Thấy hành động hư trương thanh thế của mình đã dọa sợ đám Ma tộc, Lâm Lạc Trần âm thầm điều hòa ma khí đang cuộn trào trong người.
"Khúc Linh Âm, quả nhiên đúng như nàng nói, Ma tộc thật sự là cường giả vi tôn nha!"
Khúc Linh Âm lạnh lùng cười:
"Đâu chỉ có Ma tộc, chư thiên vạn giới, kẻ mạnh nuốt kẻ yếu mới là chân lý vĩnh hằng bất biến."
Lâm Lạc Trần vô cùng tán thành, sau đó lại không khỏi lo lắng hơn. Tuy Khúc Linh Âm nói Nghịch Mệnh Bia rất đáng tin, nhưng hắn vẫn nửa tin nửa ngờ. Sau khi biết Ma Thần đã bắt đầu truy tìm ngọn nguồn, Lâm Lạc Trần liền hạ quyết tâm phải cường hóa bản thân. Dù sao Thanh Liên cũng không biết bao giờ mới khôi phục, ngộ nhỡ trước đó vị Ma Thần kia tìm tới tận cửa thì sao? Nếu lần nào cũng giống như lần này, thì chẳng cần Ma Thần tới, chính mình đã nổ xác mà chết rồi. Lâm Lạc Trần tuy có kinh mạch Ma Thần, nhưng thân thể thật sự quá yếu ớt, căn bản không chịu nổi Ma Thần lực. Hiện tại trong trường hợp không sử dụng Ma nhãn, nhờ vào ma khí của Ma nhãn, hắn tối đa chỉ phát huy được thực lực Kim Đan cảnh. Đây là cực hạn mà cơ thể hắn có thể chịu đựng được. Một khi vượt quá sức mạnh Kim Đan cảnh, hắn sẽ giống như bây giờ, ngũ tạng thiêu đốt, kinh mạch thân thể như bị lửa đỏ nung nấu. Khi trực tiếp phát động Ma nhãn, về lý thuyết Lâm Lạc Trần có thể dùng ra sức mạnh cùng đẳng cấp với chủ nhân Ma nhãn. Nhưng vì cơ thể hắn ngay cả dư chấn ma lực cũng không chịu nổi, cho nên sức mạnh cực hạn hắn có thể điều động cũng chỉ là Động Hư cảnh. Hơn nữa, Lâm Lạc Trần cũng không thể lúc nào cũng dùng Ma nhãn, lỡ như kẻ khác không nói đạo đức mà trực tiếp đánh lén thì sao? E là hắn còn chưa kịp phát động Ma nhãn đã phải bỏ mạng rồi.
Về vấn đề này, Khúc Linh Âm đã vạch ra cho Lâm Lạc Trần một kế hoạch kép, có thể tiến hành song song. Đầu tiên, sử dụng ma khí xung kích kinh mạch Ma Thần trong người, tạo cơ sở để chịu đựng ma lực mạnh mẽ hơn. Việc này là để hắn có thể sử dụng ma lực dẫn ra từ Ma nhãn mà không gây tổn hại cho bản thân. Rất nhiều tu sĩ cảnh giới cao, ví như Lãnh Nguyệt Sương, một khi mất đi linh lực thì chẳng khác gì người thường. Bởi vì bọn họ căn bản không luyện thể, chỉ là mở ra các khiếu huyệt và kinh mạch liên quan để chứa đựng linh lực mà thôi. Cái lợi của việc này là tốc độ tu luyện nhanh, tốn ít thiên tài địa bảo, cũng không đến mức cơ bắp cuồn cuộn. Lâm Lạc Trần hiện tại có luồng ma lực mạnh mẽ này, khai mở khiếu huyệt và kinh mạch Ma Thần của bản thân sẽ đạt được hiệu quả gấp đôi. Hắn cũng không cần tốn nhiều thời gian tích lũy linh lực, trực tiếp lấy sức mạnh Ma Thần ra dùng là được.
Thứ hai, chính là Lâm Lạc Trần bắt đầu con đường luyện thể, cường hóa thể phách của bản thân. Không nói đến chuyện có thể sánh ngang với Ma Thần, ít nhất cũng phải chịu được sức mạnh tán loạn của Ma nhãn, như vậy mới có thể để Ma nhãn phát huy sức mạnh lớn hơn. Con đường luyện thể, nhập môn thì dễ, thấy kết quả nhanh nhất, nhưng muốn đạt đến mức tinh thông thì khó hơn lên trời. Bởi vì đúc kết một cơ thể mạnh mẽ, tài nguyên tiêu tốn chẳng khác gì đúc ra hàng trăm món binh khí cùng đẳng cấp. Tuy nhiên việc này đối với Lâm Lạc Trần không phải vấn đề, dù sao thời đại này thứ không thiếu nhất chính là thiên tài địa bảo! Dù là để nâng cao thực lực ở thời đại này, nhưng một thể phách mạnh mẽ, sau khi quay về Lâm Lạc Trần vẫn có thể hưởng lợi. Lâm Lạc Trần phải thừa nhận rằng, Khúc Linh Âm tuy không đáng tin, nhưng trên con đường tu luyện thì vẫn rất chuyên nghiệp!
