Cô Gái Nổi Loạn Đứng Nhất Khối

Chương 6



 

“Cái thứ chỉ biết dùng để đi hại đời con gái nhà người ta thì thiết nghĩ cũng chẳng cần phải giữ lại làm gì nữa đâu nhỉ ~"

 

“Á ~~"

 

Tiếng thét t.h.ả.m thiết vang vọng khắp cả con ngõ nhỏ.

 

40

 

Bàn chân tôi dừng lại vững vàng ngay trên không trung chứ không thực sự giẫm xuống.

 

Một mùi khai nồng nặc xộc thẳng vào mũi, tôi theo bản năng lấy tay bịt mũi lại rồi lùi về phía sau vài bước.

 

Tôi nhìn theo hướng phát ra mùi hôi thối kia, vùng đáy quần của gã đã ướt đẫm một mảng lớn, chất lỏng vẫn còn đang rỉ ra nhỏ giọt xuống đất.

 

Gần bằng hạt cát mà cũng bày đặt đi hại người, đúng là bị dọa đến mức tè ra quần luôn rồi.

 

41

 

Sau khi làm xong biên bản ở đồn cảnh sát bước ra thì màn đêm đã buông xuống dày đặc, gió đêm thổi qua mang theo vài phần se se lạnh.

 

Tôi đang cúi đầu băng bó vết thương cho Tạ Lâm thì cổ tay đột nhiên bị bàn tay của cậu ta giữ c.h.ặ.t lấy.

 

Lực nắm không mạnh lắm nhưng lại mang theo vài phần run rẩy khó lòng nhận ra.

 

Cậu ta cúi gằm mặt xuống, giọng nói lý nhí như muỗi kêu:

 

“Giang Chanh, hôm nay tôi không muốn về nhà."

 

Trong giọng điệu của cậu ta không còn vẻ kiêu ngạo bướng bỉnh như ngày thường nữa, chỉ còn lại sự yếu đuối và bất lực hiếm thấy.

 

Tôi không hề gặng hỏi lý do, chỉ giơ tay lên vỗ vỗ vào mu bàn tay cậu ta, cố tỏ ra thoải mái trêu chọc:

 

“Được thôi, vậy thì đi theo mẹ nuôi về nhà nào."

 

42

 

Trên đường về nhà, hai bóng dáng song hành bước đi dưới ánh đèn đường, chiếc bóng bị kéo ra thật dài thật dài, suốt chặng đường cả hai đều im lặng không nói lời nào.

 

Chỉ có tiếng bước chân lẹt quẹt dưới chân vang lên vô cùng rõ ràng giữa màn đêm tĩnh mịch.

 

Đi được khoảng mười phút thì cậu ta đột nhiên lên tiếng phá vỡ bầu không khí im lặng.

 

“Cậu... không hỏi tôi lý do sao?"

 

Tôi khẽ liếc nhìn cậu ta một cái.

 

Cái điệu bộ mím c.h.ặ.t môi của cậu ta trông chẳng khác nào một đứa trẻ con đang hờn dỗi cả.

 

“Không sao cả, ai mà chẳng có bí mật của riêng mình, không muốn nói thì thôi vậy."

 

Tạ Lâm ngơ ngác nhìn tôi, tận sâu trong đáy mắt xẹt qua một tia ngỡ ngàng kinh ngạc.

 

Cậu ta im lặng một lúc lâu thật lâu, rồi đột nhiên nói với tôi:

 

“Hôm nay... là sinh nhật của anh trai tôi."

 

“Tôi... không dám về nhà, tôi sợ anh ấy nhìn thấy cái bộ dạng ma chê quỷ hờn này của tôi thì sẽ thất vọng về tôi lắm."

 

Hơi thở của tôi bỗng khựng lại một nhịp.

 

43

 

Cậu ta cúi thấp đầu xuống, phần tóc mái rủ xuống che khuất đi phần lớn khuôn mặt.

 

“Anh trai tôi là người tốt nhất trên đời này."

 

“Anh ấy chưa bao giờ nổi giận với tôi cả, tôi thi được bốn mươi điểm anh ấy cũng chưa từng mắng mỏ tôi sao lại thi kém thế, anh ấy luôn ôn tồn bảo 'Câu này thực ra không khó đâu, để anh giảng lại cho em nghe'."

 

Cậu ta dừng lại một chút, như đang hồi tưởng lại chất giọng ấm áp đó.

 

“Lần duy nhất anh ấy nổi giận là khi tôi đ.á.n.h nhau với người ta ở trường, đ.á.n.h đến mức làm gãy cả sống mũi của người ta."

