07
Mỗi ngày sau khi tan học, tôi đều dẫn theo ba người nhóm anh Long ra cổng trường ngồi phục sẵn.
Bốn con người, bốn đôi giày lười, xếp thành một hàng ngay ngắn chỉnh tề.
Lưng tựa vào bồn hoa, mặt hướng về phía cổng trường, ánh mắt sắc bén như đuốc.
Một nam sinh lớp mười một vừa bước ra khỏi cổng trường, vừa nhìn thấy bốn đứa chúng tôi thì sắc mặt lập tức trắng bệch.
Cậu ta theo bản năng sờ vào túi quần, giọng nói run rẩy:
“Cần... cần bao nhiêu ạ?"
Anh Long tiến lên một bước, giơ ba ngón tay ra.
Nam sinh đó c.ắ.n răng, móc từ trong túi ra một nắm tiền lẻ, đếm được ba mươi tệ rồi đưa qua:
“Anh ơi, em chỉ còn chừng này thôi..."
Anh Long không nhận.
Nam sinh đó ngẩn người, lại lục lọi túi quần một hồi, móc thêm hai mươi tệ nữa:
“Năm... năm mươi ạ?
Anh ơi, em thực sự chỉ có bấy nhiêu thôi..."
Tôi rút từ trong cặp ra một tờ đề, đưa đến trước mặt cậu ta.
“Ba câu hỏi lớn môn toán."
“Làm xong thì được đi."
Cậu ta ngây người ra.
Cậu ta nhìn tờ đề, nhìn tôi, rồi lại nhìn tờ đề.
Im lặng một lúc lâu.
“...
Chị ơi, môn toán em chỉ được có 30 điểm thôi, em đưa chị một trăm tệ có được không, chị cho em đi đi?"
Tôi:
“Cũng được thôi, tôi sẽ dùng một trăm tệ này để mua cho cậu hai cuốn 'Toán học dành cho những kẻ ngốc', hằng ngày tôi sẽ đứng canh cậu làm bài."
Cậu ta:
...
08
Hôm nay tan học, anh Long hớt hải chạy lại với vẻ mặt đầy phấn khích.
“Đại ca!
Đại ca!
Có mối làm ăn lớn rồi!"
Gã thở hồng hộc, mắt sáng lên như ch.ó thấy xương.
“Em vừa chặn được một tên ngốc ở cổng trường, môn tiếng Anh được chín điểm!"
“Chín điểm?"
Tôi nhướng mày.
Ném tờ phiếu trả lời trắc nghiệm xuống đất rồi dẫm một cái chắc cũng không chỉ được chín điểm chứ?
Tôi im lặng một lúc.
Hạng dốt đặc cán mai thế này đúng là hiếm có khó tìm.
Tôi đi theo anh Long hướng ra phía cổng trường.
Từ đằng xa đã nhìn thấy một dáng người đang tựa vào rìa bồn hoa.
Mái tóc nhuộm màu nâu hạt dẻ nhạt, phần tóc mái che khuất một bên mắt.
Tay đang xoay xoay chiếc điện thoại, cả người toát ra ba chữ “đầy sốt ruột".
09
Đó là một gương mặt hoàn toàn xa lạ.
Anh Long khẽ nói nhỏ bên tai:
“Học sinh mới chuyển trường tới, học lớp mười một, tên là Tạ Lâm."
“Tuần trước mới chuyển đến, nghe nói ở trường cũ cũng là một nhân vật m/áu mặt, vì làm giả chữ ký của hiệu trưởng để đuổi việc giáo viên chủ nhiệm nên mới bị đuổi học rồi chuyển sang đây."
Tôi bước tới gần.
Tạ Lâm ngước mắt nhìn tôi.
Khóe môi cậu ta nhếch lên, giọng điệu lười nhác:
“Đại ca mà tên kia nói chính là cậu đấy à?"
