Cơ Giáp Tối Thượng: Alpha Cặn Bã Không Muốn Làm Anh Hùng

Chương 110



 

“Cuộc họp thảo luận không có ý kiến phản đối, thi hành quyết nghị ngay lập tức."

 

Chẳng trách có cảm giác như áp giải tội phạm, hóa ra đúng là đến để chấp nhận “xét xử" thật.

 

Chỉ là không biết... nhiệm vụ quan trọng đến mức nào mà cần phải khai trừ cô để thực hiện chứ?

 

Triệu Hề tiến hành một loạt suy luận trong đầu, không lẽ là làm gián điệp thâm nhập vào doanh trại địch sao?

 

Đầu tiên là dùng khổ nhục kế, thành công lừa gạt lòng tin của bọn họ, sau đó bắt đầu diễn màn kịch “Điệp vụ bất khả thi".

 

Oa, kích thích thật.

 

Vừa vào đã là nhiệm vụ quan trọng như vậy, xem ra cô đúng là một nhân vật lợi hại!

 

Trước đây cô còn khá sợ ch-ết, mặc dù bây giờ vẫn sợ, nhưng vì cô là người duy nhất tiếp xúc mà không bị sâu ăn não lây nhiễm, c-ơ th-ể “Triệu Hề" này rõ ràng có điểm đặc biệt, có lẽ không dễ dàng tèo như vậy.

 

Cùng với việc ngừng dùng thu-ốc ức chế gen của Tây Như Nhạn, cô dần dần cảm thấy thể lực của mình bắt đầu tốt lên một chút, chỉ là thi thoảng đầu vẫn còn hơi đau.

 

Nhưng cô vẫn không có tin tức tố, Triệu Hề nghi ngờ trên người mình vẫn còn căn bệnh gì đó chưa được giải quyết.

 

“Tôi có ý kiến phản đối!"

 

Ngay lúc này, từ cửa truyền đến tiếng nói.

 

“Chúng tôi không đồng ý đuổi học Triệu Hề!"

 

Triệu Hề vừa quay đầu lại đã thấy mấy gương mặt quen thuộc đi thẳng từ ngoài cửa vào một cách nghênh ngang, người của đội kỷ tra ở cửa muốn ngăn họ lại nhưng bị hai Alpha có thân hình vạm vỡ của hệ Cơ đấu và hệ Phòng bị dẫn đầu lườm cho một cái, nhất thời không dám động đậy.

 

Hai người này chính là Trọng Vạn Kỳ và Trọng Vạn Tiễu.

 

Trọng Vạn Kỳ lạnh lùng, Trọng Vạn Tiễu có một vết sẹo sắc lẹm trên mặt cùng khuôn mặt rất phong trần, trông có vẻ rất khó chọc vào.

 

Phía sau vòng vây bảo vệ của hai người dường như còn đứng một người nữa.

 

Biến cố bất ngờ này khiến tất cả mọi người có mặt đều kinh ngạc.

 

Vương Trình Nhạc:

 

“Phản đối vô hiệu, quyết nghị của cuộc họp đã được thông qua.

 

Quy trình hoàn toàn phù hợp với quy định, do lãnh đạo trường, giáo viên và đoàn đại diện sinh viên cùng quyết nghị."

 

“Xin hỏi, việc tuyển chọn thành viên đoàn đại diện sinh viên có công bằng không?"

 

Trọng Vạn Tiễu tiến lên một bước, trực tiếp ngước đầu chất vấn các lãnh đạo trường đang ngồi đó.

 

“Tất nhiên."

 

Vương Trình Nhạc nói, “Đoàn đại diện sinh viên được chọn ngẫu nhiên bằng cách bốc thăm."

 

Vừa nói xong, ông ta lập tức nhận ra mình nói hớ rồi, nói về chuyện liên quan đến dữ liệu trước mặt Mục Khúc Lương thì e là đ-âm đầu vào họng s-úng... nhưng đã muộn rồi.

 

“Ồ, bốc thăm chọn sao?"

 

Mục Khúc Lương lập tức lấy màn hình quang học trong tay ra, hét lớn:

 

“Bốc thăm có mờ ám!"

 

“Theo thống kê dữ liệu hậu đài, các thành viên trong đoàn đại diện sinh viên đều là những người đã đăng hơn năm mươi bài viết chống lại Triệu Hề trên diễn đàn."

 

“Việc lựa chọn nhân sự này có tính định hướng nghiêm trọng."

 

“Nhà trường giải thích thế nào đây?"

 

Sắc mặt Mục Ca trên hàng ghế lãnh đạo trầm xuống, đôi mắt nhìn thẳng vào Mục Khúc Lương.

 

Nhưng cho dù gia chủ nhà họ Mục ở đây, Mục Khúc Lương vẫn không hề lay chuyển, anh ta chỉ tuân theo lẽ phải mà mình công nhận.

 

Lâm Đàn Diễn lặng lẽ quan sát biến cố bất ngờ xảy ra, không có bất kỳ phản ứng nào, giống như chuyện này hoàn toàn không liên quan gì đến anh.

 

Bản thân Triệu Hề thì đang trong trạng thái ngơ ngác.

