“Nhìn Hoa Vạn Cừu kìa, chỉ thấy mặt hắn đã tái mét đến mức không còn một giọt m-áu.”
“Đó...... phía trên đó......”
Hắn run rẩy giơ tay lên.
An Nhất Húc vô lực vỗ trán một cái, thôi xong rồi!
“Chạy!
Mau!”
Cậu bỗng nhiên gầm lên một tiếng.
Mọi người không hiểu chuyện gì, bọn họ thuận theo tầm mắt của Hoa Vạn Cừu nhìn lên trên, mới cuối cùng hiểu ra chuyện gì đang xảy ra, và ngay lúc này, đã có hai con biến dị chủng lao xuống, ngay trước mặt bọn họ, trực tiếp như bổ dưa vỗ nát sọ của hai người trong số đó.
Chúng ngay trước mắt họ, bắt đầu ăn uống linh đình, phát ra âm thanh “xì xụp xì xụp” giống như đang ăn mì vậy.
Óc và m-áu b-ắn tung tóe, cứ thế văng lên trước mặt bọn họ, b-ắn lên mặt họ.
“A a a!”
Có người sụp đổ hét lớn lên.
An Nhất Húc và vài người phản ứng nhanh khác đã né được, nhưng phía trước đã không còn đường nữa, một mảng đen kịt, lối đi bị đứt đoạn ở giữa, khoảng cách quá lớn, căn bản không phải là khoảng cách mà con người có thể nhảy qua được.
Bọn họ quay đầu lại, nhìn đám biến dị chủng đang ngày càng áp sát.
Bắt đầu có người chảy nước mắt theo bản năng sinh lý, giống như vòi nước không khóa lại được vậy, nhưng lại không phát ra một tia âm thanh nào.
Khoảng cách giữa con người và biến dị chủng......
đặc biệt là bọn họ căn bản không có năng lực của những người có gen cấp cao đó, đối mặt với chúng, bọn họ chỉ có con đường ch-ết.
Bọn họ vạn lần không ngờ tới, chẳng qua chỉ là đến tham gia một chương trình tuyển tú mà thôi, thậm chí không ít người luôn tưởng tượng đều là sau khi thành danh giá trị con người tăng lên thế nào, lại có thể lấy được tài nguyên tốt đến nhường nào, sau này sẽ danh lợi song thu ra sao.
Kết quả thực tế, lại là cơn ác mộng nối gót kéo đến.
Trải qua gian nan, nhiều lần tưởng rằng mình đã thoát khỏi hiểm nguy, kết quả lại là sự khởi đầu của một cơn ác mộng tiếp theo.
Cơn ác mộng này, liệu có bao giờ kết thúc không?
Nghe nói linh hồn con người sẽ bị kẹt lại nơi mình ch-ết đi, không ngừng lặp lại quá trình t.ử vong.
Vậy sau khi ch-ết, có phải bọn họ sẽ không ngừng lặp lại trải nghiệm trong khoảng thời gian này không?
Cơn ác mộng giống như cuộc tháo chạy khỏi địa ngục này......
An Nhất Húc rùng mình một cái, cậu hối hận rồi, cậu thực sự hối hận rồi.
Nhưng áp lực do gia tộc gây ra cũng là thứ cậu buộc phải gánh vác.
Chỉ trách nhà bọn họ chọn sai đường, chọn đi theo một kẻ điên không màng hậu quả.
Chỉ trách, cậu rõ ràng biết lựa chọn của gia tộc đều là sai lầm, nhưng vẫn trợ trụ vi ngược (giúp kẻ ác làm càn), thậm chí vì thế mà kéo bạn của mình xuống nước.......
Cậu đều không biết, bọn họ có còn được coi là bạn bè hay không, cô ấy liệu có còn sẵn lòng làm bạn với một kẻ ngu ngốc như cậu không?
Thật nực cười làm sao, vốn dĩ cậu chỉ coi Triệu Hề là một kẻ ngốc có thể lợi dụng, không ngờ rằng, thực ra chính cậu mới là kẻ ngốc nhất......