Ngay lúc này, hai bóng người bay trở về, nhìn thấy cảnh tượng trong sân thì có chút ngây ngô. Trong đó một kẻ quay đầu định chạy, giữa mày Lâm Lạc Trần Ma nhãn mở ra, tên Ma tộc kia tức khắc nổ xác chết tươi. Kẻ còn lại vội vàng quỳ sụp xuống, miệng liên tục kêu tha mạng, đâu còn chút dáng vẻ ngạo mạn lúc trước? Lâm Lạc Trần đứng dậy, uể oải hỏi:
"Đều ở đây rồi chứ?"
Đám Ma tộc bên dưới đáp:
"Ở đây, đều ở đây rồi!"
"Rất tốt." Khóe môi Lâm Lạc Trần khẽ nhếch, hài lòng nói:
"Vất vả rồi, để báo đáp, ta ban cho các ngươi cái chết!"
Dứt lời, Ma nhãn giữa mày hắn liên tục phát ra ánh sáng, nơi nó đi qua máu thịt văng tung tóe. Lần này Lâm Lạc Trần không đeo mặt nạ tới, một là để thuận tiện sử dụng Ma nhãn, hai là vì hắn căn bản không có ý định để lại sống sót. Đám Ma tộc không ngờ hắn rốt cuộc vẫn ra tay giết hại, muốn chạy nhưng căn bản không chạy thoát, chỉ đành ôm hận tại đây. Giây lát sau, trong sân khắp nơi là tàn thi thịt vụn, Lâm Lạc Trần vô lực ngã xuống vương tọa, ho ra một ngụm máu lớn. Hắn nén đau đớn, vận chuyển "Phệ Thần Quyết" học từ Khúc Linh Âm, hút sạch tinh hoa máu thịt trong cơ thể đám Ma tộc này vào trong người. Trong sân tức khắc ma sương cuồn cuộn, huyết khí ngập trời như trăm sông đổ về một biển tuôn về phía Lâm Lạc Trần, hóa thành dưỡng chất nuôi dưỡng nhục thân hắn. Lâm Lạc Trần mặt đầy tận hưởng, khóe miệng nở một nụ cười tà khí, nhưng rất nhanh đã thu lại, nhíu chặt lông mày. Đáng chết, mỗi lần cử động Ma Thần lực, đều khiến bản thân bị tà khí quấy nhiễu. Cứ thế này mãi, mình không biến thành tà thần đấy chứ?
Còn ở trên một ngọn ma sơn không biết cách bao xa, một cỗ thạch quan khổng lồ nằm ngang trên đỉnh núi. Đột nhiên nắp quan tài bị đá bay, một luồng khí tức sâu thẳm như vực như biển truyền ra, dọa cho đám Ma tộc run rẩy sợ hãi. Tịch Diệt Ma Thần tức tối bước ra khỏi quan tài, miệng không ngừng chửi bới, một chân đá bay cỗ thạch quan kia.
"Cái thứ Táng Thiên Quan chó chết gì chứ, chẳng có tác dụng quái gì cả!"
Lát sau, Tịch Diệt Ma Thần ngồi trên thạch tọa khổng lồ, buồn bực nói:
"Rốt cuộc là kẻ nào đã ra tay với con mắt của ta?"
Những ngày qua, hắn đã dốc toàn lực quan sát Ma nhãn, thậm chí còn hạ xuống phong ấn, nhưng đều không ngăn được sự biến mất của Ma nhãn. Điều này khiến Tịch Diệt Ma Thần sắp phát điên rồi, căn bản không hiểu nổi con mắt của mình đã xảy ra vấn đề gì. Nếu không phải mất đi con mắt này thực lực sẽ tổn hại lớn, hắn đều muốn móc con mắt này ra luôn rồi.
"Đáng chết, rốt cuộc là ai, chẳng lẽ là tên Huyết Ma kia đã ra tay với ta trong buổi yến tiệc lần trước?"
Tịch Diệt Ma Thần càng nghĩ càng thấy có khả năng, dứt khoát dang rộng đôi cánh sau lưng, bay về phía huyết hải nơi Huyết Ma cư ngụ.
