Bên ngoài đột nhiên tuyết rơi trắng xóa, y hệt như trong ký ức của Lâm Lạc Trần. Hắn lấy từ trong lòng ra miếng Nghịch Mệnh Bi đã tráo được lúc nàng hôn mê. Miếng sắt nhỏ này mặt trước khắc hai chữ Nghịch Mệnh, mặt sau chi chít chữ nhỏ, nhìn không rõ.
Lâm Lạc Trần truyền linh lực vào, nhưng hắn mới chỉ chạm đến Luyện Khí tầng một, linh lực như muối bỏ biển. Hắn không nản chí, thấp giọng niệm "Túc Mệnh Luân Hồi Quyết", quả nhiên miếng sắt phát ra những vệt sáng. Nhưng dường như linh lực của hắn quá yếu, không đủ để kích hoạt, nó nhanh chóng tối sầm lại. Xác định đây đúng là hàng thật, hắn cất nó vào ngực áo.
"Nghĩa phụ, con đi đây!"
Hắn lưu luyến nhìn căn nhà gỗ nơi mình lớn lên rồi dứt khoát rời đi. Đi chưa được bao xa, hắn đã thấy Lãnh Nguyệt Sương ngã gục giữa trời tuyết. Nữ nhân này vẫn bướng bỉnh như kiếp trước, vừa đi được một đoạn đã kiệt sức.
Nhìn Lãnh Nguyệt Sương đang dần bị tuyết phủ lấp, hắn thở dài lắc đầu:
"Đúng là một nữ nhân cứng đầu và phiền phức!"
Hắn ngước nhìn trời, bước tới bế nàng lên, nhanh chóng đi sâu vào trong núi. Theo thời gian thì nữ ma đầu họ La kia vẫn chưa tới, chắc còn kịp.
Được hắn ôm trong lòng, hơi lạnh dần tan biến, nàng mơ màng mở mắt nhìn hắn. Tên này rõ ràng ghét mình, tại sao lại cứu mình chứ?
Lâm Lạc Trần đưa nàng tới một hang động nhỏ mà thợ săn thường dùng để trú tạm. Hang khá sâu, hắn che chắn cửa hang cẩn thận rồi đốt lửa. Hắn đỡ nàng dậy, cầm hồ lô rượu đổ thẳng vào khuôn miệng nhỏ nhắn của nàng. Lãnh Nguyệt Sương bị rượu mạnh làm sặc đến tỉnh hẳn, đôi mắt trợn trừng nhìn hắn, tay chân khua loạn xạ, tưởng như sắp bị sặc chết.
Hắn lúc này mới buông tay, nàng ho sặc sụa, miệng nhỏ hé mở, khóe môi còn dính chút rượu, mặt đỏ bừng. Nhìn biểu cảm này của nàng, hắn bất chợt nhớ lại cảnh tượng trước khi trọng sinh, thầm rủa một câu. Này này, ngươi là Thánh nữ Ngọc Nữ Tông đấy, đừng có bày ra cái vẻ mặt khêu gợi thế kia được không.
Một lát sau, nhờ lửa sưởi và rượu mạnh, nàng mới dần tỉnh táo lại.
"Công tử lại cứu ta một mạng, Nguyệt Sương không biết lấy gì đền đáp, sau này..."
Lâm Lạc Trần uống một ngụm rượu cho ấm người, cười nói:
"Ta đang thiếu một nương tử, lấy thân đền đáp thì sao?"
Thấy hắn dùng đúng cái hồ lô mình vừa uống, nàng đỏ mặt tía tai, vô cùng ngượng ngùng:
"Công tử đừng đùa..."
"Đùa? Ta nghiêm túc đấy!"
Lâm Lạc Trần nhìn nàng từ trên xuống dưới, dọa dẫm:
"Tuy có hơi xấu một chút, nhưng nhìn thế này chắc cũng không để con cái bị đói, vả lại mông to thì dễ sinh đẻ. Ừm... thế này đi, ta cứu ngươi hai lần rồi, ngươi cứ lấy thân đền đáp, ở lại đây sinh con cho ta!"
Lãnh Nguyệt Sương: Σ(°△°|||)
Nàng lắc đầu lia lịa:
"Công tử, không được đâu, ta là người của Ngọc Nữ Tông, cả đời không được gả chồng!"
Lâm Lạc Trần thản nhiên:
"Ta mặc kệ ngươi là Ngọc Nữ Tông hay Dục Nữ Tông, ngươi cứ nói xem ngươi có phải nữ nhân không, có sinh đẻ được không là được?"
"Phải... nhưng..."
Hắn ngắt lời:
"Là nữ nhân, sinh đẻ được là được rồi, ta không chê ngươi xấu đâu!"
Nàng chưa bao giờ nghe cái kiểu lý lẽ bá đạo này, lại càng là lần đầu tiên bị chê xấu, đầu óc quay cuồng. Thôi chết rồi, tên này không lẽ định "giở trò" với mình sao?
"Vị công tử này, thực sự không được mà, ngươi đổi yêu cầu khác đi!"
"Lằng nhằng quá, thôi bỏ đi, dù sao ngươi cũng xấu thế này, ta cũng chẳng ham..."