 

Vậy nên, tình hình hiện tại là... mấy người này đang ngăn cản cô bị đuổi học?

 

Cô có nhân duyên tốt từ khi nào thế?

 

Không đúng, sao cứ luôn có người đến cứu cô vào lúc không nên cứu vậy?

 

Cả Đặng Tâm Dực... cũng như vậy.

 

Hảo ý cô xin nhận, nhưng có những việc, việc cô nên làm thì cô nhất định phải làm.

 

“Cười ch-ết mất, ai mà không biết Triệu Hề là hạng người gì?

 

Số người c.h.ử.i cô ta còn ít sao?"

 

Mục T.ử Phương trực tiếp đứng dậy đối chất với Mục Khúc Lương, “Có cần tôi nói cho anh biết dữ liệu tôi thống kê được không?

 

Cô ta bị bao nhiêu người c.h.ử.i, có bao nhiêu hot search tiêu cực?"

 

“Bốc thăm ngẫu nhiên mà cũng bốc ra được nhiều người như vậy, chẳng phải chính là bằng chứng cho tầm ảnh hưởng ác liệt mà cô ta mang lại sao?

 

Trường quân đội Tinh Liên với tư cách là nơi đào tạo lực lượng dự bị bảo vệ Tinh Liên, sao có thể giữ lại một nhân vật là vết nhơ lớn như vậy ở đây?"

 

“Đầu tiên là dân tinh tế sẽ không ai đồng ý!"

 

“Các bạn nói có đúng không!"

 

Mục T.ử Phương vung tay hô to.

 

“Đúng!"

 

Những người còn lại trong đoàn đại diện sinh viên đồng thanh đứng dậy nói, nhất thời khí thế bừng bừng.

 

Sau đó bọn họ thấy nữ Alpha trước đài ngước đôi mắt tam bạch đầy bệnh hoạn lên, nhếch môi nở một nụ cười đầy ẩn ý, khiến người ta cảm thấy rợn tóc gáy.

 

“À, tôi biết, các người đợi ngày này lâu lắm rồi phải không."

 

Cô thong thả đi về phía này, những người bên cạnh theo bản năng căng cứng cơ bắp.

 

Triệu Hề nhìn kỹ những người này một lượt, cười nói:

 

“Rất tốt, tôi đều nhớ kỹ rồi, nhớ kỹ các người rồi."

 

Một sinh viên ngồi ở vị trí hơi giữa hét lên:

 

“Sao hả?

 

Ngươi còn dám đ-ánh người ở đây sao?

 

Vậy thì ngươi sẽ lập tức bị tống cổ ra khỏi trường ngay, một chút cơ hội cũng không còn đâu."

 

Sở dĩ dám kêu gào đương nhiên là vì anh ta ngồi khá xa.

 

Triệu Hề liếc nhìn người đó một cái, ánh mắt lại thu hẹp về phía gần hơn.

 

Ngẫu nhiên chọn một người may mắn.

 

Gần một chút, tiện tay dễ đ-ánh một chút.

 

Ánh mắt cô bỗng định lại.

 

Chính là ngươi rồi, Mục T.ử Phương!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Triệu Hề, chờ đã!

 

Bình tĩnh!"

 

“Đừng đ-ánh anh ta!

 

Ít nhất là bây giờ không được."

 

Mục Khúc Lương muốn ngăn cản, nhưng ngay cả người của hệ Cơ đấu bên cạnh cũng không ngăn được, huống chi là anh ta?

 

Mục T.ử Phương nhìn nắm đ-ấm càng lúc càng gần bay về phía mình, khi đầu óc trống rỗng, đồng thời cảm thấy nơi nào đó trong lòng nứt toác ra.

 

Ít nhất là bây giờ không được??...

 

Đù má Mục Khúc Lương!

 

Rốt cuộc ai mới là anh họ của cậu hả?

 

Một nắm đ-ấm bay tới, tiếng “bộp" là tiếng xương va chạm, ngay sau đó là một tiếng thét t.h.ả.m thiết, cùng với tiếng kinh hô hỗn loạn xung quanh.

 

“A!

 

Ái da...

 

Triệu Hề, cô, cô thật sự dám đ-ánh người ở đây!"

 

Mục T.ử Phương gào lên, “Đuổi học!

 

Đuổi học ngay lập tức!...

 

A!

 

Ồ!

 

Cô dám!

 

Sao còn đ-ánh nữa?!"

 

Những người xung quanh vội vàng lao vào can ngăn, Trọng Vạn Kỳ và Trọng Vạn Tiễu cũng vội vàng tham gia vào hàng ngũ can ngăn.

 

Nhưng không hiểu sao... can một hồi, lại thành một hiện trường ẩu đả quy mô lớn.

 

Trong đám đông liên tục truyền ra tiếng:

 

“Ai đ-ánh tôi đấy?"

 

“Hự a!

 

Ai đang đ-ánh tôi?

 

Đứa khốn kiếp nào?"

 

“A, vậy thì đừng trách tôi không khách sáo!"...

 

Cả phòng họp đ-ánh nh-au loạn xị ngầu, khiến đám lãnh đạo trường ch-ết lặng.