Cậu ta đ.á.n.h giá tôi từ trên xuống dưới một lượt, rồi bật cười khẩy một tiếng.
“Muốn tiền chứ gì?
Cho cái giá đi."
Cậu ta móc điện thoại từ trong túi ra, ngón cái đã sẵn sàng lướt trên màn hình.
“Một vạn tệ đủ chưa?
Tôi chuyển khoản thẳng cho cậu, đừng làm mất thời gian của tôi."
“Ông đây đang có hẹn đi đ.á.n.h nhau hội đồng."
Tôi không nói lời nào.
Chỉ nhìn chằm chằm vào cậu ta suốt hai giây.
Sau đó trực tiếp rút từ trong cặp ra một cuốn vở tiếng Anh và một cây b/út đưa cho cậu ta.
Tạ Lâm:
?
“Kiểm tra từ vựng đúng hết thì thả cho đi."
Tạ Lâm:
???
10
Cậu ta cau mày:
“Mẹ kiếp cậu có bị làm sao không đấy?"
“Tôi ghét nhất là những ai nói tục ch/ửi bậy," Tôi nói, “Ch/ửi thêm một câu nữa thì số lượng từ vựng kiểm tra sẽ tăng gấp đôi."
Tạ Lâm cười đến mức giận run người.
Cậu ta đút điện thoại vào túi quần, sải bước tiến về phía tôi.
Thân hình cao hơn một mét tám, cao hơn tôi hẳn một cái đầu.
Khi cậu ta cúi xuống nhìn tôi, cái bóng lớn bao trùm lấy toàn bộ cơ thể tôi.
“Em gái à," Giọng cậu ta trầm xuống, mang theo vài phần nguy hiểm,
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Có phải em không biết tôi là ai không?"
“Tôi biết chứ," Tôi ngước đầu nhìn cậu ta,
“Một người bạn học môn tiếng Anh được chín điểm."
Tạ Lâm:
...
Khóe miệng cậu ta giật giật vài cái.
“Tôi nói lại lần cuối cùng," Cậu ta nhấn mạnh từng chữ,
“Tránh ra, tôi đang vội."
Cậu ta giơ tay lên, có vẻ như định gạt tôi sang một bên.
Nhưng tay cậu ta vừa mới chạm vào vai tôi.
11
Tay trái của tôi liền khóa c.h.ặ.t lấy cổ tay cậu ta rồi vặn ngược ra ngoài, lòng bàn tay phải thúc thẳng vào khớp khuỷu tay cậu ta.
Cả người cậu ta bị cú thúc này làm cho loạng choạng lao về phía trước.
Tôi thuận thế lùi bước, trọng tâm của cậu ta hoàn toàn mất đà, thân hình cao lớn hơn mét tám cứ thế ngã nhào xuống.
“Bốp —"
Tạ Lâm ngã lộn nhào vào trong bồn hoa.
Tư thế vô cùng chật vật.
Không khí bỗng chốc im lặng như tờ.
Khi bò từ trong bồn hoa ra, Tạ Lâm hoàn toàn ngơ ngác.
Cậu ta đứng ch/ết trân tại chỗ, cúi đầu nhìn nhìn bàn tay mình, rồi lại ngước lên nhìn tôi.
Cậu ta không thể tin nổi mình lại bị một đứa con gái thấp hơn mình cả cái đầu quật ngã một cách dễ dàng như vậy.
“Cậu —"
“Ngồi xuống," Tôi chỉ tay vào bậc đá bên rìa bồn hoa, “Kiểm tra từ vựng."
“Kiểm tra thì kiểm tra."
Cậu ta nghiến răng nghiến lợi ngồi xuống, cam chịu bắt đầu học thuộc từ vựng.
Đang kiểm tra được một nửa thì điện thoại của cậu ta đổ chuông.
Giọng nói từ đầu dây bên kia rất lớn, đến mức tôi cũng nghe thấy rõ mồn một:
“Tạ Lâm!!!
