Ta mơ màng để mặc nàng ấy kéo đi, trong cơn thảng thốt, phảng phất như nhìn thấy bóng dáng của Bích Tình.
Trước đây, Bích Tình cũng từng nắm tay ta chạy đi như thế này.
Đến cổng phủ, một đội binh lính mặc giáp trụ chỉnh tề chặn đường chúng ta.
Dao Nhược Phất móc ra một tấm lệnh bài, vị tướng quân dẫn đầu vừa nhìn thấy liền phất tay cho phép bọn ta đi qua.
Ở ngoài cửa, cỗ xe ngựa của Dao phủ đã đợi sẵn từ lâu, sau khi đón chúng ta lên liền lao đi vun v.út.
Xe ngựa chạy đến một lối vào con hẻm thì đột ngột dừng lại.
Dao Nhược Phất tự tay khoác chiếc áo choàng màu đen của mình lên người ta, thắt lại cẩn thận, rồi dúi vào tay ta một bọc bạc cùng một tờ thân khế.
Nàng ấy nhìn ta đầy áy náy nói: "Ta không thể đưa ngươi về Dao gia được, Dao gia chỉ có thể bảo toàn cho một mình ta, ngươi hãy tự tìm đường sống cho mình đi."
Ta thấu hiểu nỗi khổ tâm của nàng ấy, dập đầu lạy một cái rồi bước xuống xe.
Ta ngơ ngác đứng bên giao lộ, trơ mắt nhìn cỗ xe ngựa chở Dao Nhược Phất khuất dần về hướng Dao gia.
Còn nhà của ta, rốt cuộc là ở nơi nao?
Ta lang thang ở đầu hẻm suốt hơn hai canh giờ, đợi đến khi trời vừa hửng sáng mới cất bước đi về phía Tây ngoại thành.
Hai khắc sau, ta gõ vang cánh cửa lớn của tiệm may Vân nương.
Ta gõ liền năm tiếng, cửa rốt cuộc cũng mở. Ta quấn c.h.ặ.t chiếc áo choàng, cúi đầu nói: "Ta tên là Lý Bích Tình, ta có gửi một món đồ ở chỗ này, hôm nay đặc biệt đến lấy."
Người trong tiệm không hé răng nửa lời, săm soi ta một hồi rồi kéo tuột ta vào bên trong.
Ta kinh hoàng nhìn người nữ t.ử mà mình từng có duyên gặp mặt một lần kia.
Nàng ấy nhíu c.h.ặ.t lông mày, đ.á.n.h giá ta: "Ngươi là Lý Bích Tình? Vậy người ta chôn cất ở sau núi kia là ai?"
Ta trợn tròn mắt nhìn người phụ nữ trước mặt, nước mắt không kìm được mà trào ra như suối.
Bích Tình, ta tìm được muội rồi.
29
Hôm ấy, ta đã giải thích cặn kẽ cho Vân nương nghe về mối quan hệ giữa ta và Bích Tình.
Vân nương hỏi vài câu mà chỉ có Bích Tình mới biết, thấy ta đều trả lời trôi chảy thì mới tin tưởng ta.
Vân nương kể cho ta nghe về ngọn nguồn mối lương duyên giữa nàng ấy và Bích Tình, thực ra người mà Vân nương quen biết đầu tiên là vị tiểu hộ vệ kia.
Vân nương vốn có xuất thân từ chốn lầu xanh, sau khi nhan sắc phai tàn thì tự chuộc thân rời khỏi kỹ viện, một mình bôn ba kiếm sống.
Vị tiểu hộ vệ kia là con của một người tỷ muội tốt của Vân nương, sau khi Vân nương hoàn lương thì hai người nương tựa, chăm sóc lẫn nhau.
Tiểu hộ vệ rất có chí khí, phấn đấu trở thành thị vệ của Hầu phủ, Vân nương nhờ vậy cũng mở được một tiệm may nhỏ ở Tây ngoại thành, bán chút y phục vải thô qua ngày.
Nửa năm trước, tiểu hộ vệ tìm đến chỗ nàng ấy, cầu xin nàng ấy nghĩ cách kiếm cho một tấm văn điệp của nữ t.ử trẻ tuổi.
Đáng tiếc là bọn họ hành động quá vội vã, đến khi trốn ra được thì tấm văn điệp của Vân nương vẫn chưa làm xong.
Bọn họ trốn chui trốn lủi ở kinh đô được vài ngày, cuối cùng vì vận số không may mà bị bắt lại.
Vân nương khẽ thở dài một tiếng, đem tấm văn điệp trao vào tay ta.
"Con bé bảo ngươi đến lấy, chắc chắn là muốn đem thân phận này tặng cho ngươi."
Ta mở ra xem, cái tên ghi trên văn điệp là Lý Hương Hương.
Ta áp c.h.ặ.t tấm văn điệp vào trước n.g.ự.c, khóc không thành tiếng mà cúi đầu đa tạ Vân nương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Lấy được văn điệp rồi, ta liền ngỏ ý từ biệt Vân nương vì không muốn liên lụy đến nàng ấy.
Nhưng Vân nương lại khuyên ta nên ở lại: "Ngày hôm qua trong thành kinh đô vừa mới đại trương kỳ cổ tịch thu tài sản của mấy gia tộc, việc ra vào cửa thành chắc chắn sẽ bị kiểm soát vô cùng gắt gao. Ngươi cứ tạm thời ở lại chỗ ta đi, nơi này hẻo lánh, người qua lại đều là bách tính bình dân, không sợ không giấu nổi ngươi. Đợi vài tháng nữa sóng gió qua đi, ta cũng vừa vặn phải đi xa một chuyến, lúc đó sẽ tiễn ngươi một đoạn đường."
