Cơ Giáp Tối Thượng: Alpha Cặn Bã Không Muốn Làm Anh Hùng

Chương 19



 

“Triệu Hề rất vui vẻ nhìn lên đỉnh ô, còn cầm ô xoay vài vòng, cô vẫn chưa từng đến nhà ăn trường học thời đại tinh tế bao giờ, vô cùng mong đợi.”

 

Giờ trưa, đi kèm với tiếng chuông tan học du dương, rất nhiều sinh viên bắt đầu lục đục đi về hướng này.

 

Các sinh viên vừa đi vừa nói cười vui vẻ, trường học tràn ngập hơi thở thanh xuân.

 

Một nam một nữ hai Omega khoác tay nhau đi cùng nhau, cùng che một chiếc ô che nắng, đang thảo luận xem trưa nay ăn gì.

 

Bỗng nhiên cô nàng Omega trong số đó mắt sáng lên, ra hiệu cho cô bạn nhìn về phía trước bên trái, “Cậu nhìn người kia kìa, cao thật đấy, dáng người đó tuyệt đỉnh luôn, nhìn bóng lưng thôi đã cảm thấy chắc chắn là rất đẹp trai rồi!"

 

Nam Omega không cho là đúng, “Cũng không hẳn đâu, nhìn chính diện biết đâu rất xấu thì sao, trường hợp này chẳng lẽ còn ít sao?"

 

“Cược không?"

 

“Thôi bỏ đi, cậu nhìn người ta cũng giống chúng ta, trời nắng mà che ô, chắc chắn không phải Omega thì cũng là Beta, chẳng có gì đáng xem cả.

 

Omega chúng ta tìm đối tượng, dĩ nhiên phải tìm Alpha mạnh mẽ oai phong rồi."

 

Nữ Omega không vui, “Cuyện này thì liên quan gì đến việc có phải Alpha hay không?

 

Tớ là người trọng nhan sắc, có chị gái xinh đẹp để ngắm là tớ mãn nguyện rồi."

 

Còn nữa, cô rất muốn chứng minh quan điểm của mình là đúng.

 

Thế là cô cố ý đi vòng một chút, giả vờ vô tình đi ngang qua trước mặt người đó.

 

Nam Omega bề ngoài nói không quan tâm, thực ra cũng rất mong đợi, vì vậy khi cô bạn đi ngang qua trước mặt người đó, anh ta đứng phía sau quan sát biểu cảm của cô bạn.

 

Sau đó, anh ta liền thấy nữ Omega trợn tròn mắt, cả người ngây dại.

 

Sau khi người đó đi qua, anh ta vội vàng tiến lên hỏi:

 

“Thế nào?

 

Đẹp không?

 

Đẹp không?"

 

“Đẹp...

 

Đẹp thì đẹp thật, nhưng mà..."

 

Nữ Omega rõ ràng vẫn chưa thoát khỏi trạng thái kinh ngạc.

 

“Nhưng mà cái gì?"

 

Nửa ngày không nói hết câu, nam Omega sắp sốt ruột ch-ết đi được, “Cậu mau nói đi!"

 

Nữ Omega đỏ bừng mặt, “Cô...

 

Cô cô ấy là Triệu Hề!"

 

Nam Omega biến sắc, “Chính là Triệu Hề hung dữ đáng sợ, chưa chính thức khai giảng đã ngồi vững ngôi vị trùm trường đó sao?!

 

Con đường này là đi đến nhà ăn, sao cô ta lại đến nhà ăn ăn cơm?"

 

“Đúng là cô ta!"

 

Nữ Omega gật đầu lia lịa, sợ hãi vỗ vỗ ng-ực, “Không hổ là trùm trường, khí thế đó đúng là tuyệt đỉnh, vừa rồi tớ nhìn một cái thôi đã muốn sợ ch-ết khiếp rồi, chỉ sợ bị cô ta chú ý tới."

 

“Này, cậu nghe nói gì chưa, hình như cô ta ăn tạp cả Alpha lẫn Omega đấy, tối qua ở buổi dạ hội tân sinh vừa mới trêu ghẹo một Omega xong, lập tức lại đi quan hệ mập mờ với một Alpha khác rồi."

 

“À thì... chơi cũng thoáng thật."

