Đêm hôm đó, phủ Tướng Quân rực rỡ ánh đèn.
Lấy cớ bảo vệ thanh danh hoàng gia, tránh gây thêm sóng gió, Từ Ninh Nguyên đã đem Diệp Du Thanh giam cầm và giám sát cẩn mật.
Ông ta rảo bước quay lại sảnh đường, nhìn Từ Thủ Cương ủ rũ, cúi gằm mặt như đứa trẻ mắc lỗi, tức tối vung một cú đá trời giáng.
"Thằng ngu! Mày bị người ta dắt mũi lợi dụng mà chẳng hề hay biết sao?"
Dù diện mạo bặm trợn thô lỗ, ông lại sở hữu tư duy tinh tế, ngay lập tức đã đoán được mưu đồ của Lâm Lạc Trần.
Tên tiểu tử kia hiển nhiên e sợ quậy phá trong phủ đệ sẽ dễ dàng bị áp chế, nên cố ý rời khỏi, nhằm chờ thời cơ quấy rối.
Ai ngờ con trai mình lại ngốc nghếch dâng mồi tận miệng, để hắn diễn màn kịch sống động trước bàn dân thiên hạ, kéo cả phủ Tướng Quân xuống bùn.
Lúc đêm thanh tĩnh, mình đang dốc lòng tu luyện, lại chẳng kịp phản xạ từ những khoảnh khắc ban đầu, mới khiến công chúa phô bày nhan sắc và la hét một câu kia.
Hắn muốn đẩy sự việc lên đỉnh điểm, buộc mình vì sợ áp lực dư luận phải dung túng hắn, khiến hoàng thất cũng phải quy hàng?
Nhưng liệu hắn lấy đâu ra sự tự tin để đấu với cả dàn thiên kiêu Huyền Châu?
Chỉ cần bại trận, cái chết là không thể tránh khỏi!
Ví như hắn giành phần thắng, hắn tưởng bản thân có thể đưa công chúa đi hay sao?
Ngay lúc này, Từ Thủ Cương mới choàng tỉnh, rệu rã đứng lên, cúi đầu nhận tội.
"Phụ thân, hài nhi đã rõ sai lầm, ba ngày nữa sẽ dùng trường thương hạ sát hắn, đái tội lập công..."
Từ Ninh Nguyên hừ lạnh, quăng ra một cây trường thương tỏa đầy khí lạnh thấu xương, cắm thẳng xuống mặt đất.
"Kẻ này ngạo mạn đến thế, ắt phải có nơi nương tựa, con không được khinh suất!"
"Trận này, chỉ có thắng không có bại! Nếu thất bại, con đừng mơ nhìn mặt ta!"
Từ Thủ Cương nắm chặt trường thương, vũ khí ngang tầm trung phẩm tiên khí, cương quyết gật đầu.
"Rõ thưa phụ thân!"
Từ Ninh Nguyên ánh mắt thâm trầm, lạnh nhạt quát:
"Ta phải chống mắt lên xem, tiểu tử đó mang trong mình bản lĩnh gì kinh thiên động địa!"
Ba ngày trôi qua tựa như cái chớp mắt.
Dù thời gian ngắn ngủi, tin tức chưa hẳn lan xa vạn dặm, nhưng chuyện đó rồi cũng sẽ tới.
Chuyện tình lén lút giữa công chúa chính đạo và kỳ tài ma đạo, tự nó đã như mồi lửa rực rỡ và đong đầy tranh luận.
Lời tuyên chiến oanh liệt của Lâm Lạc Trần, lại càng như một tảng đá quăng vào mặt nước tĩnh lặng.
Chuyến đi cầu nguyện của Phong Hoa công chúa lại rơi vào tay Vãng Sinh Điện, may mà được một kỳ tài ma đạo cứu giúp.
Họ đồng hành trên chặng đường, tình cảm từ từ nhen nhóm, nhưng lại bị hoàng tộc và Tướng Quân phủ tàn khốc chia rẽ.
Thiếu niên ma đạo giận dữ đòi quyền yêu thương cho giai nhân, liều lĩnh thách thức toàn bộ giới thiên kiêu Huyền Châu, đã khuấy động cả Ninh Nguyên Thành chìm trong sóng gió.
Lòng người luôn hướng về kẻ yếu, đặc biệt khoái chí theo dõi những màn tình yêu si dại vùng vẫy thoát khỏi nanh vuốt cường quyền.
