Chưởng Mệnh Nữ

Chương 3



 

“Ta đứng ngồi không yên, vừa muốn hỏi nàng ấy tại sao lại làm như vậy, lại vừa cảm thấy hỏi thế có vẻ rất nực cười.”

 

Kỳ thực ta đang ở Xuân Trú Lâu, có ngày này cũng chẳng có gì lạ.

 

Chỉ là ta chán ghét việc bị người ta cưỡng ép mà thôi.

 

Khi nhìn thấy Nhân nương một lần nữa, nàng ấy đang mặc một bộ y phục màu sẫm quy quy củ củ, không hề để lộ ra dù chỉ một tấc da thịt, thân thể thẳng đơ được đám quy nô, tiểu tư ba chân bốn cẳng đỡ xuống từ trên nút thắt dây thừng.

 

Mấy cô nương xung quanh kinh hoàng thất sắc, có người gào thét lớn “Ch/ết người rồi!", chạy toán loạn như chim muông.

 

Ta thẫn thờ bị đám đông xô đẩy ra ngoài, trong đầu là một mảnh hỗn độn.

 

Nhân nương ch/ết rồi?

 

Nàng ấy làm sao có thể ch/ết được chứ?

 

Theo như ta được biết, nàng ấy đã tích cóp được không ít tiền tài, thậm chí năm ngoái còn đang ngắm nghía nhân tuyển có thể chuộc thân cho mình.

 

Nàng ấy hà tất gì phải tìm đến c/ái ch/ết?

 

Trước mắt ta xẹt qua bộ dạng nàng ấy chống nạnh mắng ch/ửi ta, bộ dạng véo tai giáo huấn ta, bộ dạng c.ắ.n hạt dưa nhìn ta lau sàn nhà, bộ dạng dùng sức đẩy ta ra khỏi bàn tay đầy lông lá của gã say rượu kia.

 

Cuối cùng, những hình ảnh Nhân nương sinh động, tươi tắn ấy đều chậm rãi biến mất.

 

Chỉ còn lại một chiếc t.h.i t.h.ể lạnh ngắt.

 

Nàng ấy sao có thể cứ thế mà đi được chứ, ta ngơ ngác nghĩ.

 

Ta còn có một câu đa tạ, chưa kịp nói với nàng ấy mà.

 

9

 

Ta bỏ tiền mua một ít hoa quả đem chia cho các nha đầu, bất động thanh sắc nhắc đến c/ái ch/ết của Nhân nương.

 

Trong những lời bàn tán xôn xao của bọn họ, ta mới chậm rãi chắp vá được nguyên mạo của sự việc.

 

Độc t.ử của nhánh thứ thuộc Thí thị nhất tộc, tên là Thí Lương.

 

Hà Trung Thí thị vốn dĩ cũng là một thế gia đại tộc, trong trận chiến loạn nhiều năm trước đã cử gia dời xuống phương nam.

 

Thí Lương dọc đường lâm trọng bệnh, liền bị đích mẫu âm thầm bỏ lại.

 

Hắn thưởng thức tài khí của Nhân nương, hứa hẹn sẽ mang nàng ấy cùng đi xuống phía nam, đến lúc đó Nhân nương liền có thể trở thành một thế gia phu nhân phong phong quang quang.

 

Nhân nương liền nghĩ, lúc này đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, tất nhiên có thể bằng vào ân nghĩa này mà sống những ngày tháng tốt đẹp.

 

Mấy cô nương có giao tình với nàng ấy đều đã từng khuyên nhủ nàng ấy, nói rằng Tề đại phi ngẫu, chi bằng cứ thiết thực bản phận tìm một gã hành thương nhỏ mà gả cho rồi.

 

Bằng vào thân phận kỹ t.ử mà muốn làm thế gia phu nhân, đây đúng là loại vọng tưởng gì không biết.