Ba ngày sau, Bạch Vi có chút thẫn thờ đi theo Thanh Đằng cùng mọi người hướng về phía Thiên Vân quần sơn. Thấy Lâm Lạc Trần lâu không trở về, nàng không khỏi lo lắng, nghi ngờ có phải hắn thật sự đã rời đi rồi không. Ngay lúc Bạch Vi tưởng rằng người kia sẽ không bao giờ xuất hiện nữa, phía trước bỗng nhiên truyền đến sự xôn xao. Trong ánh ban mai, một bóng dáng cao ráo dựa lưng vào gốc cây, gió núi thổi động vạt áo và mái tóc của hắn, tựa như trích tiên giáng thế. Bạch Vi chỉ cảm thấy trái tim run lên, vô thức tăng nhanh bước chân, chạy nhỏ tới phía trước.
"Ân công, ngài đã trở lại?"
Lâm Lạc Trần "ừ" một tiếng, bất đắc dĩ nói:
"Các ngươi đi thật là chậm nha!"
Tuy không có lời quan tâm nào, nhưng nhìn thấy hắn quay lại, Bạch Vi vẫn cảm thấy trong lòng vững chãi hơn nhiều.
"Ân công đặc biệt chờ ta sao? Có phải đã chờ rất lâu rồi không?"
"Nàng nghĩ nhiều rồi, không có chuyện đó đâu... khụ khụ..."
Lâm Lạc Trần lấy khăn tay che miệng ho hai tiếng, Bạch Vi tức khắc lo lắng hẳn lên.
"Ân công, ngài không sao chứ?"
Lâm Lạc Trần thở dốc nói:
"Không sao, đi thôi!"
Lần này hắn cử động Ma nhãn lại làm cho bản thân đầy thương tích, nếu không cũng chẳng đến mức tốn nhiều thời gian như vậy mới quay lại. Bạch Vi vội vàng lo sốt vó đỡ lấy hắn, Lâm Lạc Trần nhẹ nhàng đẩy ra nói:
"Bạch Vi tế ty, nam nữ thụ thụ bất thân..."
"Hả? Thú thú bất thân?"
Bạch Vi rõ ràng là nghe không hiểu, ngơ ngác nhìn hắn. Chẳng lẽ ân công không phải nhân ma lai, mà là nhân thú lai? Nhưng mình đâu phải thú đâu!
Lâm Lạc Trần bất đắc dĩ giải thích:
"Ý của ta là, giữa nam và nữ không nên tiếp xúc quá thân mật."
"Nhưng ta cũng dìu cha ta như vậy mà!"
"Nhưng ta không phải cha nàng..."
"Ta không để tâm nha!"
...
Đối diện với ánh mắt thẳng thắn và rực cháy của thiếu nữ, Lâm Lạc Trần thật sự không chống đỡ nổi, lập tức bại trận. Khúc Linh Âm cười khúc khích nói:
"Nữ tử này trái lại còn dạn dĩ và nồng nhiệt hơn so với tưởng tượng nha! Hèn chi ngươi không nỡ!"
Lâm Lạc Trần vô lực biện bạch:
"Ta chỉ muốn đến Thiên Vân sơn xem thử, không muốn rước lấy phiền phức mà thôi."
"A, đúng đúng đúng!"
Khúc Linh Âm vẻ mặt giễu cợt khiến Lâm Lạc Trần tức phát điên, mà lại chẳng làm gì được nữ nhân này.
"Nàng cứ đợi đấy cho ta!"
Phía sau, Thanh Đằng nhìn bóng lưng hai người, trong mắt xẹt qua một tia tiếc nuối, nhưng rất nhanh đã thu xếp tâm tình đi theo.
"Lần này có huynh đệ ở đây, chúng ta không cần lo lắng yêu ma của Vạn Ma sơn đuổi tới nữa."
Lâm Lạc Trần chỉ bình thản nói:
"Bọn hắn sẽ không đuổi tới nữa đâu, vĩnh viễn không!"
Thanh Đằng tức khắc như bị sét đánh, Bạch Vi không thể tin nổi hỏi:
"Ý của ân công là, bọn hắn đều chết cả rồi?"
Lâm Lạc Trần "ừ" một tiếng, mọi người ngây người như phỗng, trong lòng dâng lên sóng to gió lớn. Nghĩ đến mấy ngày qua Lâm Lạc Trần không thấy tung tích, một ý nghĩ đáng sợ hiện lên trong đầu, ánh mắt nhìn Lâm Lạc Trần tức khắc tràn đầy kính sợ. Thanh Y cũng thần sắc quái dị nhìn Lâm Lạc Trần, trong mắt đầy vẻ hiếu kỳ. Tên này rốt cuộc là người hay ma, tại sao mạnh mẽ như vậy, mà trông lại suy yếu thế kia?