 

Cả đám Alpha cao to vạm vỡ, m-áu huyết đang hăng đ-ánh nh-au thế này, căn bản không ai dám vào can.

 

Chỉ riêng tin tức tố tỏa ra do cảm xúc d.a.o động dữ dội kia thôi cũng đủ khiến người ta không thể lại gần, loại mùi vị d.a.o động đó khiến các giáo viên cũng cảm thấy bồn chồn khó chịu, lờ mờ trở nên nôn nóng.

 

Lúc này, Triệu Hề đang ở chính giữa vòng xoáy.

 

Lúc đó cô chẳng qua chỉ muốn làm đục nước một chút, để chuyện ồn ào lên một chút, đừng có cản trở kế hoạch bị đuổi học của cô.

 

Kết quả là hiện tại lỡ tay làm lớn quá rồi, cô bị kẹt cứng trong vòng xoáy bạo loạn này không nhúc nhích nổi.

 

Đ-ánh nh-au thì chẳng sao cả, dù sao da dày thịt b-éo đ-ánh không hỏng.

 

Cô chỉ thấy, mùi c-ơ th-ể của đám Alpha này thật sự là đệch, thối đến mức cô sắp ngất đi rồi.

 

Mệt thật sự, một lũ không có võ đức, đ-ánh nh-au thì đ-ánh nh-au đi, xịt cái mùi hóa học thối hoắc gì ra thế hả!

 

Nếu còn có thể sống tiếp, cả đời này cô không muốn ở gần Alpha như thế này nữa.

 

Alpha là địa ngục, Alpha là địa ngục!

 

Nhớ kỹ nhé!

 

Tuy nhiên tiếp theo đó, Triệu Hề bỗng nhiên cảm nhận được một ảo giác đi từ địa ngục lên thiên đường.......wtf?

 

Ai xịt nước hoa à?

 

Mùi vị thật đặc biệt.

 

Giống như cây tùng thanh thoát trên núi cao, một tia nắng xuyên qua những tán lá thẳng tắp, tỏa xuống bên người, mang lại cảm giác cây tùng thanh khiết và nắng ấm giao thoa.

 

Chúng bổ trợ cho nhau.

 

Hơi tươi mát, hơi ấm áp.

 

Nếu có thể, cô muốn ở trên cánh đồng tuyết cao cao, gối đầu lên một cây tùng như vậy, dưới ánh nắng ấm áp mà ngủ một giấc thật ngon.

 

Cảm giác sẽ rất thoải mái.

 

Tất cả những người đang đ-ánh nh-au hăng m-áu xung quanh, vào khoảnh khắc này bỗng nhiên dừng lại.

 

Triệu Hề liếc mắt nhìn sang, thấy những gương mặt bên cạnh trắng bệch, mồ hôi trên trán từng hạt lớn rơi xuống.

 

Những người như vậy còn không ít, rất nhiều người đều có biểu cảm này.

 

Giống như là, trên người đang đè một ngọn núi vô hình, mà bọn họ đang khổ sở chống đỡ để không bị ngọn núi đó nghiền nát xương cốt.

 

Triệu Hề nghĩ:

 

“Xem ra, đều giống cô cả thôi, bị thối đến mức không chịu nổi rồi, cuối cùng cũng biết dừng lại rồi.”

 

Nhưng cái mùi lúc nãy thật sự rất thơm.

 

Triệu Hề không nhịn được hít thêm một hơi nữa, kết quả là hít đầy một khoang mũi mùi c-ơ th-ể Alpha buồn nôn.

 

“Oẹ."

 

Triệu Hề bịt miệng, một tay chống xuống đất, sắc mặt trắng bệch, suýt nữa thì nôn ra.

 

Cái thứ này là tin tức tố phải không?

 

May mà cô không có, cô thực sự không thể chịu đựng được việc mình trở nên thối như vậy!

 

Tội nghiệp cho cô hôm nay ở giữa đám Alpha, thật sự là chịu đủ mọi t.r.a t.ấ.n rồi.

 

Hương thơm lúc nãy đến nhanh mà đi cũng nhanh, giống như một giấc mộng thoáng qua, gần như khiến cô hoài nghi về sự tồn tại thực sự của mùi hương đó.

 

Và sau một khúc nhạc dạo có thể nói là khá hoành tráng như vậy, lần này, không muốn đuổi học cũng phải đuổi rồi.

 

Chờ mọi người đều bình tĩnh lại, kiểm soát được nơi tỏa ra tin tức tố, nhà trường tiếp tục thông báo kết quả cuối cùng.

 

Đó chính là —— đuổi học.

 

“Lãnh đạo thật anh minh!"

 

“Chỉ riêng việc Triệu Hề công khai đ-ánh bạn học ngay trong cuộc họp đã là không thể tha thứ rồi!"

 

Mục T.ử Phương hai mắt đều thâm quầng như gấu trúc, nhưng vẫn không ngăn được vẻ mặt h hớn hở, làm động đến vết thương trên mặt khiến anh ta đau đến mức “suýt suýt", vừa suýt vừa cười thành tiếng.