Chẳng lẽ là cái đợt khai quang lần trước, lúc tôi xuất hồn dạo chơi ban đêm rồi nhập vào tượng thần Thành Hoàng phu nhân để nói chuyện với cụ cố đã bị ai đó nghe thấy rồi sao.
Trong lòng tôi chợt thấy ấm áp: "Yên tâm đi, tớ... tớ có một người bạn, cô ấy đã nghĩ ra cách rồi."
Bọn họ liền hỏi tôi là cách gì.
Tôi lẳng lặng dẫn hai người họ đến một trại nuôi lợn ở vùng ngoại ô thành phố.
Đêm khuya thanh vắng, ngay cả lợn cũng đã ngủ mất rồi.
Tôi đã liên hệ từ trước với chú Trương chủ trại lợn, chú ấy đang đứng đợi ở ngoài và dẫn chúng tôi vào trong.
"Chú Trương cứ đi làm việc của chú đi ạ, bọn cháu chọn xong sẽ báo cho chú biết."
Đợi chú ấy đi khuất, tôi móc từ trong túi ra một lá bùa đã được khai quang mang về từ miếu Thành Hoàng, lấy bật lửa đốt lên. Một mùi hương chợt tỏa ra, bao trùm lấy toàn bộ chuồng lợn.
"Các vị ở đây, tôi đang gặp phải một chút khó khăn, rất cần các chị em giúp đỡ."
Đám lợn vốn đang ngủ say kỳ lạ thay lại đồng loạt tỉnh giấc khi nghe thấy tiếng động, ngoan ngoãn chăm chú lắng nghe tôi nói.
Giang Viên và Phương Tiểu Đồng đứng xem với vẻ mặt vừa sợ hãi vừa phấn khích.
Tôi đem chuyện minh hôn của tên quỷ tướng quân kể lại đầu đuôi, thỉnh cầu bọn chúng gả thay cho mình.
Đàn lợn phát ra tiếng kêu ụt ịt nhưng không có con nào lên tiếng đáp lại.
"Để đền đáp, Phán Quan đại nhân của miếu Thành Hoàng hứa sẽ ban cho các vị một kiếp sau tốt đẹp."
Vừa nãy còn chẳng có con lợn nào thèm đáp, thế mà lúc này bỗng nhiên ồn ào náo nhiệt hẳn lên. Nhờ có tác dụng của lá bùa, dù chúng nó vẫn kêu tiếng lợn nhưng chúng tôi lại có thể nghe hiểu được.
Đúng lúc này, từ trong bầy lợn vang lên một giọng nói đầy vẻ vui mừng: "Được gả chồng thật sao? Tôi... tôi muốn được gả chồng."
Một con lợn nái có thân hình khá vạm vỡ trong bầy đứng dậy.
Tôi bước đến trước mặt nó, cúi người nói lời cảm ơn.
Tiếp đó, tôi lại bắt Mạc Thanh Thanh quỳ xuống cảm ơn nó.
Mạc Thanh Thanh khiếp đảm trố mắt nhìn tôi: "Bắt tôi quỳ lạy một con lợn á? Sao có thể như thế được."
Tôi lạnh lùng nói: "Chuyện minh hôn này tất cả đều là do cô mà ra. Là kẻ đầu têu gây họa, cô không tạ lỗi thì không sợ thiên lý báo ứng sao?"
Giang Viên và Phương Tiểu Đồng đứng ngay ngoài lối đi, tình thế bức bách không thể làm trái, huống hồ gì vẫn còn Trường Thiệt Quỷ và Bạch Cốt Quỷ đang đứng lù lù ở đó.
Mạc Thanh Thanh đành phải quỳ sụp xuống nói lời tạ ơn với con lợn nái nọ.
Chúng tôi mua lại con lợn này, tìm cách liên lạc với giáo sư Thiệu rồi lén lút đưa nó vào khu ký túc xá nhân viên.
"Tối mai, người của núi Bách Thi sẽ tới đón dâu, đến lúc đó là cô có thể xuất giá được rồi."