 

“Anh ấy đến trường bảo lãnh tôi về, suốt dọc đường đi không nói với tôi dù chỉ một câu.

 

Sau khi về đến nhà, anh ấy đứng ở ban công, quay lưng về phía tôi, đứng như vậy rất lâu."

 

“Tôi cứ ngỡ anh ấy sắp sửa mắng tôi một trận lôi đình rồi chứ."

 

“Nhưng khi anh ấy quay người lại thì vành mắt đã đỏ hoe từ lúc nào."

 

“Anh ấy bảo — Tạ Lâm à, em có thể làm cho anh bớt lo lắng đi một chút được không."

 

Nói đến đây, bờ vai của cậu ta bỗng rụt mạnh lại một cái, giống như vừa phải chịu đựng một cái tát vô hình từ khoảng không vậy.

 

Cậu ta không thể tiếp tục nói thêm được nữa.

 

Cúi gằm mặt xuống, một giọt nước mắt lặng lẽ rơi bộp xuống đất.

 

44

 

Phải mất một lúc lâu sau cậu ta mới có thể tìm lại được giọng nói của mình, chất giọng đã trở nên khàn đặc.

 

“Sau đó... anh ấy bị bệnh, bệnh nặng đến mức sắp ch/ết rồi."

 

“Khoảng thời gian đó hằng ngày tôi đều túc trực ở bệnh viện, nhìn thấy anh ấy ngày hôm nay gầy gầy đi một chút so với ngày hôm qua, ngày mai lại gầy đi một chút so với ngày hôm nay."

 

“Cuối cùng gầy đến mức ngay cả sức lực để nhấc cánh tay lên cũng không còn nữa."

 

“Tôi hận bản thân mình thấu xương thấu tủy, hận tại sao mình không thể ch/ết thay cho anh ấy cơ chứ."

 

“Lúc lâm chung, anh ấy nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi bảo, sau này Tạ gia đành trăm sự nhờ cậy vào tôi gánh vác."

 

“Nhưng tôi là cái thá gì cơ chứ..."

 

“Tôi có cố gắng đến mấy đi chăng nữa thì cũng không thể nào làm được như anh ấy."

 

Nước mắt cậu ta giống như đê vỡ bờ cứ thế tuôn rơi lã chã.

 

“Tôi chẳng thèm làm cái chức thái t.ử gia rách nát này một chút nào cả!!!

 

Tôi chỉ muốn làm đứa em trai nghịch ngợm ngốc nghếch của anh ấy thôi."

 

45

 

Nhìn vào đôi mắt khóc đến đỏ hoe của cậu ta, tôi giơ tay lên vỗ mạnh vào sau gáy cậu ta một cái rõ đau.

 

“Nếu tôi là anh trai cậu, nhìn thấy cậu của ngày hôm nay thì chắc chắn sẽ tự hào về cậu đến mức không gì sánh bằng đấy."

 

Cậu ta ngẩn người ra:

 

“...

 

Cái gì cơ?"

 

“Cậu đã cứu giúp những cô gái đó mà," Tôi nói,

 

“Giúp đỡ những cô gái từng bị cái tên cặn bã đó bắ/t n/ạt trước đây, và cũng giúp đỡ cả những cô gái có nguy cơ sẽ bị gã bắ/t n/ạt trong tương lai nữa."

 

Cậu ta không nói lời nào.

 

Đôi mắt khóc đến đỏ hoe cứ thế nhìn chằm chằm vào tôi không chớp mắt.

 

“Mỗi người đều là một bản thể độc nhất vô nhị không ai giống ai cả.

 

Anh trai cậu giỏi giang, cậu cũng đâu có kém cạnh gì."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Cậu không phải là một Tạ Dữ phiên bản lỗi, mà cậu chính là một Tạ Lâm vô cùng tuyệt vời của hiện tại."

 

Hàng lông mi của cậu ta khẽ run lên một nhịp đầy xúc động.

 

“Đi thôi, về nhà nào."

 

Tôi đi thẳng về phía trước.

 

“Mau đuổi theo đi chứ."

 

46

 

Khi đẩy cửa bước vào nhà, bố tôi đang cuộn tròn người trên ghế sofa để xem tivi.

 

Tôi thay giày rồi bước vào bên trong nhà:

 

“Bố ơi, con về rồi này."

 

“Ừm."

 

Mắt bố tôi vẫn dính c.h.ặ.t vào màn hình tivi không rời.

 

“Con có dẫn bạn học về cùng nữa ạ."

 

“Ừm."

 

“Là con trai ạ."

 

Bàn tay đang cầm điều khiển của bố tôi bỗng khựng lại một nhịp.

