được không?
Nếu không phải thời gian cấp bách, hắn nhất định phải bắt nữ nhân này quỳ xuống ôn tập tư thế của kinh điển Nho giáo, để nàng hiểu thế nào là "Lục kinh chú ngã".
Nói thật, tuy ly kinh phản đạo, nhưng loại cảm giác dạt dào bộc lộ ra ngoài đó cũng khá được.
Haiz, mình vẫn là bị sư tôn dạy hư rồi!
Lâm Lạc Trần có chút bất đắc dĩ nói:
"Minh Phong, các ngươi bảo vệ tốt các nàng! Nếu xảy ra vấn đề gì, các ngươi xách đầu đến gặp!"
Đám Minh Phong đáp một tiếng, Lâm Lạc Trần nhìn về phía U Minh và Huyền Dẫn, cười nói:
"Chúng ta đi thôi!"
Hai người U Minh gật đầu, Huyền Nguyệt thì có chút không yên tâm cảnh cáo Huyền Hoàng một tiếng.
"Hoàng nhi, không được chạy lung tung nữa!"
"Biết rồi mà!"
Thấy Huyền Hoàng thành thật đồng ý, Huyền Nguyệt mới yên tâm chở ba người Lâm Lạc Trần lao thẳng tới núi Hồng Vân.
Tốc độ Huyền Nguyệt rất nhanh, vào rạng sáng ngày hôm sau đã đến núi Hồng Vân.
Núi Hồng Vân này khắp nơi đều là đá núi màu nâu, giữa sườn núi còn có một làn sương đỏ ngưng tụ không tan, nhìn qua quỷ dị vô cùng.
Lâm Lạc Trần đứng trên lưng Huyền Nguyệt, nhìn về phía chủ phong núi Hồng Vân phía xa, ánh mắt hơi lạnh.
"Linh Âm, chuẩn bị xong chưa?"
Khúc Linh Âm vân đạm phong khinh nói:
"Ừ, tới đi, hôm nay chúng ta đại náo một trận!"
Hai người thần hồn dung hợp, Lâm Lạc Trần thở một hơi dài, trong mắt hàn quang lóe lên, sát khí đằng đằng.
Huyền Dẫn cũng chuẩn bị sẵn sàng, cả người như cây lao đứng thẳng tắp, ánh mắt sắc bén như tên.
U Minh nhìn dáng vẻ sát khí đằng đằng của bọn họ, chần chừ nói:
"Các ngươi thế này không giống đi dự tiệc a!"
Lâm Lạc Trần thản nhiên nói:
"Ngươi nói đúng rồi đấy, ta không phải đi dự tiệc, là đi tìm Hồng Vân gây rắc rối!"
U Minh "a" một tiếng, trợn mắt há hốc mồm nhìn hắn.
Lâm Lạc Trần lạnh lùng nói:
"Hồng Vân đến núi Thiên Đô của ta đại náo, bắt nhân tộc dưới trướng ta, còn mời ta đến dự tiệc, thực sự khinh người quá đáng!"
"Nhân tộc kia là người của ta, ta nếu để mặc cho ả ăn thịt, sau này còn mặt mũi nào lập túc ở Ma tộc?"
"Chuyến này ta đến là để cứu người, ta không trông cậy ngươi giúp ta, nhưng hy vọng ngươi có thể giữ trung lập."
"Dù sao lần này bị ăn thịt là nhân tộc, mà ngươi cũng có một phần huyết mạch nhân tộc, không nói giúp đỡ, ít nhất không thể bỏ đá xuống giếng đúng không?"
U Minh nhất thời không biết làm sao cho phải, Lâm Lạc Trần lại cười cười với nàng.
"Ta biết trong lúc vội vàng ngươi không hạ được quyết định, chi bằng ngươi ở sau lưng ta, xem tình hình rồi quyết định thế nào?"
U Minh theo bản năng gật đầu, một chút cũng không ý thức được mình làm vậy sẽ bị coi là người cùng phe với Lâm Lạc Trần.
Lâm Lạc Trần lừa gạt xong U Minh, trực tiếp trùm lên người nàng một bộ hắc bào, bao bọc nàng kín mít.