An Nhất Húc biết, chuyện này ầm ĩ quá lớn, sau khi điều tra, gia tộc của cậu nhất định không thoát khỏi liên lụy.
Chỉ là không biết buổi livestream lần này có bị cắt ngang khẩn cấp hay không, nếu chuyện truyền ra ngoài rồi, nhất định sẽ gây ra sự hoảng loạn cho dân chúng.
Vậy thì, những thế lực liên quan đến hành tinh Ca Đàn lần này đều bị lôi xuống nước.
Có lẽ ch-ết ở đây cũng không đến mức quá khó coi.
An Nhất Húc nhìn đám biến dị chủng đang áp sát bọn họ, lúc này bọn họ đã bị bao vây.
Cứ vậy đi, cậu đã không chạy nổi nữa rồi.
Không có đường phía trước, không có đường lui, người như cậu, cũng chỉ xứng với kết cục như thế này thôi.
Có lẽ bọn họ đã ch-ết từ lâu rồi, bây giờ bọn họ chỉ đang không ngừng lặp lại quá trình bị g-iết bị ăn thịt mà thôi......
An Nhất Húc nhắm mắt lại, nước mắt chảy dài trên má.
Cậu vẫn luôn không có chí hướng gì lớn lao, cũng chỉ muốn làm một tên công t.ử bột ăn chơi trác táng, bất đắc dĩ gia tộc muốn cậu gánh vác những thứ đó.
Chuyện cậu thực sự muốn làm, cả đời này vẫn chưa làm được.
Cậu cũng từng nghĩ, bản thân cả đời này chắc cũng chẳng làm nên trò trống gì, nhưng dù thế nào đi nữa, cậu cũng không ngờ mình sẽ có một kết cục như vậy.
Vào đúng thời kỳ thanh niên, giai đoạn khởi đầu của cuộc đời, tính mạng lại phải chấm dứt tại đây.
Chấm dứt trong cái thế giới tối tăm mù mịt này, trong cơn ác mộng không thấy ánh mặt trời này......
Tay cậu đang run rẩy, c-ái ch-ết cận kề, bảo không sợ là điều không thể......
Sau đó cậu chạm vào vật mát lạnh trong lòng.
An Nhất Húc đột nhiên trợn to mắt, cúi đầu nhìn một đoạn màu bạc đó, cậu lại nhớ đến lời Triệu Hề đã nói với mình.
Cô nói:
“Mang nó, và bọn họ ra ngoài.”
Và còn trước đó nữa, lần ở Đại học Truyền thông, khi bị Trùng tộc dồn vào đường cùng, lúc mọi người đều nghĩ là ch-ết chắc rồi, cũng là cô nói:
“Dù có ch-ết, chúng ta cũng là chiến ch-ết, chứ không phải là những kẻ yếu hèn mặc cho dị tộc xâu xé.”
Chính câu nói đó đã thắp lại hy vọng cho bọn họ, cuối cùng bọn họ đã phấn khởi phản kháng Trùng tộc, dựa vào sức mạnh của tập thể, hoàn thành việc mà con người bình thường gần như không thể hoàn thành, kiên trì đợi được cứu viện đến.
Đó là lần cậu cảm thấy Triệu Hề ngầu nhất.
Còn có câu nói đó, câu nói cô đã từng nói qua......
Trách nhiệm mà một Alpha nên gánh vác.
An Nhất Húc bỗng nhiên nhận ra, cô ấy đã thay đổi rất nhiều, từ lâu đã trở thành sự tồn tại khiến cậu phải ngước nhìn, khiến cậu phải kính nể.
Chỉ có cậu, chỉ có cậu là dậm chân tại chỗ.
Không, ít nhất...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
ít nhất cũng phải giành lấy một cơ hội cho bản thân.
Thứ cô ấy giao phó, cậu nhất định phải mang ra ngoài!
An Nhất Húc đứng dậy, ngẩng đầu lên, con ngươi ảm đạm lóe lên một tia sáng.......
Cậu dù sao cũng là một Alpha mà.
Cho nên lúc con biến dị chủng kia lao về phía mình, An Nhất Húc đã dùng mảnh đ-á vụn nhặt được từ dưới đất để đáp trả.