Cao Thúy Hoa—chính là con lợn nái vừa tự đặt tên cho mình, bảo là muốn bắt chước theo Cao Thúy Lan, vợ của Trư Bát Giới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lúc đó Giang Viên nghe xong thì cứ đực mặt ra: "Các cô cũng xem cả 'Tây Du Ký' nữa cơ à?"
Cao Thúy Hoa bẽn lẽn đáp: "Đấy là chuyện của lão tổ tông, các bậc trưởng bối thường hay kể lại cho chúng tôi nghe, răn dạy chúng tôi phải học tập theo tinh thần của lão tổ tông."
Trong giới họ nhà lợn, kiểu gì cũng có những vị tiền bối từng nghe qua "Tây Du Ký", sau đó truyền tai lại cho con cháu đời sau.
Xong xuôi đâu đấy, chúng tôi trở về ký túc xá, an tâm ngồi đợi.
13.
Ngày cuối cùng của thời hạn minh hôn.
Bốn đứa chúng tôi đều xin nghỉ học để đi sắm sửa của hồi môn, chất đầy vàng mã người giấy lên xe chở thẳng vào trong trường.
Cụ cố tìm từ địa phủ lên một lão quỷ triều Đường, nghe bảo hồi Trư Bát Giới rước Thúy Lan về dinh cũng chính tay ông ta trang điểm cho cô dâu, giờ ông ta đến đây để họa mặt cho Thúy Hoa.
Thân xác của Thúy Hoa được đặt ngay ngắn trong ký túc xá, linh hồn nó đã bị yểm bùa, đến độ chính chúng tôi nhìn vào cũng chỉ thấy một cô gái vô cùng xinh đẹp.
Giang Viên nói nhỏ hỏi tôi xem có thể nhờ vả xin thêm một lá bùa nữa được không, cô nàng cũng muốn dùng thử.
Tôi chẳng thèm để tâm đến cô nàng, lẳng lặng đặt một chiếc điện thoại đã bật chế độ im lặng và được xịt nước bùa vào trong thùng đồ chứa đầy vàng mã.
Tiếp theo là chốt hạ tờ hôn thú.
Thúy Hoa hoàn toàn tự nguyện, chỉ cần xé bỏ tờ hôn thú mà tôi đã bị ép ký tên ban đầu đi, sau đó để nó điểm chỉ vào là xong.
Đi kèm với đó còn phải có một bức chân dung của Thúy Hoa.
Cái này thì...
Tôi quay sang nhìn Mạc Thanh Thanh: "Cô vẽ đi."
Ngành học của chúng tôi có không ít sinh viên xuất thân từ dân vẽ, phác họa một bức chân dung thì có gì khó đâu.
Sau khi đốt tờ hôn thú và bức chân dung cho quỷ tướng quân, chẳng mấy chốc, những tàn tro đen nhẻm kia thậm chí còn bay lơ lửng, xếp thành những dòng bình phẩm trên mặt đất.
——Nhan sắc khuynh thành tuyệt sắc, bổn tướng quân thật sự mong ngóng.
Giang Viên và Phương Tiểu Đồng tỏ vẻ khó ở: "Gớm c.h.ế.t đi được."
Ngược lại, Thúy Hoa lại tỏ vẻ e thẹn: "Vị tướng quân này cũng có tài văn chương y như lão tổ tông vậy."
Nó lầm bầm đọc thầm: "Đa tình tự cổ không dư hận, thử hận miên miên vô tuyệt kỳ."
Đến nửa đêm.
Giáo sư Thiệu và đám chúng tôi cùng nấp ở một phòng ký túc xá khác, dán mắt vào diễn biến đang phát trên màn hình điện thoại.
Lớp sương trắng quen thuộc lại ùa tới, một đám người giấy xuyên thấu qua bức tường của phòng ký túc xá, bọn chúng khiêng theo một cỗ kiệu hoa nhỏ nhắn, con quỷ bà mối đi ngay vị trí dẫn đầu.
====================