Chuyện Cũ Đã Qua

Chương 8



Tiêu thiên hộ nghe tin chạy tới, điều một đội binh nhỏ đến đóng giữ.

 

“Vịnh Trăng quá gần biên giới.” Hắn nói.

 

“Hoặc là bỏ, hoặc là xây ổ bảo.”

 

Ta nhìn hai ngôi mộ mới: “Xây.”

 

“Cần tiền, rất nhiều tiền.”

 

“Ta có.”

 

Ta lấy ra số bạc còn lại, cộng với lợi nhuận nửa năm của tiệm lương, lại viết khế vay.

 

Lấy thu hoạch hai năm tới làm bảo đảm, vay của tiền trang Vân Châu năm trăm lượng.

 

Tiêu thiên hộ im lặng đi một vòng: “Nếu hạn hán tiếp tục, hai năm không thu được hạt nào...”

 

“Vậy thì vay thêm hai năm nữa.” Ta ấn dấu tay.

 

“Người còn sống, nợ sẽ không c.h.ế.t.”

 

Ổ bảo xây hơn một tháng.

 

Tường đất nện, lầu canh bằng gỗ, một nơi nhỏ bé, lại trở thành chỗ dựa của Vịnh Trăng.

 

Có tường rồi, phụ nữ và trẻ con dám ra sân phơi nắng, ban đêm có thể ngủ một giấc trọn vẹn.

 

Tháng bảy, vụ kiều mạch đầu tiên nở hoa.

 

Biển hoa trắng hồng trải khắp thung lũng, ong bay vo ve.

 

Chu tẩu hái hoa nấu nước, nói có thể chữa ho.

 

Xuân nương dẫn bọn trẻ kết vòng hoa, đội lên đầu cười đùa.

 

Trước ngày thu hoạch, Tiêu thiên hộ lại đến.

 

Lần này hắn mặc thường phục, trong tay xách một vò rượu.

 

“Ta đến chúc mừng.” Hắn mở niêm phong.

 

“Trong thành Vân Châu đều đang truyền, nói Thẩm nương t.ử ở Vịnh Trăng là nữ trung hào kiệt.”

 

Rượu là rượu mạnh, khiến ta sặc đến ho liên tục.

 

Hắn cười, cười rồi lại nói: “Ta phải điều đi rồi.”

 

“Đi đâu?”

 

“Sa mạc phía Bắc, vương đình người Hồ nội loạn, triều đình muốn nhân cơ hội quét sạch.”

 

Ta bưng bát rượu, nhìn bóng trăng lay động trong đó: “Khi nào đi?”

 

“Sau vụ thu hoạch.” Hắn uống một ngụm rượu.

 

“Tiệm lương và Vịnh Trăng, ta đều sắp xếp rồi, sẽ không ai làm khó cô.”

 

Đêm đó chúng ta ngồi trên lầu canh uống rượu, cho đến khi phía Đông hửng sáng.

 

Lúc hắn rời đi, để lại một câu: “Thẩm Nguyệt Thù, sống cho tốt, sống cho tất cả mọi người thấy.”

 

32.

 

Vụ thu hoạch phong phú hơn dự tính.

 

Dù hạn hán, nhưng mương dẫn nước đã cứu nguy.

 

Ngày thu lương, cả Vịnh Trăng đều reo hò.

 

Chúng ta giữ lại đủ lương ăn và giống, phần còn lại vận về tiệm lương Vân Châu.

 

Trả được khoản nợ đầu tiên, còn lại một trăm năm mươi lượng.

 

Chưởng quầy tiền trang nhìn sổ sách tấm tắc: “Thẩm nương t.ử, làm theo đà này, hai năm thật sự có thể trả hết.”

 

Ta không nói cho ông biết, điều ta muốn làm không chỉ là trả nợ.

 

Năm thứ ba, Vịnh Trăng có bốn trăm mẫu đất canh tác.

 

Năm thứ tư, ta mua lại thung lũng kế bên, thu nhận thêm nhiều lưu dân.

 

Mùa xuân năm thứ năm, sáu châu Bắc cảnh đại hạn, đất nứt nẻ ngàn dặm, chỉ có mương nước ở Vịnh Trăng vẫn còn nước.

 

Thái thú Vân Châu đích thân đến thăm, thấy ruộng đồng xanh tốt, rơi nước mắt nói: “Thẩm nương t.ử, cô đã cứu nửa Vân Châu...”

 

Ta không nhận công, chỉ đưa ra một yêu cầu: “Xin đại nhân cho phép ta lập nghĩa thương, năm được mùa thì tích trữ lương, năm mất mùa thì phát chẩn, lời lỗ tự chịu.”

 

Ông lập tức đồng ý, còn cấp thêm năm mươi thạch lương cũ làm vốn.

 

Ngày nghĩa thương khai trương, có một người không ngờ tới xuất hiện.

 

Bùi Cảnh Minh.