Con biến dị chủng đó căn bản không ngờ tới người vốn đã mất đi ý chí chiến đấu như cậu lại đột nhiên phản kích, nó bị đ-ánh cho không kịp trở tay, cục đ-á đó bị đ-âm thẳng vào miệng nó, cái miệng bị đ-ập cho vẹo vọ, m-áu xanh đậm chảy xuống.
Đòn tấn công đó của An Nhất Húc đã dùng toàn bộ sức mạnh của nửa thân trên, cục đ-á nhọn không theo quy tắc đó bị nhét vào miệng con biến dị chủng kia, nó ngoẹo đầu ra sức hất, nhưng thế nào cũng không lấy ra được, nó chỉ có thể trố mắt nhìn miếng mồi trước mặt mà không thể động miệng.
An Nhất Húc nhân cơ hội giãn ra khoảng cách với nó, cậu không thể tin nổi nhìn bàn tay mình, cậu thế mà làm được rồi?
Hóa ra, con người bình thường cũng có hy vọng thoát khỏi tay của biến dị chủng, hóa ra phản kháng không phải là vô nghĩa.
Nhưng cũng chính vì hành động của An Nhất Húc đã làm lũ biến dị chủng tức giận, chúng há miệng gầm gừ gì đó, phát ra âm thanh “cạch cạch, cạch cạch”, giống như âm thanh hỗn tạp giữa tiếng người và tiếng trùng kêu, dường như chúng đang nói chuyện, nhưng cậu một chữ cũng không hiểu.
Nghĩ lại, chắc là chúng đang c.h.ử.i cậu.
Cũng đúng, chúng chắc hẳn rất hiếm khi thấy con người dám phản kháng lại mình.
Lúc này, chúng đã chuyển đổi mục tiêu, đồng loạt nhắm vào cậu.
Một lúc nào đó, biến dị chủng còn đoàn kết hơn cả con người.
Đôi mắt u tối của chúng toàn bộ tập trung vào người An Nhất Húc, cảm giác này khiến cậu nổi hết da gà da vịt, cậu đã dự cảm được kết cục hôm nay mình bị m.ổ b.ụ.n.g, xé xác thành từng mảnh rồi, những thứ này trông không phải loại thù dai bình thường.
Chân của An Nhất Húc đã không còn cảm giác gì nữa, toàn thân đều tê dại, trong lòng bàn tay toàn là mồ hôi lạnh lẽo.
Cậu run rẩy đưa tay lấy cái hộp kim loại trong lòng ra, nắm c.h.ặ.t lấy nó.
Cũng tốt, nếu như chúng đều tập trung đối phó một mình cậu, vậy thì những người khác vẫn còn cơ hội sống sót rời đi.
“Mọi người mau đi đi!
Mang cái này ra ngoài!”
An Nhất Húc vừa nói, vừa ném cái vật mà mình suốt dọc đường đều vô cùng quý báu cất giấu đó ra ngoài.
Như vậy, cũng coi như hoàn thành được một nửa nhiệm vụ cô giao phó rồi, An Nhất Húc nghĩ.
Lý Nhĩ Ma Tư đối diện cũng nhìn ra được, hiện tại An Nhất Húc đã trở thành mục tiêu tập trung hỏa lực của đám biến dị chủng kia, anh ta lập tức lao lên phía trước để đón lấy cái hộp kim loại đó, lúc đó anh ta đã nhìn thấy Triệu Hề dặn dò chuyện với An Nhất Húc, lúc đó trong lòng anh ta thầm nghĩ:
“Quả nhiên, Triệu Hề là đặc công, đang mang trên mình nhiệm vụ bí mật!
Thứ này nhất định chính là thông tin tình báo mấu chốt!”
Dòng m-áu nóng trong người Lý Nhĩ Ma Tư đang sôi sục, không ngờ rằng, cảnh tượng vốn luôn thấy trong kịch toàn ảnh, hiện tại lại thực sự xuất hiện trước mặt anh ta.
Hơn nữa anh ta còn có thể xuất hiện với tư cách là nhân vật quan trọng, chuyện này thật sự quá ngầu rồi!