Dẫu Từ Thủ Cương có tiếng tăm lẫy lừng ở Ninh Nguyên Thành, nhưng hành động ném linh thạch cùng thói huênh hoang xua đuổi ân nhân cứu mạng, đã làm phật lòng không ít thường dân bách tính.
Phong Hoa công chúa vốn luôn quan tâm dân tình, tạo nên uy tín mạnh mẽ, khiến nhiều người nuôi hy vọng Lâm Lạc Trần sẽ đạp đổ cường quyền, và ôm trọn người đẹp vào lòng.
Nhưng tuyệt đại đa số cũng chỉ xem cho vui cửa vui nhà, chẳng mấy ai tin rằng Lâm Lạc Trần - một kẻ vô danh tiểu tốt, lại đủ khả năng quét sạch dàn thiên kiêu Huyền Châu.
Nói đâu xa xôi, trận chiến cùng Từ Thủ Cương đã chẳng có ai tin tưởng Lâm Lạc Trần sẽ làm nên chuyện.
Vì cái tên Lâm Lạc Trần kia, làm gì có ai từng nghe nhắc tới cơ chứ!
Còn Từ Thủ Cương lại là huyết mạch duy nhất của Từ lão tướng quân, vang danh từ thuở niên thiếu, lại nắm giữ một đại cảnh giới nhỉnh hơn hắn!
Vậy nên ba ngày này, Lâm Lạc Trần hưởng thụ sự thanh bình lạ kỳ.
Nhờ có Từ Ninh Nguyên trấn thủ, Vãng Sinh Điện không dám ho he, những kẻ khác đa số cũng chỉ đứng xem.
Lâm Lạc Trần không hề lãng phí thời gian ba ngày, mải mê chuẩn bị.
Bởi hắn sẽ đối đầu vượt cấp với toàn bộ thiên kiêu Huyền Châu, lỡ đâu lật thuyền trong mương, thì trò vui lại thành trò cười!
Đã quyết tâm phô trương thanh thế, thì phải phô trương đến tận cùng!
Phải chứng tỏ phong cách, ghi danh lịch sử, để hoàng triều Thiên Vân phải bận tâm, ép Thi Âm Tông đành phải bảo vệ hắn.
Nhưng cái ranh giới này quá mong manh, nếu quá nổi trội, quân tiếp viện chưa kịp đến mà hắn đã về chầu ông bà.
Lại khiêm tốn quá, thì sẽ chẳng mang lại kết quả gì.
Lâm Lạc Trần ôm đầu chán chường, chỉ còn cách tự mình tìm hướng.
Ngày bước lên võ đài, Lâm Lạc Trần dậy từ tinh mơ, khoác bộ y phục trắng muốt, bên hông đeo ngọc bội may mắn.
Tay phe phẩy chiếc Quạt Cốt Kiếm La Sát, toát lên vẻ hào hoa phong nhã, giống hệt vị công tử nhà quyền quý trẩy hội.
Cây Quạt La Sát này là tác phẩm hắn cùng Mộ Dung Hạ Trúc và những người khác luyện hóa suốt ba ngày, phòng lúc khẩn cấp.
Cầm kiếm hoài cũng chán, đâu thể bằng phe phẩy quạt cho nó thư sinh thanh tao?
Chuyện đẹp trai là việc phải lo suốt đời!
Mặt quạt La Sát là bức họa tinh hoa từ La Sát Tinh Phách hắn kiếm được ở Tổ Địa La Sát, còn nan quạt là từng thanh cốt kiếm sắc lẻm.
Đó là xương rồng từ kho báu Huyết Ma, nhờ vào sức mạnh của ngọn thánh hỏa từ Mộ Dung Hạ Trúc mà tan rã, khiến nàng mệt mỏi rã rời.
Lúc này, tay Lâm Lạc Trần nắm Quạt La Sát, giấu chặt đoạn kiếm trong ống tay, thanh kiếm xương rồng luôn trực sẵn, và dấu ấn ma đạo ẩn hiện ở mi tâm, thật sự là vũ trang tận răng.
Hắn ngoái đầu nhìn Lãnh Nguyệt Sương và những người khác bọc trong những lớp áo bào đen kín kẽ, chẳng thể nén nổi nụ cười:
"Đi nào!"
Cố Khinh Hàn dẫu có một vạn lần không muốn đi, lại e sợ lẻ loi bị Vãng Sinh Điện nắm thóp, đành bất đắc dĩ lẽo đẽo đi theo.
