Ta từ khi sinh ra đã có thể nhìn thấy khí vận trong một ngày của những người thân cận.
Sáng sớm khi thỉnh an, chỉ cần liếc mắt nhìn qua làn khí trên đầu mọi người, ta liền biết đến chạng vạng đích tỷ sẽ bị ngã, đích mẫu sẽ phạt ta nhặt đậu.
Từ nhỏ, di nương đã giáo huấn ta, tuyệt đối không được để người khác biết bản lĩnh này của mình.
Di nương nói thiên phú của ta còn tốt hơn bà.
Tộc Chưởng Mệnh Nữ chúng ta, vốn là một thượng cổ di tộc kéo dài hàng nghìn năm trong tu tiên giới.
Chưởng Mệnh Nữ có thể cùng chia sẻ khí vận với phu quân, nếu tu luyện đến cực hạn, thậm chí còn có thể cải vận đổi mệnh cho người khác.
Thế nhưng vì các bậc trưởng bối đời đời đều là những hạt giống si tình, vì muốn bảo hộ đạo lữ bình an mà không tiếc hy sinh khí vận của chính mình.
Thành ra đời sau lại càng xui xẻo hơn đời trước, đến nay chút huyết mạch ít ỏi còn sót lại thậm chí đã lưu lạc đến phàm nhân hạ giới.
Ngoại tổ mẫu của ta dù sao cũng từng là một tiểu thư khuê các của đại gia tộc, đến nương ta thì lại trở thành một di nương ti tiện.
Ta đã từng hứa với di nương rất nhiều lần, tuyệt đối không dễ dàng động dụng thiên phú.
Cho đến một ngày, cha ta toàn thân đầy m/áu được người ta khênh về phủ.
Ngày hôm sau khi đến thỉnh an tổ mẫu, nhìn thấy gương mặt tràn đầy vui mừng của bà, luôn miệng lẩm bẩm “Tổ tiên hiển linh, tiên nhân phù hộ", trong lòng ta liền dâng lên một dự cảm bất tường.
Ta chạy như điên đến viện t.ử của di nương, bà đang nằm thoi thóp trên giường, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy vàng.
“Nhàn nhi..."
Bà che miệng ho khụ khụ mấy tiếng, kẽ ngón tay toàn là m/áu tươi.
“Người đã dùng đến nó rồi đúng không?"
Ta hỏi bà.
“Người rõ ràng biết bản thân căn bản không phải chính thê, thiếp thất và phu chủ là không xứng để cùng chia sẻ khí vận."
“Người sẽ bị phản phệ đấy!"
Bà lắc lắc đầu.
“Con không hiểu đâu.
Ta và cha con...
đã bên nhau bao nhiêu năm nay rồi.
Rõ ràng có cách cứu, vậy mà bảo ta trơ mắt nhìn ông ấy mất mạng, ta làm không được."
Ta rất muốn hỏi, vậy còn con thì sao?
Nếu người có mệnh hệ gì, con biết phải làm thế nào.
Nhưng ta đã không hỏi thành lời.
Ta cứ ngỡ nương ta sẽ là một ngoại lệ, không ngờ bà cũng chẳng thể thoát khỏi số mệnh của Chưởng Mệnh Nữ.
2
Sau khi nương ta qua đời, cha ta không hề an bài tang sự cho bà.
“Du nương đã thay ta chắn một kiếp, tuổi còn trẻ như vậy đã đi rồi.
Trong lòng vi phụ, thật sự vô cùng ai thống nga."
Ông ấy vuốt râu, lời nói đầy ẩn ý:
“Nghe nói ngoại tổ của con trước kia cũng từng lâm trọng bệnh không cách nào cứu chữa, ngoại tổ mẫu của con cầu xin thần tiên vài ngày, thân t.ử liền yếu nhược đi."
“Nói lai cũng lạ, từ đó về sau, thân thể của ngoại tổ con liền tốt lên."
Ông ấy dùng ánh mắt dò xét nhìn về phía ta đang quỳ trên mặt đất.
“Nhàn nhi, con có biết đây là vì cớ gì không?"
Ta nhắm c.h.ặ.t mắt lại.
Di nương à, đây chính là người đàn ông tốt mà người đã liều mạng để cứu về đấy.
“Bởi vì..."
Ta c.ắ.n c.h.ặ.t hàm răng đang run lên cầm cập, từng chữ một nói cho ông ấy biết.
“Nữ t.ử mang huyết mạch gia tộc chúng ta, sinh ra đã có thể thay phu gia che chắn tai ương.
Nhưng bắt buộc phải là phu thê chính thất."
“Nương của con chỉ là thiếp, phúc mỏng, cho nên không chống đỡ được tai họa."
“Hóa ra là thế, hóa ra là như thế!"
Sắc mặt cha ta trở nên kích động vô cùng.
Ông ấy chộp lấy cánh tay ta, đỡ ta từ dưới đất đứng dậy.
“Nhàn nhi, nay cha đang có một mối phiền muộn, không biết nữ nhi của ta có nguyện ý thay cha tiêu giải hay không."
“Tang sự của nương con..."
Ta muốn nói lại thôi.
Ông ấy phất mạnh tay một cái:
“Chuyện đó có là gì!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Chỉ cần con thay cha giải quyết xong mối phiền tâm này, quan mộc, đạo trường, trường minh đăng của nương con, cha tự khắc sẽ lệnh cho người chuẩn bị chu toàn."