U Minh tò mò nhìn hắn, Lâm Lạc Trần cười nói:
"Ta sợ ngươi khó xử!"
U Minh lập tức cảm động không thôi, đồng loại này đối xử với mình thật tốt a!
Khúc Linh Âm suýt chút nữa cười bò:
"Kiếp trước của Thu Chỉ sao có vẻ không được thông minh cho lắm vậy?"
Lâm Lạc Trần mím môi nín cười, nhìn về phía chủ phong xa xa, nghiêm trận đón quân địch.
Tốc độ Huyền Nguyệt rất nhanh, không bao lâu đã đến chủ phong núi Hồng Vân.
Ma tộc tuần tra rất nhanh chú ý tới mấy người, quát to:
"Có nhân tộc tới, bắt lấy!"
Hồng Vân Ma Tôn đã sớm dặn dò, chỉ cần có nhân tộc dám đến, thì toàn bộ bắt lấy, thêm món cho thực nhân yến hôm nay.
Giờ phút này, đủ loại công kích như mưa rơi xuống mấy người.
Lâm Lạc Trần cười lạnh nói:
"Xem ra Hồng Vân không chào đón chúng ta a. Huyền Nguyệt, giết vào!"
Huyền Nguyệt đáp một tiếng, quyết tâm, hai cánh giang ra, cuồng phong cuốn theo liệt hỏa càn quét bốn phía.
Những Ma tộc kia căn bản không ngăn cản được, đối mặt với thực lực cấp bậc Ma Hầu của nàng, trong khoảnh khắc hóa thành tro bụi.
Ma tộc may mắn không chết nhao nhao hô to:
"Địch tập kích, địch tập kích!"
Một tên Ma tộc trong đó càng là phồng má, phát ra từng trận tiếng kêu trầm thấp, vang vọng giữa núi rừng.
Trong mắt Lâm Lạc Trần sát ý lóe lên, cầm trận bàn Tru Tiên Kiếm Trận trên tay, tiếng chấn như sấm.
"Hồng Vân, cút ra đây cho ta!"
Thanh âm của hắn vang vọng giữa quần sơn, làm kinh động vô số Ma tộc, nhao nhao giết về phía mấy người.
"Nhân tộc to gan, dám xông vào núi Hồng Vân ta, đúng là không biết sống chết!"
"Tôn thượng có lệnh, bắt lấy bọn chúng, thêm món cho thực nhân yến hôm nay, giết!"
...
Giữa quần sơn bay ra vô số Ma tộc, phợp trời dậy đất giết về phía Lâm Lạc Trần, tên nào tên nấy hung hãn dị thường.
Ma nhãn nơi mi tâm Lâm Lạc Trần khẽ mở, kim quang chiếu lên trận bàn, trận bàn trong nháy mắt kim quang đại thịnh.
"Khởi!"
Bốn phía quanh hắn bay ra vô số kiếm khí màu vàng, bao trùm bốn phương tám hướng, lao về phía Ma tộc xung quanh.
Những Ma tộc kia chạm phải kiếm khí màu vàng này, nhao nhao hét thảm một tiếng, rơi như sủi cảo xuống quần sơn.
Tuy Lâm Lạc Trần không toàn lực mở ra ma nhãn, nhưng sức mạnh cấp bậc Ma Tôn này được Tru Tiên Kiếm Trận phóng đại, cũng không phải thứ bọn chúng có thể chịu đựng.
Đông đảo Ma tộc chạm vào là chết, căn bản không có lực trả đòn, ai nấy đều kinh hồn bạt vía.
"Nhân tộc khi nào có cường giả bực này?"
"Chẳng lẽ là Nhân Vương của bọn chúng sao? Mau ngăn chúng lại!"
...
Lâm Lạc Trần nhìn chúng ma đang kinh hoảng thất thố, trầm giọng nói:
"Xông vào!"
Huyền Nguyệt kêu dài một tiếng, quanh thân cuồng phong gào thét, giống như mũi tên nhọn cắm thẳng vào chủ phong núi Hồng Vân.
Trên chủ phong núi Hồng Vân.
Tuy thời gian còn sớm, nhưng đã sớm chật kín khách khứa, khắp nơi đều là đủ loại Ma tộc.