Nhưng để che đậy danh tính, né tránh liên lụy cùng yêu nghiệt ma đạo, nàng dứt khoát trùm kín tấm áo choàng đen, không khác gì phường trộm cắp.
Không riêng gì nàng, Lãnh Nguyệt Sương cùng những cô nương khác đều ngụy trang như thế, cả Mộ Dung Thu Chỉ cũng không thể nào tránh thoát.
Dù sao Mộ Dung Thu Chỉ và Mộ Dung Hạ Trúc diện mạo giống nhau như đúc, lỡ bị hiểu lầm, thì rắc rối sẽ đổ ập xuống Ngọc Nữ Tông.
Cố Khinh Hàn bước sau Lâm Lạc Trần, lạnh nhạt gieo lời mỉa mai:
"Tiểu tặc, nếu ngươi vong mạng, ta tuyệt đối sẽ không cứu ngươi đâu!"
Nàng lúc này giằng xé cực độ, vừa muốn Lâm Lạc Trần chuốc lấy xui xẻo, lại e sợ hắn lìa đời mình sẽ không nhận được thuốc giải, chỉ đành rủa thầm tên tiểu tặc này thật giỏi sinh sự.
Lâm Lạc Trần ngoái đầu, nhoẻn miệng cười rực rỡ:
"Cô cứ an tâm, có chết ta cũng lôi cô theo đệm lưng, xuống Hoàng Tuyền có bạn đồng hành, còn gì tuyệt hơn phải không?"
"Ngươi...!"
Cố Khinh Hàn toan cất tiếng chửi rủa, bỗng chốc khẽ rên rỉ, hai chân theo thói quen khép chặt, toàn thân khẽ run rẩy, chỉ biết tung ánh mắt tóe lửa liếc Lâm Lạc Trần.
"Đồ lưu manh!"
Lâm Lạc Trần cười hớn hở, rẹt một cái xòe quạt, bước những sải dài, ngẩng cao đầu lao ra ngoài.
Ngoài cửa, các "vệ sĩ" từ Từ phủ phái đến đã đứng đợi sẵn, tức thì hộ tống nhóm Lâm Lạc Trần hướng về quảng trường trong thành.
Ngày hôm đó, hầu như toàn dân trong thành đều tề tựu, những tu sĩ vùng phụ cận hóng chuyện cũng ào ạt đổ về, biển người chật cứng, nước cũng không lọt qua.
Giữa vô vàn ánh nhìn dòm ngó, Lâm Lạc Trần nhẹ nhàng quạt phẩy, áo trắng bay bổng, thư thái thong thả bước lên phía trước.
Nét tuấn tú ngời ngời cùng khí phách phóng khoáng, kết hợp nụ cười ma mị trên môi, đã thu hút ánh mắt thèm khát của không ít thiếu nữ đôi mươi.
Trong khi đó, phía sau lưng Lâm Lạc Trần, những bóng hồng yểu điệu lấp ló bên trong lớp áo bào của Mộ Dung Hạ Trúc và các nàng cũng làm đám đông bàn tán sôi nổi.
"Nghe đồn tên này là người của Thi Âm Tông, mấy ả vận hắc bào kia, chắc hẳn là thi khôi của hắn rồi?"
"Không phải đâu, thi khôi sao có thể cử động uyển chuyển thế? Chắc chắn là người sống đó!"
"Ông bạn xem con ả cuối cùng kìa, tướng đi là lạ, uốn tới uốn lui, chắc chắn đích thị là thi khôi rồi!"
"Hắc hắc, người anh em, điều này huynh đài không rành rồi? Chưa hẳn là thi khôi, biết đâu là do thao lao vất vả thì sao?"
"Chậc, mặc xác có phải thi khôi hay không, nhưng cái dáng kia thì ngon ăn thật đấy!"
"..."
Người đang bị mổ xẻ dĩ nhiên là Cố Khinh Hàn, lúc này nghe thấy mấy câu nhận xét đó, chỉ muốn tuốt kiếm băm vằm bọn họ ra.
Suốt dọc đường Lâm Lạc Trần không lúc nào ngơi nghỉ hành hạ nàng bằng Thiên Huyễn Thần Huyết, thậm chí còn ngày một khốc liệt, khiến từng bước đi của nàng cũng gượng gạo.