 

Hắn mặc áo tù rách nát, đi theo sau xe chở phân, đứng xa xa ngoài đám đông.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Năm năm không gặp, hắn già đi như biến thành người khác, lưng còng xuống, tóc đã bạc một nửa.

 

Thiết Đản định đuổi hắn đi, ta lắc đầu: “Phát cháo không hỏi lai lịch.”

 

Hắn xếp hàng nhận được một bát cháo đặc, hai chiếc bánh tạp, ngồi xổm ở góc tường ăn ngấu nghiến.

 

Ăn xong, hắn chậm rãi tiến lại, giọng khàn khàn nói: “Nguyệt Thù... cảm ơn nàng.”

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

 

Ta không ngẩng đầu: “Người tiếp theo.”

 

Hắn còn muốn nói gì đó, nhưng bị người phía sau chen lên đẩy ra.

 

Đêm đến kiểm sổ, Xuân nương khẽ nói: “Chưởng quầy, Bùi... người đó vẫn còn ở ngoài cửa.”

 

“Tùy hắn.”

 

Ngày hôm sau, ta đến bãi đá nơi đám lưu phạm lao dịch.

 

Từ xa đã thấy một đám người đeo gông gỗ, đập đá, giám công vung roi quát mắng.

 

Tìm rất lâu, mới thấy Bùi Cảnh Minh ở một góc.

 

Hắn gầy đến biến dạng, từng nhát từng nhát đập đá.

 

Động tác vụng về, tay đầy vết phồng rộp.

 

Có phạm nhân cướp đá hắn vừa đập xong, hắn không dám tranh, lặng lẽ nhường.

 

Người kia cười đắc ý, nhổ nước bọt vào mặt hắn.

 

Ta đứng trên sườn núi nhìn rất lâu, cuối cùng không bước xuống.

 

Lúc quay người, ta nghĩ.

 

Nếu năm đó hắn không viết lá hưu thư ấy, người đang đập đá ở bãi này, có phải là ta không?

 

33.

 

Hạn hán kéo dài đến tháng tám.

 

Lương thực dự trữ ở Vịnh Trăng cũng sắp cạn.

 

Hai ngày sau, khâm sai cứu tế của triều đình cuối cùng cũng đến.

 

Khâm sai họ Vương, là một thái giám mặt trắng không râu, nói chuyện nhẹ nhàng nhưng làm việc rất quyết đoán.

 

Hắn xem sổ sách của nghĩa thương, lại đi khảo sát ruộng ở Vịnh Trăng, về thành liền nói với thái thú: “Nữ t.ử này nên được ban thưởng.”

 

Năm ngày sau, thánh chỉ đến.

 

Vì có công cứu tế, cứu sống dân chúng, ban phong Lục phẩm An nhân, ban cáo mệnh phục, cho phép dựng biển khen.

 

Ta quỳ trong bụi đất tiếp chỉ, đầu óc trống rỗng.

 

Cho đến khi Vương thái giám tự tay đỡ ta dậy: “Thẩm An nhân, nhận chỉ đi.”

 

Hắn gọi ta là Thẩm An nhân.

 

Không phải Thẩm thị.

 

Càng không phải phụ nhân bị nhà họ Bùi vứt bỏ.

 

Mà là Thẩm An nhân.

 

Ngày thụ phong cáo mệnh, trong thành Vân Châu bày hương án.

 

Ta mặc cáo mệnh phục đỏ thẫm dệt kim, đội mũ châu, từng bước từng bước bước lên đài cao.

 

Bên dưới quỳ kín một mảng, có người dân Vịnh Trăng, có tiểu nhị tiệm lương, có cả những nạn dân từng nhận cháo.

 

Vương thái giám đọc cáo thư, ta nhìn thấy Bùi Cảnh Minh trong đám người.

 

Hắn quỳ ở hàng cuối, ngẩng đầu, miệng há ra.

 

Lễ xong, hắn đột nhiên giãy khỏi sai dịch, lảo đảo lao tới trước đài: “Nguyệt Thù... Nguyệt Thù nàng nhìn ta đi, ta là Cảnh Minh đây!”

 

Sai dịch kéo hắn đi, hắn bám c.h.ặ.t mép đài, móng tay cào đến bật m.á.u: “Ta sai rồi... ta thật sự sai rồi... nàng tha thứ cho ta được không...”

 

Ta từ trên cao nhìn xuống hắn.

 

Năm năm rồi.

 

Cuối cùng ta cũng có thể bình thản nói ra câu này:

 

“Bùi đại nhân, ngài đang chắn đường người phía sau lĩnh cháo.”

 

Hắn toàn thân run lên, mềm nhũn ngã xuống đất.

 

Vương thái giám nhíu mày: “Kẻ này làm loạn nghi lễ, đ.á.n.h hai mươi trượng.”

 

Tiếng gậy nện vào da thịt nặng nề, xen lẫn tiếng kêu t.h.ả.m của hắn.

 

Ta quay người đi về phía lều cháo: “Hôm nay thêm món, mỗi người một miếng thịt khô.”

 

Tiếng hoan hô át đi tất cả.