Lâm Lạc Trần tỏ vẻ mất kiên nhẫn, rồi cuối cùng cũng lộ ra mục đích thực sự:
"Thế này đi, các ngươi chẳng phải có đan dược, linh thạch, công pháp, phù lục, pháp bảo gì đó sao? Đưa cho ta một ít!"
Nàng lại bị hắn chê xấu lần nữa, chẳng biết nên mừng hay nên giận. Nàng bối rối:
"Linh lực của ta bị phong ấn, đồ đạc đều trong nhẫn trữ vật, không lấy ra được."
Hắn gắt lên:
"Thế thì còn lề mề cái gì, mau phá giải phong ấn rồi đưa bảo vật cho ta!"
Còn không mau phá giải, lát nữa con mụ La Yểu Yểu kia đuổi tới, ngươi đến chạy cũng không kịp!
Lãnh Nguyệt Sương "a" một tiếng, khuyên nhủ:
"Công tử, thực sự có người đang truy sát ta, ngươi mau chạy đi!"
Lâm Lạc Trần hung dữ nói:
"Bớt nói nhảm, ta thấy rõ ràng là ngươi muốn quỵt nợ, nhanh lên, lấy được đồ là ta đi ngay!"
Nàng rụt cổ lại, không dám ho he, ngoan ngoãn ngồi khoanh chân lại. Đúng là tên dã nhân vừa đáng ghét vừa vô lý! Nhưng nàng vẫn lo lắng sẽ liên lụy đến hắn, chỉ biết điên cuồng xung kích phong ấn. Trước đó Cố Khinh Hàn đã giúp nàng phá giải phần lớn, nàng chỉ cần chút thời gian là có thể tự giải thoát.
Lâm Lạc Trần nhìn nàng, ánh mắt có chút phức tạp. Nữ nhân ngốc này không chỉ không biết nặng nhẹ mà còn chẳng có chút cá tính nào cả! Thái Thượng Vong Tình Quyết của nàng chưa đủ cao thâm, lại là lần đầu ra ngoài, tâm tính còn quá non nớt và ngây thơ. Ừm... đúng là lúc dễ lừa nhất!
Cũng không hiểu sao lần này Cố Khinh Hàn lại đưa nàng theo, còn yên tâm giao Nghịch Mệnh Bi cho nàng. Kiếp trước hắn không nghĩ sâu xa, giờ mới thấy có gì đó sai sai. Chẳng lẽ nàng có liên quan gì đến Nghịch Mệnh Bi?
Hắn nghĩ không ra, đành uống một ngụm rượu mạnh. Kiếp trước hắn vốn không thích rượu, nhưng những năm tháng ở Ngọc Nữ Tông đã hình thành thói quen mượn rượu giải sầu. Thứ rượu rẻ tiền mua ở thành thị này đương nhiên không sánh được với quỳnh tương ngọc lộ của Ngọc Nữ Tông, nhưng với hắn, nó lại mang hương vị nhân gian hơn cả!
Hắn nhìn nàng một cái, lòng đầy cảm khái. Thôi thì, một ngày vợ chồng nghìn năm nghĩa, đợi nàng phá giải phong ấn rồi mình mới đi. Mình không phải lo cho nàng đâu, chỉ là muốn lấy ít linh thạch bảo vật để sau này tu luyện cho dễ thôi!
Lâm Lạc Trần cũng chẳng lo nàng khôi phục tu vi rồi sẽ nổi giận. Dù sao hắn cũng quá hiểu nàng ở giai đoạn này rồi. Nàng mà giết được hắn thì đã không cùng hắn dây dưa trăm năm, đến chết không quên.
Nghĩ đoạn, hắn tựa vào vách đá, âm thầm vận chuyển "Túc Mệnh Luân Hồi Quyết". Lúc này đóa sen xanh trong thức hải của hắn đã sắp rực sáng hoàn toàn, hắn rất tò mò không biết chuyện gì sẽ xảy ra. Là một lần quay ngược thời gian nữa? Hay sẽ phát hiện ra tất cả chỉ là một giấc mộng, một ảo tưởng trước lúc chết?
...
Không biết qua bao lâu, theo một luồng linh lực dao động lan tỏa, Lãnh Nguyệt Sương chậm rãi mở mắt. Thái Thượng Vong Tình Quyết lại bắt đầu vận chuyển, tu vi khôi phục, tâm cảnh nàng cũng bình lặng lại, đôi mắt trong veo như nước hồ thu. Nàng nhìn sang Lâm Lạc Trần, bỗng kinh ngạc phát hiện trên người tên này có linh lực dao động!
Hắn là tu sĩ! Nghĩ đến đây, ánh mắt nàng lạnh đi, cảnh giác nhìn hắn.
Lâm Lạc Trần dù biết công pháp của nàng ảnh hưởng đến tâm tính, nhưng thấy ánh mắt đó vẫn thấy bực mình:
"Nhìn cái gì mà nhìn, tu vi khôi phục rồi, định quỵt nợ chắc?"
Thánh nữ thanh cao lạnh lùng lập tức "xả vai", vội vàng lắc đầu:
"Ta không có ý đó..."