9.
Hàn Văn Hiếu bước những bước dài đi vào, trực tiếp nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Lục Liễu, điệu bộ sến súa nhão nhoẹt.
"Bổn tướng quân nhớ nàng muốn c.h.ế.t."
Đồ nam quỷ triều Minh sặc mùi dầu mỡ trơn tuột.
Lục Liễu tựa sát vào n.g.ự.c Hàn Văn Hiếu, thủ thỉ: "Cuối cùng tướng quân cũng nhớ tới thiếp rồi, ngài bắt thiếp chờ lâu quá đi mất."
Đứng trước mặt ái thiếp bé bỏng, hắn lập tức thề non hẹn biển: "Thập Nhị ngoan, dạo này bổn tướng quân bận tiếp khách khứa nên quả thực không rút ra được chút thời gian nào. Nhưng nàng xem, ta vừa rảnh rỗi một lát là lập tức đến tìm nàng ngay đây này."
"Trong số các nàng, người mà bổn tướng quân yêu thương nhất chính là nàng đó."
Phỉ phui! Đồ nam quỷ cặn bã bóng nhờn triều Minh nhà mi!
Hàn Văn Hiếu bất chợt liếc sang tôi: "Nha hoàn này là ai thế, bổn tướng quân thấy lạ mặt quá."
Cả người tôi bất giác căng cứng, trong đầu vội vàng tính toán xem nếu bị vạch trần thì phải chạy trốn bằng cách nào.
Lục Liễu vội đáp: "Là quỷ mới từ bên ngoài tới đó ngài, con bé lót tay cho Ô Tổng quản mười nén nhang nến thượng hạng để xin vào đây kiếm chút việc làm."
Hàn Văn Hiếu thốt lên một tiếng "Ồ", hắn bước lại gần tôi thêm một bước, sau đó đột ngột biến thành một gương mặt vô cùng kinh dị dọa nạt ngay sát mặt tôi.
Lục Liễu muốn cản cũng không kịp nữa rồi.
Ánh mắt tôi vẫn mờ mịt vô hồn, đứng trơ trơ ra đó như một khúc gỗ.
Thấy vậy Hàn Văn Hiếu bỗng cười phá lên ha hả, hắn biến lại thành gương mặt thư sinh tuấn tú như thường ngày, rồi ra lệnh cho tôi lui ra ngoài.
Trước khi bước ra khỏi cửa, tôi nghe loáng thoáng tiếng Lục Liễu hỏi hắn vì sao tự dưng lại hiện nguyên hình để dọa tôi.
Hàn Văn Hiếu trả lời: "Cũng không có gì, chỉ là thấy cái bộ dạng đần độn của nó trông ngu quá, không nhịn được muốn hù một cái xem nó phản ứng ra sao."
Tôi...
Mười tám đời tổ tông nhà mi mới ngu ấy.
Cố nhịn xuống cơn xúc động muốn xắn tay áo lên khô m.á.u với tên Hàn Văn Hiếu kia, tôi bắt đầu tìm cách lần mò đến phòng của hắn.
Tờ hôn thú đó liên quan đến hạnh phúc nửa đời sau của gã tồi này, khả năng cực cao là hắn sẽ giấu kỹ trong phòng riêng.
Tôi bèn chặn đường hai tên quỷ binh, đang định tẩn cho một trận để bức cung.
Tên quỷ binh cao to béo tốt trợn mắt: "Ngươi làm gì ở đây, sao dám cản đường bọn ta?"
Tên quỷ binh gầy lùn hùa theo: "Đúng đó, nếu không nói rõ ngọn ngành thì cẩn thận bọn ta tẩn cho một trận, trừ phi... ngươi xì ra hai nén nhang nến để hiếu kính bọn ta."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hai con quỷ kẻ tung người hứng, bày rõ thái độ muốn tống tiền bằng được hai nén nhang bất chấp mọi lý lẽ.
Ánh mắt tôi lại trống rỗng, làm ra vẻ ngây ngốc đáp: "Ta là quỷ mới đến, không biết phòng của tướng quân ở chỗ nào."