Ta thấy nàng ấy nói lời đầy quả quyết, nghĩ bụng đó là sự thật nên đã gật đầu đồng ý.
30
Nửa năm sau, trận phong ba mưu nghịch lôi kéo không ít thế gia đại tộc tại kinh đô rốt cuộc cũng lắng xuống.
Ta định chuẩn bị rời đi, Vân nương lại bảo ta chờ một chút, nàng ấy muốn sang nhượng lại tiệm may này để lên đường cùng ta.
"Trước đây cứ ngỡ kinh đô là chốn phồn hoa tốt đẹp nên mới ôm mộng tới đây làm ăn, mở tiệm được vài năm mới phát hiện ra bạc ở nơi này cũng chẳng dễ kiếm, chi bằng đổi sang một nơi khác."
Nghe nàng ấy nói vậy, trong lòng ta vui mừng khôn xiết. Suốt nửa năm qua ta đã quen với việc có nàng ấy ở bên cạnh, nếu giờ phải lầm lũi bước đi một mình, quả thực có chút sợ hãi.
Nếu không phải ban đầu từng hứa với nàng ấy rằng bản thân sẽ rời đi, ta thậm chí còn chẳng muốn nhắc tới chuyện này nữa.
Kể từ đó, Vân nương ngày ngày chạy vây chạy ngược khắp nơi, muốn bán lại cửa tiệm với một mức giá hợp lý.
Trong tiệm không thể bỏ trống không ai trông coi, thế là ta liền b.úi tóc lên, bước từ hậu viện ra tiệm trước để giúp Vân nương trông hàng.
Vào một ngày nọ, một vị khách khiến ta vô cùng kinh ngạc bất ngờ bước vào tiệm.
"Phu... Dao cô nương!"
Ta có chút gượng gạo khép nép bước ra từ sau quầy thu ngân, đứng trước mặt Dao Nhược Phất.
Nửa năm không gặp, sắc mặt nàng ấy trông đã hồng hào tốt hơn rất nhiều, giữa hai hàng lông mày cũng chẳng còn vương vấn nét sầu muộn năm xưa.
Nàng ấy nhìn thấy ta cũng vô cùng ngạc nhiên: "Bụng của ngươi... Ta cứ ngỡ ngươi không muốn giữ lại đứa nhỏ này."
Ta khẽ vuốt ve chiếc bụng bầu đã gần đến ngày lâm bồn, có chút hổ thẹn đáp: "Ta biết mình không nên giữ lại cốt nhục này, nhưng ta đã chẳng còn người thân nào trên đời nữa rồi, hơn nữa... Vân nương cũng khuyên ta nên giữ."
Khi đó, Vân nương biết chuyện ta m.a.n.g t.h.a.i thì trong lòng rất vui mừng.
Nàng ấy bảo nếu như ta không cần đứa trẻ này thì cứ sinh ra để nàng ấy nuôi nấng.
Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ
"Năm xưa ta ở chốn thanh lâu, uống quá nhiều t.h.u.ố.c nên đã làm hỏng thân thể, muốn có một mụn con cũng là điều không thể. Giờ có đứa nhỏ này, sau này về già cũng chẳng sợ bị những kẻ tiểu nhân dòm ngó, ức h.i.ế.p nữa."
Ta thấy số phận nàng ấy đáng thương, lại cũng muốn báo đáp ơn tình, thế nên đã gật đầu đồng ý.
Dao Nhược Phất nghe xong lời giải thích của ta, không hề có ý chê cười, chỉ dịu dàng bảo: "Dẫu sao ngươi cũng không giống ta, muốn có một đứa con ở bên cạnh nương tựa cũng là chuyện hợp tình hợp lý."
Sau đó, nàng ấy lại thong thả kể cho ta nghe về những chuyện xảy ra với mình trong nửa năm qua.
Sau khi trở về Dao gia, phụ thân của nàng ấy đã lập tức tìm thái y đến giúp nàng ấy bỏ đứa nhỏ trong bụng đi.
Sau khi biết tin Hầu phủ bị tịch thu gia sản, người mà năm xưa nàng ấy suýt chút nữa đã kết tóc phu thê đã không quản ngại dặm trường xa xôi, từ biên cương vạn dặm trở về tìm nàng ấy.
Ngay trong tháng này, nàng ấy sẽ chính thức xuất giá.
Ta từ tận đáy lòng cảm thấy vui mừng thay cho nàng ấy.
Nàng ấy mở lời mời ta đến tham dự hôn lễ, ta khẽ lắc đầu từ chối, chỉ nói: "Đến ngày vui, ta nhất định sẽ đứng ở trên phố để tiễn nàng một đoạn đường."
Dao Nhược Phất mỉm cười gật đầu: "Như vậy cũng được."
31
Đến ngày đại hỷ của Dao Nhược Phất, từ sáng sớm ta đã chọn một chỗ ngồi bên cửa sổ trên tầng hai của một quán trà ven đường.
Đoàn đưa dâu dài dằng dặc, mười dặm hồng trang lộng lẫy, so với hôn lễ năm xưa quả thực có phần long trọng hơn gấp bội. Mà lần này, sẽ chẳng còn một ai tới cướp tân nương nữa rồi.