Cứ như vậy, ta và độc t.ử đang hấp hối của Trường Bình Hầu là Thích Trường Lạn đã định hạ hôn ước, ta trở thành vị hôn thê của hắn.
3
Cha ta là một kẻ không thấy thỏ thì không thả ưng.
Ta được đón vào Trường Bình Hầu phủ, cùng sống chung một phòng với thiếu niên đang thở ra thì nhiều mà hít vào thì ít kia.
Xem kìa, đứng trước quyền thế thì những quy củ của nữ t.ử liền không tồn tại nữa.
Cha ta trước đây lúc nào cũng đem đức hạnh của nữ t.ử ra để giáo huấn ta và đích tỷ.
Thế nhưng Trường Bình Hầu chỉ nói một câu, ông ấy liền không nói hai lời mà đưa ta vào phủ.
Ta nắm lấy bàn tay trắng bệch lạnh ngắt của thiếu niên kia.
Kỳ thực, việc độ khí vận căn bản không cần đến sự tiếp xúc thân thể.
Nhưng ta chưa từng chạm vào nam nhân, hôm nay sờ thử một cái, giống như là một sự phản kháng đối với uy quyền của phụ thân.
Hắn mở to mắt, yếu ớt nhìn ta.
“Nàng... chính là tiên nữ đến để cứu ta sao?"
Ta bỗng nhiên rất muốn cười.
Ta từng nhìn thấy bộ dáng thần thái phi dương, kiêu ngạo bất tuần của hắn khi tùy quân trở về.
Nghe nói hắn dũng võ hơn người, là một thiếu niên anh tài hiếm gặp.
Giờ đây để giữ lại tính mạng, đến cả chuyện hoang đường như vậy cũng tin, còn phải giả vờ thành kẻ ngốc để lấy lòng ta.
Ta cúi đầu:
“Tướng quân là phu quân tương lai của thiếp.
Thiếp vô dụng, chỉ có thể hướng lên trời cầu nguyện cho phu quân an khang."
Có như vậy, di nương của ta mới có nơi chôn cất.
Hắn nắm ngược lại tay ta:
“Nàng tên là gì?"
“Ta tên A Nhàn."
“Nhàn nương, nếu ta có thể sống sót, định không phụ nàng."
Câu nói này như còn văng vẳng bên tai.
Thế nhưng khi bị trói c.h.ặ.t tứ chi ném xuống nước, ta nghĩ, kẻ l.ừ.a đ.ả.o.
4
Sau khi đạt được khí vận của ta, Thích Trường Lạn quả nhiên khang phục một cách kỳ tích.
Trở lại trên gương mặt kiều non của ta, vậy mà lại mọc ra một khỏa bớt vừa lớn vừa đen.
Từ đó, ta trở thành xú nữ nổi danh gần xa.
Thích Trường Lạn lại không hề lộ ra vẻ ghét bỏ, cả ngày đưa đồ ăn thức chơi đến cho ta.
Hắn đi khắp nơi nói rằng:
“Nếu không có phụ nhân của ta, ta đã sớm ch/ết rồi.
Nay nàng chẳng qua là dung mạo có chút tổn hại, nếu ta mà hiềm khích, thì có khác gì cầm thú!"
Người người đều ca tụng đoạn giai thoại này, vô số khuê trung nữ t.ử hâm mộ ghen tị với số phúc tốt của ta.
Chỉ có ta mới biết.
Hắn đưa tới nhiều đồ vật như vậy, nhưng chưa từng chịu thân cận với ta.
Khi hắn nhìn nghiêng khuôn mặt ta, luôn cười đến dịu dàng.
Nhưng khi ta quay mặt lại, hiển lộ ra khỏa bớt đen kia.
Trong mắt hắn liền sẽ xẹt qua một tia chán ghét nhàn nhạt.
Hơ, nam nhân.
Những người có quan hệ với Thích gia luôn đến hỏi han bóng gió, ngoài sáng trong tối nói cho ta biết, một xú nữ không xứng làm thế t.ử phu nhân của Trường Bình Hầu.
Mà cha ta thì thiên đinh ninh vạn chúc phó, muốn ta phải nắm thật chắc Thích Trường Lạn, mối hôn sự này tuyệt đối không được để mất.
Cũng phải thôi, dù sao thì cái lần bán ta đi kia, quan chức của cha ta đã thăng lên hai cấp.
Ngày vui ngắn chẳng tày gang, khi Thích Trường Lạn tiễu phỉ ở ngoại ô kinh thành, thế mà lại cứu được Trưởng công chúa.
Trưởng công chúa đã nhìn trúng thiếu niên tướng quân, thẳng thừng tuyên bố phi quân bất giá.
Hoàng thượng ban một đạo chỉ ý xuống phủ của gia tộc ta, cha ta xem xong, không nói hai lời, liền tung ra tin tức nói ta lâm trọng bệnh, cần phải đưa đến trang t.ử để tĩnh dưỡng.
Sau đó liền mệnh người trói ta lại, ném xuống dòng sông ngoài thành cho ch/ết đuối.
Tháng chạp mùa đông giá rét, nước sông lạnh đến thấu xương.
Chiếc áo bông trên người ta nhanh ch.óng hút no nước, kéo ta chìm xuống dưới.
Nước lạnh tràn vào phế phủ của ta, tứ chi ta lạnh ngắt, trong lòng sông phảng phất như có vô số oan hồn đang kéo c.h.ặ.t lấy cổ chân ta.