 

Và rồi ông với một tốc độ kinh hoàng mà tôi chưa từng được chứng kiến bao giờ, bật dậy thẳng tanh tách khỏi ghế sofa.

 

Ông đứng chắn ngay trước ghế sofa, đôi mắt phấn khích trợn tròn xoe, ánh mắt không ngừng đảo qua đảo lại giữa tôi và Tạ Lâm.

 

“Con gái ơi, cuối cùng con cũng biết yêu sớm rồi sao!!!"

 

“Bố già này đã chuẩn bị sẵn sàng cho ngày này từ lâu lắm rồi đấy!!!"

 

47

 

“Bố không hề phản đối chuyện con yêu sớm đâu nhé, tầm này mà còn không yêu thì lên đại học mất rồi!

 

Lên đại học mới yêu thì sao gọi là yêu sớm được nữa?

 

Lúc đó gọi là yêu muộn rồi!"

 

“Nhưng mà trong quá trình tìm hiểu nhau thì nhất định phải giữ vững khoảng cách và giới hạn đấy nhé!!"

 

Tôi:

 

“..."

 

“Với lại con trực tiếp dẫn người ta về nhà thế này có phải là hơi quá táo bạo rồi không?"

 

Bố tôi đ.á.n.h giá Tạ Lâm từ trên xuống dưới một lượt, ánh mắt quét từ đầu đến chân rồi lại quét từ chân lên đến đầu,

 

“Chẳng đ.á.n.h tiếng trước câu nào đã dẫn về rồi, bố chẳng có chút chuẩn bị tâm lý nào cả —"

 

“Để bố nhìn cho thật kỹ chàng rể tương lai của bố xem nào —"

 

Tôi hít một hơi thật sâu.

 

“Bố ơi."

 

“Đây là bạn cùng bàn của con, cũng là con trai của Lý tổng nữa, con dẫn cậu ấy về để phụ đạo bài tập thôi ạ."

 

Ông nghe xong liền bày ra vẻ mặt vô cùng thất vọng rồi ngồi phịch trở lại ghế sofa.

 

“Chẳng chịu nói sớm, làm phí hoài cả biểu cảm của bố."

 

48

 

Nửa đêm hai giờ sáng, tôi rón rén bước ra khỏi phòng ngủ, mò mẫm đi đến trước bàn học trong phòng sách rồi ngồi xuống, lật mở tờ đề toán ra.

 

Cây b/út trong tay còn chưa kịp cầm vững thì từ phía sau đã truyền đến một giọng nói khàn đặc.

 

“...

 

Cậu đang làm cái gì thế?"

 

Cả người tôi lập tức cứng đờ ra tại chỗ.

 

Tạ Lâm đang đứng tựa vào cửa phòng sách, mái tóc bù xù rối rắm.

 

Cậu ta liếc nhìn tờ đề trước mặt tôi, rồi lại ngước lên nhìn chiếc đồng hồ treo trên tường.

 

“Nửa đêm hai giờ sáng," Cậu ta nói,

 

“Cậu mò dậy để lén lút làm bài tập sao?"

 

49

 

Tôi:

 

“...

 

Suỵt — Nói khẽ thôi kẻo làm bố tôi thức giấc bây giờ —"

 

Cậu ta im lặng một lúc lâu.

 

“Cho nên cái bộ dạng chưa bao giờ học bài sau giờ học của cậu hằng ngày đều là giả vờ thôi sao?"

 

Tôi:

 

“...

 

Làm gì có nhiều thiên tài đến thế chứ, tất cả đều là âm thầm nỗ lực ở sau lưng người khác thôi!!"

 

Cậu ta bật cười:

 

“Anh trai tôi toàn nỗ lực một cách công khai thôi."

 

Tôi:

 

“...

 

Tôi thừa nhận mình là đứa thích tỏ vẻ rồi được chưa, cậu có thể đi về phòng ngủ tiếp được không hả?"

 

Cậu ta quay người bỏ đi.

 

Đi được hai bước lại vòng trở lại, chen chúc ngồi xuống ngay bên cạnh tôi.

 

“Còn tờ đề nào thừa nữa không?

 

Tôi cũng muốn làm."

 

“Nửa đêm nửa hôm lén lút trốn người lớn dậy làm bài tập thế này, cảm giác nghe chừng cũng kích thích đấy chứ."

 

“Thôi xong rồi, có phải tôi bị cậu tiêm nhiễm thói xấu rồi không, nghiện học mất rồi?"

 

50

 

Kỳ nghỉ hè năm đó, Tạ Lâm đã học hành một cách vô cùng nghiêm túc và chăm chỉ.

 

7.