Hai tên tiểu quỷ biến thành nha hoàn khổng lồ đang hầu hạ tôi chải chuốt trang điểm, sửa soạn móng chân.
Bà mối liếc nhìn chân tôi, tỏ vẻ chán ghét.
Nha hoàn vâng dạ một tiếng, sau khi bà mối rời đi, tôi đ.á.n.h ngất chúng, rồi đi theo.
Con đường ở đây khác với thế giới bên ngoài, ngập tràn sương mù trắng xóa, thỉnh thoảng còn có những ngã rẽ, tôi đứng ở khoảng cách vừa vặn, chẳng mấy chốc đã đến một ngọn núi.
Ngọn núi này không hề xa lạ.
Công viên Sùng Giang ở ngay phía trên, và ngôi mộ cổ đó cũng được phát hiện trên ngọn núi này.
Chỉ là, lúc này, cùng với việc tôi tiến lại gần, dường như một lớp sương mù đã được vén lên, đưa tôi vào một thế giới khác.
Trên ngọn núi hoang vu sừng sững một tấm bia đá.
—— Núi Bách Thi.
Vừa bước vào nơi này, cảnh tượng trước mắt bỗng trở nên rõ nét, một quần thể kiến trúc như sơn trại hiện ra phía trước, vô số những bóng "người" với hình thù kỳ dị đang đi lại ngược xuôi.
Còn có một đội tiểu binh đang đi từ trên núi xuống, vô cùng trật tự.
Tôi núp vào một góc, men theo lối nhỏ đi tới nhà bếp.
Một nam quỷ mặc y phục triều Minh đang thoăn thoắt xào nấu, những thứ trong chảo nào là rắn rết, sâu bọ, chuột chù, tôi tung một cú đ.ấ.m khiến hắn bất tỉnh, rồi tráo đổi bộ đồ mã trên người hắn, mặc lên người mình.
Lát sau, có quỷ tới hối thúc: "Tướng quân mở tiệc chiêu đãi bách quỷ, đồ ăn đã chuẩn bị xong chưa? Lỡ dở việc lớn, coi chừng tướng quân ăn thịt các ngươi."
Những người hầu đó gật đầu cứng đờ.
Tôi xúc vài xẻng, xúc hai chậu côn trùng, rồi bưng ra ngoài.
Theo chân bầy quỷ phía trước băng qua vườn hoa, tôi thấy hơn chục người phụ nữ đang ở đó nhàn nhã tán gẫu, đ.á.n.h mạt chược.
"Tướng quân lại nạp thiếp rồi, haiz."
Một nữ quỷ trạc mười sáu, mười bảy tuổi, tên là Lục Liễu, rụt rè lên tiếng: "Không biết lại là kẻ bạc mệnh ở đâu nữa."
Một nữ quỷ khác lớn tuổi hơn tên là Hồng Dì mắng: "Đừng có nói bậy, coi chừng tướng quân biết được, đến lúc đó bị ném vào vạc dầu hay phải leo núi đao, ngài ấy thiếu gì cách để hành hạ ngươi."
Những người phụ nữ khác cũng đều giữ im lặng, không bàn tán gì về tiểu thiếp thứ mười ba sắp vào cửa này.
Tôi, tiểu thiếp thứ mười ba đang trên đường đến đây, nghe ngóng những lời đồn đại này.
Leo núi đao, vào vạc dầu.
Nghe có vẻ tên tướng quân này không phải là hạng tốt đẹp gì, nhưng sao trước đây chưa từng nghe cụ cố nhắc đến việc ở thành phố Sùng Giang có nhân vật này nhỉ.
Tôi day day trán, biết lần này chắc không có cơ hội dò hỏi thêm manh mối gì nữa, dứt khoát men theo làn sương mù trắng xóa để quay về.
Ngày hôm sau.
Tôi đang ngáp ngắn ngáp dài ăn sáng trong căng tin, Giang Viên và Phương Tiểu Đồng cũng ở bên cạnh.