Chẳng phải mày bảo ra sau núi hẹn đ.á.n.h nhau sao!!!
Người đâu rồi!!!
Ông đây dẫn theo hơn hai mươi anh em đứng đợi một mình mày đấy!!!
Mẹ kiếp mày có đến nữa không hả!!!"
12
Tạ Lâm nhìn vào tờ giấy kiểm tra với hai mươi từ vựng sai bét nhè của mình.
Sau đó nói vào điện thoại, giọng điệu mang theo một sự điên rồ đầy bình thản:
“Tôi đang bị một đứa con gái chặn ở cổng trường bắt kiểm tra từ vựng đây, viết không đúng thì không cho đi."
Đầu dây bên kia:
???
“Mày có thể dẫn hai mươi anh em đến cứu tôi trước được không, rồi sau đó chúng ta đ.á.n.h nhau tiếp?"
Đầu dây bên kia im lặng khoảng ba giây.
Và rồi bùng nổ một tràng cười vang dội như sấm bên tai.
“Ha ha ha ha ha ha ha ha Tạ Lâm ơi là Tạ Lâm, mày không dám đến thì cứ nói thẳng ra!!!"
“Lại còn bị con gái chặn ở cổng trường bắt kiểm tra từ vựng, mày nghe xem có hợp lý tí nào không?!
Cái cớ sứt sẹo thế này mà mày cũng nghĩ ra được à?!
Tìm AI viết kịch bản cho đấy à?"
Tạ Lâm tức giận cúp máy cái rụp.
13
Sau ngày hôm đó, Tạ Lâm bị tôi giữ lại bắt học thuộc từ vựng suốt ba ngày liên tiếp.
Đến ngày thứ tư, khi cậu ta viết sai từ “abandon" đến lần thứ ba, cậu ta hoàn toàn sụp đổ, ném phăng cây b/út xuống đất.
“Thiếu gia đây không thèm học nữa!!!"
Cậu ta đứng bật dậy khỏi bồn hoa, thân hình cao lớn run lên vì tức giận, vành mắt đỏ hoe.
“Mẹ kiếp cậu có biết tôi là ai không hả?!!!"
Tôi tựa lưng vào bồn hoa, ngước nhìn cậu ta:
“Cậu là người đã tiến bộ từ chín điểm tiếng Anh lên ba mươi lăm điểm."
“Tôi không nói với cậu chuyện điểm số!!!"
“Tôi là thái t.ử gia Bắc Kinh đấy!!!"
“Bố tôi là chủ tịch tập đoàn Tạ thị!!!"
“Mẹ tôi là chủ tịch tập đoàn Lý thị!!!"
“Họ hàng nội ngoại năm đời của tôi tất cả đều là — người! có! tiền!!"
Cậu ta nhìn tôi, giọng nói run rẩy kịch liệt.
“Cái đồ — mọt sách đáng ghét này!!!"
“...
Mà dám dùng tri thức để bắ/t n/ạt tôi sao?!!"
“Ngày mai tôi sẽ bảo mẹ tôi đến xử lý cậu!!!"
Nói xong câu đó, cậu ta đùng đùng quay người bỏ đi.
14
Đi được hai bước, cậu ta lại quay lại.
Cầm luôn cả cuốn vở từ vựng hôm nay chỉ viết sai có một từ đi theo.
Nhìn theo bóng lưng của cậu ta, tôi bật cười.
“Được được được,"
Tôi nói với anh Long,
“Học đến mức bắt đầu hoang tưởng rồi là coi như đã nhập môn, một tháng nữa chắc là có thể thi đỗ rồi."
Ba đứa chúng tôi cười đến mức ngả nghiêng cả người.
Lúc đó chúng tôi đều nghĩ rằng, đây chẳng qua chỉ là những lời nói nhảm nhí của Tạ Lâm sau khi bị ép học đến mức phát điên mà thôi.
3.