Dù sao Ma tộc sống phân tán ở các nơi, đa phần đều đến trước, tránh bỏ lỡ thời gian.
Phía trên đặt ba cái vương tọa khổng lồ, vương tọa ở giữa có một nữ tử mặc ma khải màu đỏ ngồi.
Nữ tử dung nhan kiều diễm, không biết vì sao dáng dấp rất giống nhân tộc, chỉ là trên đầu mọc một đôi ma giác (sừng ma) giống như sừng dê.
Nàng dáng người nóng bỏng, đặc biệt là trước ngực căng tròn, nhất là dưới bộ ma khải đỏ tươi kia, càng tỏ ra khoa trương vô cùng.
Nữ tử này chính là chủ nhân của yến hội lần này, Hồng Vân Ma Tôn!
Giờ phút này nàng đang cười nói tự nhiên với hai vị Ma tộc bên cạnh, hiển nhiên cũng là hai vị Ma Tôn.
Hai vị Ma Tôn kia to hơn nàng gấp mấy lần, ngồi trên vương tọa như ngọn núi nhỏ.
Trong đó một vị Ma Tôn mặt mũi dữ tợn, răng nanh chìa ra ngoài, mọc đôi cánh khổng lồ, hình thù như ác quỷ.
Đây chính là Dạ Sát Ma Tôn trong lời đồn, xưa nay giao hảo với Hồng Vân, lãnh địa tiếp giáp với Hồng Vân.
Hắn dùng đôi mắt như chuông đồng nhìn về phía bãi đất trống trước đại điện, ồm ồm nói:
"Tên nhân tộc này thực lực cũng không yếu a!"
Vị Ma Tôn còn lại - Hắc Viêm Ma Tôn nhìn qua có vẻ bình thường hơn không ít, chỉ là đen bóng loáng.
Mi tâm hắn có ấn ký ngọn lửa đặc biệt, toàn thân che kín đường vân màu vàng, phảng phất như ngọn lửa đang thiêu đốt.
Hắn gật đầu nói:
"Đúng vậy, ta thật sự là lần đầu tiên nhìn thấy nhân tộc mạnh như thế, đây chính là nhân tộc Đạo Tổ sao?"
Trên bãi đất trống rộng lớn trước mặt ba người, một cây cột đá khổng lồ dựng đứng, một lão già tóc đỏ bị trói trên đó, đang bị chỉ trỏ.
Lão toàn thân máu me đầm đìa, giống như bị thứ gì cào xé, giờ phút này hai mắt nhắm nghiền, đầu vô lực rũ xuống.
Hồng Vân Ma Tôn cười tủm tỉm nói:
"Chính phải, nếu không phải đồ tốt, tiểu muội sao dám gọi các ngài tới!"
Dạ Sát Ma Tôn tò mò nói:
"Hồng Vân, muội kiếm đâu ra cường giả nhân tộc này thế?"
Hồng Vân Ma Tôn cười nói:
"Dạ Sát đại ca, đây là tiểu muội bắt được ở bên quần sơn Thiên Vân đấy!"
Nghe vậy, Hắc Viêm Ma Tôn sắc mặt hơi đổi nói:
"Quần sơn Thiên Vân, đó không phải địa bàn của Thiên Đô sao?"
Hồng Vân Ma Tôn ừ một tiếng, thản nhiên nói:
"Không sai, lần này ta cũng mời Thiên Đô, chỉ là không biết hắn có tới hay không."
Hắc Viêm Ma Tôn xưa nay giao hảo với Thiên Đô Ma Tôn, còn nợ Thiên Đô Ma Tôn nhân tình, lúc này không khỏi thầm mắng một tiếng.
Sớm biết cô ăn thịt người dưới trướng Thiên Đô, ta đã không đến rồi.
Bị cái tên có thù tất báo kia nhìn thấy ta ăn thịt người của hắn, đòi ta trả ma tinh thì làm thế nào?
Hắn cười gượng một tiếng nói:
"Hắn vẫn là đừng tới thì hơn, tới ta lại khó xử."
Dứt lời, một tiếng quát lớn vang vọng cả núi Hồng Vân:
"Hồng Vân, cút ra đây cho ta!"