Phương Tiểu Đồng thấy Mạc Thanh Thanh vừa lấy đồ ăn xong, bèn gọi cô ta qua, nhưng cô ta lại làm như không nghe thấy, đi thẳng về một hướng khác.
"Thanh Thanh bị sao vậy, bình thường cậu ấy có thế đâu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Giang Viên đáp: "Lộ nguyên hình rồi chứ sao, lười diễn kịch với bọn mình nữa."
Chỉ mình tôi biết, cô ta làm chuyện mờ ám nên không dám đối diện với tôi.
Cô ta bắt tôi phải c.h.ế.t thay mình.
7.
Buổi tối.
Tên quỷ trang điểm và quỷ làm móng lại đến theo lệ thường.
Chúng không có ý thức, chỉ biết máy móc làm những việc này, không thể dò la được tin tức gì.
Mang theo chúng trên người, tôi du hồn đến phòng ký túc xá của Mạc Thanh Thanh. Cô ta ngủ rất say, tôi lơ lửng phía trên cô ta, đưa tay phải ra làm động tác bóp cổ.
Nhưng trả thù cô ta chẳng có ích gì, hay nói đúng hơn, việc đó không nên do tôi làm.
Tôi thử đi vào giấc mơ, Mạc Thanh Thanh dù sao cũng vừa trải qua một kiếp nạn thập t.ử nhất sinh, trong tiềm thức hẳn sẽ còn lưu lại chút tàn dư.
Thế nhưng sau khi đi vào, chưa đầy hai phút, tôi đã đỏ bừng mặt bỏ chạy ra khỏi giấc mơ của cô ta.
"Đúng thật là trong đầu toàn chứa thứ độc hại."
Không tìm được manh mối hữu ích nào, tôi quay trở về thân xác. Ngày hôm sau, tôi lấy được phương thức liên lạc của trợ lý giáo sư Thiệu Hoành từ cố vấn học tập, mượn cớ nhờ cụ cố "báo mộng" để kiếm cho mình một cơ hội làm việc.
Núi Bách Thanh.
Tôi mặc đồ bảo hộ lao động, đến lều làm việc bên cạnh ngôi mộ cổ để gặp giáo sư Thiệu Hoành trước.
Giáo sư khoảng sáu mươi tuổi, ngũ quan nghiêm nghị, cứng nhắc.
Ông ngẩng đầu liếc nhìn tôi một cái: "Chung Nguyệt? Em chỉ cần phụ việc vặt thôi, không có việc gì thì bớt xuống mộ, làm chậm tiến độ."
Trợ lý cười gượng gạo: "Thầy ơi, người ta dù sao cũng là sinh viên mà."
Thiệu Hoành hừ lạnh một tiếng, nghiêm nghị nói: "Cái gì cũng không biết, chạy tới đây phá rối, là sinh viên thì tôi phải chịu trận à?"
Tôi ngoan ngoãn đứng cạnh, pha một bình trà. Thiệu Hoành ngạc nhiên hỏi: "Em học cách pha trà này ở đâu ra vậy, có phong thái cổ xưa đấy."
Thấy chưa, có ngay lúc dùng tới rồi.
Không uổng công tôi cấp tốc tìm một lão quỷ thời Tống trong miếu Thành Hoàng để bổ túc kỹ thuật pha trà.
"Em học theo các bậc trưởng bối trong nhà, vẫn chưa đạt đến độ tinh thông đâu ạ."
Thiệu Hoành nhìn có vẻ rất hài lòng, bảo tôi có thể ở lại cạnh ông xem thêm.
Tổ dự án còn có vài người là sinh viên sau đại học của giáo sư, do đó, thỉnh thoảng khi rảnh rỗi ông sẽ đặt một vài câu hỏi.
"Sùng Giang vào triều Minh chỉ là một tòa thành nhỏ, nhiều lần xảy ra chiến tranh loạn lạc. Khoảng núi mà các em đang đứng, vào thời kỳ đó còn có một cái tên khác."
Có vài anh chị khóa trên đang loay hoay tìm kiếm, tôi không cần suy nghĩ đã buột miệng nói ngay: "Núi Bách Thi."
====================