Những cặp mắt dạt dào hàm ý xung quanh, làm Cố Khinh Hàn thẹn đến cực điểm, chỉ mong mọc thêm cái mặt nạ gắn trên đầu.
Bất kể sống chết, mình tuyệt đối không để lộ chân tướng, bằng không danh dự của tổ tông Ngọc Nữ Tông sẽ bị mình vứt xuống sông xuống biển.
Lâm Lạc Trần tinh ý nhận ra sự khốn đốn của nàng, nét cười trên môi càng thêm quỷ dị, sự chuyển động của Thiên Huyễn Thần Huyết khi nhanh khi chậm, như trêu đùa.
Đoạn đường dẫu ngắn ngủi, đối với Cố Khinh Hàn lại lê thê như hàng thế kỷ, nhích từng bước vô cùng khó nhọc.
Vất vả lắm mới lết tới quảng trường giữa thành, nàng kiệt sức rũ xuống tựa vào Lãnh Nguyệt Sương, hơi thở dồn dập, y phục bên trong đã ướt đẫm mồ hôi.
Lâm Lạc Trần thấy đủ là thu tay, không tiếp tục mang Thiên Huyễn Thần Huyết ra đày đọa Cố Khinh Hàn nữa, mà phóng tầm mắt ra khoảng không giữa quảng trường.
Thấy trên đài cao theo dõi, Từ Ninh Nguyên oai vệ ngồi ghế chủ tọa, điềm nhiên vuốt râu dài, sắc mặt tĩnh lặng, song uy lực tự phát tán ra thật khiến người khác kinh sợ.
Bao quanh lão là vài tay cao thủ của phủ Tướng Quân với khí phách trầm hùng, mắt sáng như sao sa, bao quát cả quảng trường, thiết lập trật tự nề nếp.
Giữa khoảng trống rộng lớn của quảng trường, Từ Thủ Cương ghì chặt trường thương, ánh mắt bén nhọn tựa một ngọn lao sẵn sàng bùng nổ, khí thế chiến đấu cuộn trào mãnh liệt.
Lâm Lạc Trần lướt lên đài bằng một bước nhẹ tựa mây, xếp quạt gọn gàng, đảo mắt nhìn quanh một vòng nhưng chẳng thấy bóng dáng Diệp Du Thanh đâu, đôi mày khẽ cau lại.
"Phong Hoa đâu rồi?"
Từ Thủ Cương buông tiếng hừ lạnh, giọng điệu sắc mỏng:
"Điện hạ ngọc thể bất an, huống chi người cũng chẳng có nhu cầu gặp ngươi."
Mắt Lâm Lạc Trần bừng lên tia lạnh lẽo, gằn từng chữ:
"Từ Thủ Cương! Các người lại to gan giam giữ nàng ấy, lá gan quả là to bằng trời!"
Sắc mặt Từ Thủ Cương thoắt biến, giận dữ quát:
"Ngươi ngậm máu phun người!"
"Là ngậm máu phun người hay không, trong lòng các người tự có câu trả lời rõ nhất!"
Lâm Lạc Trần hừ lạnh một tiếng, chẳng buồn tranh cãi nữa, đưa mắt nhìn lên Từ Ninh Nguyên trên đài cao, giọng điệu cuồng ngạo ngút trời.
"Từ Thủ Cương, cuộc đối đầu giữa ta và ngươi, không chỉ định thắng bại, mà còn đoạt mạng sống! Ngươi có gan tiếp nhận hay không?"
Từ Thủ Cương vô cùng kiêu hãnh với sức mạnh của chính mình, ngông cuồng đáp:
"Sao lại không có gan? Trúng ngay ý ta!"
"Tốt! Một lời đã định!"
Lâm Lạc Trần nhếch môi đắc ý, rồi bất ngờ bẻ lái chuyển đề tài.
"Thế nhưng... Các người số lượng áp đảo thế này, ta sợ dù có đánh bại ngươi, ta cũng chẳng lọt nổi qua cửa ải Ninh Nguyên Thành."
"Thế này đi, nếu ta thắng, ta sẽ không giết ngươi, bù lại ngươi phải để Phong Hoa lộ diện, gặp ta một lần, được chứ?"
Hắn bắt buộc phải lợi dụng thời cơ này, để Diệp Du Thanh được xuất hiện trước thiên hạ càng nhiều càng tốt, khắc sâu thêm ấn tượng nàng chính là Phong Hoa công chúa.