Tên quỷ béo lập tức quát lớn: "To gan, ngươi định làm gì, muốn mưu hại tướng quân à!"
Tôi vẫn giữ nguyên dáng vẻ ngờ nghệch đó: "Tướng quân đang ở chỗ Thập Nhị phu nhân, ngài lệnh cho ta về phòng ngài để lấy t.h.u.ố.c."
"Thuốc gì?" Tên quỷ béo hiếu kỳ.
Tên quỷ lùn nhảy cẫng lên đ.á.n.h bộp một cái vào đầu gối tên quỷ béo: "Đồ đầu đất, tướng quân đang ở chỗ phu nhân thì còn cần dùng loại t.h.u.ố.c gì nữa!"
Tên quỷ béo kêu oai oái vì đau: "Thì ta cũng chỉ muốn xác nhận lại thôi, lỡ con ranh này là quỷ xấu thì sao."
Lần này tên quỷ lùn bật cao hơn hẳn, giáng một cú trúng ngay eo tên quỷ béo: "Ngươi còn dám cãi là không ngu, trông cái bộ dạng đần độn của nó kìa, làm gì có đầu óc đâu mà lừa được quỷ!"
Bộ kiếp trước tôi có thù oán gì với đám quỷ ở núi Bách Thi mấy người hả?
Tên quỷ gầy dương dương tự đắc, còn tốt bụng dẫn tôi đến tận cửa phòng của tướng quân rồi mới bỏ đi.
Tôi đứng thẳng lưng lên, dẹp ngay cái ánh mắt đờ đẫn vô hồn kia đi.
Có điều gian phòng của gã quỷ tướng quân này rộng thế, tờ hôn thú rốt cuộc bị giấu ở xó nào đây?
Một con quỷ từng nắm quyền tướng quân như hắn chắc chắn mưu sâu kế hiểm, thật không dễ dàng mà...
Tôi bước đến trước bàn sách, đập ngay vào mắt là một chiếc hộp đặt chình ình trên bàn, ngoài vỏ hộp còn dán sẵn một tờ giấy ghi rõ – Danh sách minh hôn.
Cái loại quỷ mắt mù thẩm mỹ kém cỏi như hắn, quả nhiên chẳng thể thông minh tới đâu được!
Chiếc hộp vừa mở ra, bên trong xếp la liệt từng xấp hôn thú, một số bản còn đính kèm cả ảnh chân dung, trên ảnh còn ghi chú dòng bình phẩm về nhan sắc người khác của gã quỷ tướng quân kia.
Dù rằng bao năm nay quỷ tướng quân mới chỉ nạp mười hai phòng thê thiếp, nhưng ai dám đảm bảo mỗi một người thiếp ấy đều là chủ nhân đầu tiên của tờ hôn thú?
Để giữ lại mạng sống, hẳn không thiếu kẻ ti tiện như Mạc Thanh Thanh, tìm mọi thủ đoạn để gài bẫy người khác ký tên gả thay cho mình.
Mười năm dương thọ, rồi lại mười năm dương thọ nữa, một cuộc minh hôn như thế chẳng biết đã hại c.h.ế.t bao nhiêu sinh mạng vô tội.
Và ngọn nguồn gây ra mọi tội ác này, chính là tên ác quỷ tướng quân kia.
Tôi lục lọi, tìm thấy tấm ảnh chụp mình mà Mạc Thanh Thanh đã đốt cho quỷ tướng quân, cẩn thận cất nó đi rồi cuỗm luôn tờ hôn thú.
Xé bỏ ngay tại chỗ rất có thể sẽ rút dây động rừng khiến quỷ tướng quân phát hiện, ưu tiên hàng đầu lúc này là phải thoát ra ngoài an toàn, sau đó mới tính kế diệt trừ tên ác quỷ để trừ hại cho dân.
Tôi men theo đường cũ lộn về nhà bếp, trước khi bước vào còn lo nơm nớp cho an nguy của giáo sư Thiệu. Nào ngờ vừa đẩy cửa vào đã thấy giáo sư đang bị mấy nữ quỷ phụ bếp vây quanh.
====================