 

Nhân nương lại cảm thấy bọn họ xem thường mình, sau một hồi tranh cãi kịch liệt, lại càng thêm kiên định ý nghĩ muốn gả cho Thí Lương.

 

Kết quả là tài vật ngược lại bị ép khô không còn một giọt, trong đó thậm chí còn có cả bạc tiền nàng ấy vay mượn từ những tỷ muội khác.

 

Tiền vừa trao tay, Thí Lương liền thay đổi bộ mặt, cả ngày trốn tránh không chịu gặp mặt.

 

Nhân nương tìm đến hắn, còn bị c.ắ.n ngược lại một cái, nói nàng ấy là mụ điên muốn bấu víu vào thế gia đến phát cuồng rồi.

 

Không trả nổi tiền, lại chẳng còn hy vọng chuộc thân, Nhân nương nhất thời nghĩ không thông, liền treo dây thừng lên xà nhà tự tận.

 

Nàng ấy vẫn cái tính khí này.

 

Ta nghĩ.

 

Cho nên nàng ấy mới cứu ta.

 

Tính theo thời gian, ngày hôm đó chắc hẳn nàng ấy đã có chí t.ử rồi.

 

Nhân nương ngu muội, khắc bạc, bạo táo, hồ hồ hỗn hỗn.

 

Bắ/t n/ạt kẻ yếu sợ hãi kẻ mạnh, chịu uất ức không dám đi tìm thủy tác dũng giả, chỉ dám đem kẻ yếu nhỏ hơn mình ra làm bao cát trút giận.

 

Thế nhưng nàng ấy không nên ch/ết ở cái nơi này.

 

Ta tì người bên cửa sổ, tỉ mỉ quan sát tướng mạo của Thí Lương, hắn trông thanh tú tư văn, là tướng mạo của kẻ thông minh.

 

Hắn chắc hẳn đã biết tin tức Nhân nương qua đời, vậy mà thần sắc lại thản đãng lỗi lạc, giống như chưa từng qua lại với một ả kỹ nữ hết thời vậy.

 

Sai lầm lớn nhất của Nhân nương chính là dễ dàng đem hết tiền bạc giao phó cho hắn.

 

Một khi đã mất đi giá trị lợi dụng, Thí Lương còn có lý do gì để không vứt bỏ nàng ấy chứ?

 

Rất tốt.

 

Ta thầm tính toán.

 

Tâm tính như vậy, hợp tình hợp lý nên là đệ nhất nhiệm trượng phu của Tống Nhàn ta.

 

10

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Thí Lương, ngày thường luôn tự xưng là thế gia t.ử, ngay cả khi vét cạn túi tiền cũng phải tỏ ra vẻ sĩ diện hão.

 

Tự phụ tự kiêu, nhưng đồng thời lại cũng tự ti tự tàm, chỉ sợ người khác xem thường mình.

 

Háo sắc cũng háo thi văn, tuyên bố vì ngưỡng mộ tài hoa của Nhân nương mà đến, đòi hỏi thủ bản không được, từng cùng Nhân nương có đôi lần tranh chấp.

 

Ngày thường thích tham gia các buổi thi hội.

 

Bách thiết muốn trèo lên cao, nhưng tự tôn lại quá mạnh, không chịu a dua phụng thừa.

 

Chắp tay đứng nhìn mà chí thì cao.

 

Trong não ta hồi tưởng lại những tin tức nghe ngóng được ở Xuân Trú Lâu mấy ngày qua, hạ xuống nét b/út cuối cùng trên mặt giấy.

 

Từ sau khi ta trưởng thành, ta đã luôn tìm kiếm nhân tuyển cho người chồng đầu tiên của mình.

 

Mạng cách của hắn không được quá mức đặc thù.

 

Giống như loại mạng cách của Thích Trường Lạn kia, mượn vận tuy dễ, nhưng lại có nguy cơ bị phản phệ, nếu không đến tình thế nguy cấp thì tốt nhất đừng dễ dàng thử hiểm.