Từ Thủ Cương bị dáng vẻ ngạo nghễ, nắm chắc phần thắng của hắn chọc cho phẫn nộ tột cùng, không tài nào kìm chế nổi, rống lên một tiếng gắt gỏng.
"Cuồng vọng! Đợi khi nào ngươi chiến thắng hãy huyên thuyên những lời khoác lác này đi!"
Hắn vung nhẹ thanh trường thương trong tay, đầu thương rung lên bần bật, hóa thành điểm sáng tử thần buốt giá, đâm trực diện vào mặt Lâm Lạc Trần!
Sau một phen nếm mùi thất bại, Từ Thủ Cương đã hiểu tường tận nhục thân của Lâm Lạc Trần cường tráng đến mức đáng sợ nhường nào.
Lần này hắn quyết định phát huy sở trường che lấp khuyết điểm, mưu đồ dùng những đường thương lắt léo và chớp nhoáng để đánh bại đối thủ.
Trong thâm tâm hắn vẫn nuôi một cỗ tự tôn mãnh liệt, ngầm cho rằng dùng tu vi Nguyên Anh để áp chế đối phương là chiến thắng chẳng vẻ vang, nên khoảnh khắc này vẫn kiên quyết phong ấn sức mạnh của mình xuống Kim Đan cảnh.
Lâm Lạc Trần thấy thế, không khỏi phì cười:
"Từ Thủ Cương, ngươi định mang chút tài nghệ của Kim Đan cảnh ra đối phó với ta sao?"
"Ngươi cũng tự đề cao mình quá rồi đấy, nếu không dốc toàn lực của cảnh giới Nguyên Anh, ngươi còn chẳng đủ tư cách chạm vào vạt áo ta!"
Hắn lách tách mở chiếc quạt xếp, tuôn trào linh lực vào đó, nhẹ nhàng phẩy quạt vào bóng dáng lao tới của Từ Thủ Cương như thể chẳng cần bận tâm.
"Đi đi, hãy diễn một vở vui nhộn với thiếu tướng quân của chúng ta nào!"
Khoảnh khắc câu nói vừa dứt, ánh sáng trên mặt quạt xoáy tít, bức họa La Sát mỹ nữ tà mị kia dường như sống lại.
Chỉ thấy một tràng tiếng cười yêu kiều lay động linh hồn cất lên, ba hồn phách La Sát kiều diễm đến tận xương tủy từ mặt quạt xé gió bay ra.
Chúng có thân hình tha thướt, nhẹ nhàng tựa như nhạn lướt, mang theo một luồng hương vị mê hoặc nhân tâm, lao thẳng về phía Từ Thủ Cương.
Từ Thủ Cương ban đầu ngỡ là ảo thuật làm u mê tâm trí, mãi cho tới lúc bị một ả La Sát hờ hững vỗ một chưởng lên thân thương.
Một luồng lực u ám buốt giá cuộn tới, khiến cánh tay hắn tê rần, cả người lẫn thương lùi lại mấy bước liền, mới kinh hoảng nhận ra đây hoàn toàn chẳng phải là mộng ảo!
Ba tinh phách La Sát kia dưới sự dẫn dắt của Khúc Linh Âm, lả lướt bước chân, thiết lập một thế trận Tam Tài ngay trong chớp mắt.
Chúng lả lơi cười nói, hình hài như những hồn ma thoắt ẩn thoắt hiện, cách thức tấn công quỷ quyệt thiên biến vạn hóa, xoay vần bao vây Từ Thủ Cương.
Cây trường thương trong tay Từ Thủ Cương múa loạn xạ, khí lực dũng mãnh, gió rít ào ào, mỗi cú xuất chiêu đều như muốn chẻ núi xẻ đá.
Thế nhưng Khúc Linh Âm điều khiển các tinh phách La Sát lại dễ dàng phô diễn thế nào gọi là "lấy nhu khắc cương".
Mấy ả La Sát này đâu có rỗi hơi đối chọi gay gắt với hắn, làm cho Từ Thủ Cương bao nhiêu sức mạnh đành đổ sông đổ biển, uất hận muốn trào máu họng!
Đám đông dưới đài vốn dĩ háo hức chờ mong màn so tài long tranh hổ đấu, ai ngờ Từ Thủ Cương lại bị Lâm Lạc Trần xoay như chong chóng, lập tức ồn ào dậy sóng!
