Tôi và Bùi Duật ở bên nhau, nói trắng ra thì chẳng qua là một người ham sắc, một kẻ hám tiền.
Lúc theo đuổi tôi, anh ta cứ liên tục gặng hỏi tôi muốn cái gì.
Tôi rất thành thật nói với anh ta rằng tôi muốn tiền, thật nhiều tiền.
Đàn ông không có tiền thì xin đừng theo đuổi tôi.
Bùi Duật cũng rất hào phóng. Anh ta là tiểu thiếu gia của tập đoàn Cảnh Trình mà, tiền nhiều đến mức không có chỗ tiêu.
Hồi mới quen nhau, gần như tôi muốn gì là giây tiếp theo thứ đó đã xuất hiện trước mắt.
Bùi Duật rất có cảm giác thành tựu với việc tôi tiêu tiền của anh ta, chỉ hận không thể để tôi tiêu cho bằng sạch.
Anh ta nói chỉ khi tôi tiêu tiền của anh ta thật mạnh tay, anh ta mới có cảm giác an toàn.