 

Cũng không được quá mức cường vận.

 

Mở miệng mượn vận vào lúc hắn đang cường vận thì chẳng khác nào che ô giữa nơi cuồng phong bão giật, chỉ khiến công sức bỏ ra tăng gấp đôi mà kết quả thu về giảm một nửa, buôn bán lỗ vốn, không đáng.

 

Xuất thân của hắn không được quá cao.

 

Nếu không gia tộc vạn lần sẽ không chấp nhận một thê t.ử có xuất thân từ Xuân Trú Lâu.

 

Nhưng cũng không được quá thấp.

 

Thấp quá, liền không tiếp xúc được với những giai tầng cao hơn, ta sẽ bị vây ch/ết ở nơi thấp kém.

 

Trên tay hắn phải có tội nghiệt.

 

Dẫu cho có bị thương bị ch/ết, nhân quả ẩn hoạn của ta cũng có thể hạ xuống mức nhỏ nhất.

 

Hắn phải có nhược điểm đủ để ta nắm thóp.

 

Có như vậy ta mới có tư cách để đàm phán.

 

Thí Lương, vừa vặn vô cùng.

 

Cộng thêm món nợ m/áu của Nhân nương, ta còn có lý do gì để không chọn hắn chứ?

 

“A Nhàn, tân thi đã viết xong chưa?"

 

“Hồi bẩm cô nương, đã viết xong rồi."

 

Ta đem tờ giấy ở lớp trên cùng gấp lại vài nếp, nhét vào trong ống tay áo.

 

Đem những tờ giấy còn lại trên bàn đưa cho Yểu nương.

 

Ta là nha đầu của tài nữ hoa khôi Xuân Trú Lâu, hầu hạ ai, người đó liền chính là tài nữ.

 

Ngay sau đây, ta còn chuẩn bị có một vị tài t.ử tướng công nữa cơ.

 

11

 

Ngày thứ hai, mượn cớ đi mua giấy b/út cho Yểu nương, ta đến ngôi thư trai mà Thí Lương thường hay lui tới.

 

Theo như quán lệ, ước chừng sau một tuần hương nữa hắn sẽ tới đây.

 

Ta kiên nhẫn chờ đợi, vào đúng khoảnh khắc Thí Lương bước chân qua cửa, ta liền vừa vặn nghiêng đầu qua, dùng nửa bên mặt quang khiết vô hạ đối diện với hắn.

 

Trong mắt hắn xẹt qua một tia kinh diễm.

 

Ta vén vén lọn tóc, cúi đầu xuống, chuyên tâm chí chí nhìn cuốn sách trong tay.

 

Hắn nhiệt tình xán lại gần bên người ta, chân mày ta khẽ nhíu, dùng tấm lưng gầy mảnh đối diện với hắn.

 

Phương hướng của Thí Lương vừa vặn có thể nhìn thấy chiếc cổ trắng ngần của ta.

 

Thư trai rất tĩnh mịch, tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng nuốt nước bọt không mấy rõ ràng của hắn.

 

“Vị nương t.ử này đang xem Lan Ngữ sao?"

 

Hắn ngó đầu nhìn một cái, mở miệng ngâm ra vài câu danh cú có liên quan đến hoa lan.

 

Ta ban đầu vô cùng lãnh đạm, nhưng thái độ của hắn rất nhiệt liệt, lại cực kỳ biết cách tìm kiếm đề tài.

 

Ta chậm rãi mềm mỏng ngữ khí, cùng hắn đàm luận về thi văn.

 

“Ta hôm nay bỗng nhiên nổi hứng, muốn làm một bài Lan Phú.

 

Nhưng viết được một nửa, liền bắt đầu mê mang."

 

“Chính vì thế mới muốn đến thư trai xem thử lời của tiền nhân ra sao."

 

Ta đem nửa bài Lan Phú kia từ trong ống tay áo lấy ra, đưa cho hắn.