"Không đùa đấy chứ? Thiếu tướng quân mà đến mấy nữ quỷ đối thủ thả ra cũng chẳng đối phó nổi sao?"
"Tên này lai lịch ra sao? Lan Châu từ bao giờ đã xuất hiện cao thủ cỡ này? Từ trước đến nay chưa từng có ai nghe danh!"
"Lẽ nào ma đạo yêu nhân thời nay lại mạnh bạo đến mức đó sao? Chọn ngẫu nhiên một kẻ, cũng đủ khả năng dẫm nát thiên kiêu của Huyền Châu chúng ta ư?"
...
Những lời bình phẩm, thốt lên ngạc nhiên, cùng sự ngờ vực nổi lên liên hồi chẳng dứt.
Từ Ninh Nguyên lắng tai nghe bao lời bàn tán xung quanh, thấy cậu con trai quý hóa bị biến thành trò hề nhục nhã trên sân đấu, nét mặt không khỏi sầm lại tựa một hồ nước tù đọng.
Đến cả Cố Khinh Hàn - người hiểu rõ cội rễ của Lâm Lạc Trần, giờ đây dưới tấm áo choàng đen, dung mạo cũng viết đầy hai chữ hoảng hốt.
Nàng nhìn ra được, Từ Thủ Cương không hề là kẻ tầm thường, căn bản cực kỳ vững chãi, đường thương sắc bén, nếu tính ở Ngọc Nữ Tông thì đó cũng là tồn tại xuất chúng.
Thế nhưng tên tiểu tử này lại mang sức mạnh kỳ quái đến khó tả, đứng trước mặt hắn, Từ Thủ Cương nào có khác gì gã tản tu nhặt nhạnh lề đường.
Lâm Lạc Trần tỏ vẻ rất ưng ý trước mọi phản ứng của đám đông, ung dung bước những sải chậm rãi, tay ve vẩy chiếc quạt xếp, bộ dạng nhàn nhã vô song.
"Từ Thủ Cương, ngươi phải hiểu một điều, giữa các vị thiên kiêu, sự chênh lệch là hoàn toàn có thật."
"Ngươi chỉ dựa vào năng lực của Kim Đan cảnh, thì chẳng có tư cách gì đòi quyết đấu với ta cả, nếu còn không đem hết sức mạnh ra, ta sẽ không nương tay nữa đâu."
Từ Thủ Cương vừa nghe thế lòng sục sôi vừa kinh hãi vừa oán giận, chẳng ngờ khi so tài cùng cảnh giới, mình lại thực sự chẳng thể chạm vào góc áo của kẻ này.
Sự cách biệt nghiệt ngã này, gần như làm cho ý chí võ đạo của hắn rúng động ngả nghiêng.
Lâm Lạc Trần đâu rỗi hơi mà màng tới suy tư của hắn, ánh mắt lấp lánh hung quang, mạnh mẽ phất chiếc quạt xếp trong tay thêm một lần nữa.
Trên mặt quạt bỗng chốc lóe lên ánh sáng rực rỡ chói lòa, sáu dáng hình mỹ miều quyến rũ của nữ La Sát lả lơi nhảy vút ra.
Cùng lúc ấy, hàng loạt tia kiếm quang từ thân quạt vụt bay ra, tạo thành cơn lốc kiếm khí cuồn cuộn, hướng thẳng về phía Từ Thủ Cương.
Đến tận giây phút này, mọi người mới bàng hoàng phát hiện ra, những nan quạt của chiếc quạt xếp hắn đang dùng, lại được chế tác từ hàng vô số thanh cốt kiếm tỏa hàn khí gai người!
Từ Thủ Cương còn đang khổ sở chống đỡ với ba nữ La Sát bị Khúc Linh Âm khống chế, lúng túng xoay sở đủ đường.
Giờ lại thấy cả một rừng kiếm khí gầm rú cuốn tới, kèm theo sáu nữ La Sát chập chờn thoắt ẩn thoắt hiện, trong lòng không khỏi rùng mình.
Dẫu chưa chính thức bại trận, nhưng cảm giác tuyệt vọng đã le lói chiếm lấy hắn, khiến hắn bỗng dưng nhớ đến những lời mà Lâm Lạc Trần vừa buông.
Thiên kiêu với nhau, cũng có sự cách biệt, chẳng nhẽ... Sự cách biệt đến tuyệt vọng giữa hắn và tên này lại chính là đây?