Cái hộp kim loại vạch ra một đường cong hình vòng cung trong không trung, Lý Nhĩ Ma Tư gần như đã dùng tốc độ nhanh nhất của mình, bức tường phía trước rung chuyển, gạch đ-á rơi xuống, anh ta đón đầu xông lên, sau đó nhanh nhẹn lách người né tránh.
“Oa hô không tệ nha.”
Cả đời này anh ta chưa bao giờ có thân thủ linh hoạt như vậy, xem ra anh ta cũng khá có thiên phú làm đặc công đấy chứ.
Sau đó anh ta giẫm lên một khối đ-á nhảy lên, để đón lấy cái hộp kim loại.
“Rắc” một tiếng.
“Ơ?”
Bàn chân của Lý Nhĩ Ma Tư theo đó bị trẹo một cái, cục đ-á đột nhiên trượt đi, cả người anh ta lệch sang một bên, anh ta liều mạng vươn dài tay ra, đầu ngón tay chỉ còn thiếu vài centimet nữa là có thể chạm tới rồi, nhưng vẫn sượt qua cái hộp kim loại.
“Keng”.
Cái hộp kim loại rơi trên mặt đất phát ra âm thanh trong trẻo.
Rơi đúng ngay dưới chân của một con biến dị chủng.
“Xong rồi.”
An Nhất Húc vỗ mặt, giọng cậu nghẹn ngào, “Thật phục luôn, cả đời tôi đúng là chuyện gì cũng không làm nên hồn, đúng là một tên ngu ngốc vô dụng!”
“Không, phải trách tôi.”
Lý Nhĩ Ma Tư cúi đầu mới phát hiện, cái thứ mà vừa rồi anh ta giẫm chân lên căn bản không phải là đ-á, mà là lớp vỏ xám trên đuôi của một con biến dị chủng, hèn chi nó lại động đậy.
Thật kỳ lạ, những con biến dị chủng này trông lại không giống nhau.
Nói đi cũng phải nói lại, chúng căn bản không giống như cùng một ch-ủng t-ộc, đủ loại tạo hình kỳ hình dị dạng đều có, nhưng lại lờ mờ có hình dáng giống con người.
Bọn họ thực sự trước đây đều là con người sao?
Đã là người, tại sao lại muốn ăn thịt người chứ?
Rốt cuộc là được hình thành như thế nào?
Lý Nhĩ Ma Tư trước đây cũng từng nghe qua loại thứ này, anh ta cũng từng tìm kiếm thông tin liên quan trên tinh mạng, nhưng thông tin đều rất mờ nhạt, lúc đó anh ta còn tưởng biến dị chủng là thứ gì đó được hư cấu trong tiểu thuyết.
Bây giờ nghĩ lại, thông tin về chúng giống như bị cố ý che giấu hơn.
Khoan đã......
Lý Nhĩ Ma Tư bỗng nhiên cảm thấy dựng tóc gáy, cái sinh vật mà trước đây anh ta tưởng là giả này đã xuất hiện trước mặt anh ta rồi, chúng đáng sợ và khát m-áu đến nhường nào.
Vậy thì liệu có còn những chuyện không hay khác bị che giấu nữa không......
Là Liên minh Tinh hệ làm sao?
Bọn họ rốt cuộc đã giấu giếm bao nhiêu?
Anh ta bắt đầu hoài nghi —— thế giới thực sự rốt cuộc là trông như thế nào?
Mà lúc này, những con biến dị chủng đó đã chiếm cứ toàn bộ lối đi này, trên tường trên mặt đất đều là chúng, chúng đã bao vây lấy bọn họ, lần này là thực sự xong đời rồi.
Mục tiêu đầu tiên của chúng chính là An Nhất Húc, lúc này cậu đã bị hai con biến dị chủng một tay một người nhấc bổng lên như nhấc một con vịt vậy.
Sau đó một con biến dị chủng tìm đ-á dưới đất, đầu tiên là tìm một cục đ-á còn to hơn cả đầu An Nhất Húc, ướm thử vào miệng cậu.