 

Sau đó hai người nhìn nhau, nhỏ giọng bàn tán:

 

“Này, cậu nói xem ai nằm trên ai nằm dưới hả?"

 

“Lúc đầu tớ thấy Triệu Hề chắc chắn là người nằm trên, nhưng vừa rồi thấy cô ta che chiếc ô che nắng thanh tân kia, tớ nhìn từ đằng sau còn không nhận ra, hình như có chút dấu hiệu bị Omega hóa rồi."

 

“Cậu chưa nghe qua một câu nói sao?

 

—— 'Mặc càng hồng, đ-ánh người càng gắt'."

 

“??

 

Chưa nghe bao giờ."

 

“Hơn nữa cô ta mặc cũng không hồng mà."

 

“'Hồng' chỉ là một từ so sánh thôi, ví von cho sự thay đổi tính cách đột ngột này này.

 

Cô ta đang che giấu, che giấu sự tàn bạo sâu trong lòng mình đấy."

 

Lúc này, bên cạnh lại có hai người chen tới, họ rõ ràng là người quen.

 

“Vãi, các cậu xem diễn đàn trường chưa?"

 

“Triệu Hề hôm nay ngày đầu tiên lên lớp, đã đ-ánh cả giáo viên lẫn toàn bộ bạn học trong lớp, sau đó một mình độc chiếm cả một phòng học!"

 

“???

 

Chuyện này mà cũng được sao?

 

Nhà trường không quản à?"

 

“Một phòng học?

 

Một mình cô ta chiếm một phòng học để làm gì?

 

Cô ta trông không giống người sẽ chăm chỉ học tập."

 

Một người trong đó bỗng vỗ đùi một cái, “Hiểu rồi!"

 

Mọi người xung quanh đồng loạt nhìn anh ta, “Cái gì?"

 

“Thì chuyện đó đó, classroom play ấy các cậu hiểu mà...

 

Chẳng phải hôm qua vừa mới nổ ra tin cô ta nhảy múa nóng bỏng với ai đó sao?"

 

“Vãi, cậu nói nghe không thể hợp lý hơn được nữa!

 

Không hổ là trùm trường, chơi đúng là kích thích."

 

Người này vừa nói, vừa quay người đăng bài lên diễn đàn, thêm một quả b.o.m nguyên t.ử cho những tin đồn thất thiệt trong trường.

 

Chương 17 Tin đồn hại ta

 

Kiến trúc trước mắt giống như một vỏ ốc biển màu xanh khổng lồ, dạng xoắn ốc úp ngược trên mặt nước.

 

Cấu trúc nổi trên mặt nước này không biết dùng cách nào để tạo ra hiệu quả như vậy, tóm lại trông rất thần kỳ, kết hợp với con đường cát trắng mịn xung quanh, mang lại cảm giác đại dương vô cùng.

 

Triệu Hề thu ô bước vào nhà ăn, thấy bàn ghế trong nhà ăn đều có hình dáng vỏ sò và ốc biển, nhà ăn có cửa ở bốn hướng, còn chính giữa là đài đưa món, tổng cộng có bốn tầng băng chuyền.

 

Các món ăn với định lượng tiêu chuẩn được đựng trong hộp thủy tinh truyền đi trên đó, sinh viên chỉ cần tự mình lấy món ăn mình muốn từ băng chuyền là được, băng chuyền sẽ tự động kiểm tra và khấu trừ phí từ tài khoản của sinh viên.

 

Hiện tại nhà ăn vẫn chưa đông người lắm, Triệu Hề đã đói từ lâu, thế là cô đứng sát băng chuyền chọn món, nhìn đủ loại món ăn, đồ tráng miệng rực rỡ muôn màu, ở đây có rất nhiều kiểu món ăn cô chưa từng thấy qua, cô cái này cũng muốn ăn cái kia cũng muốn ăn, không biết từ lúc nào các hộp trước mặt đã chất thành núi.

 

Chọn xong Triệu Hề phát hiện nhà ăn bỗng nhiên trở nên ồn ào hẳn lên, hóa ra là một lượng lớn sinh viên tan học đã đến nhà ăn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cô định tìm một vị trí trong góc để ăn cơm, nào ngờ vừa quay người, bên cạnh bỗng có một luồng sức mạnh lớn ập tới, một bóng người tốc độ cực nhanh, đ-âm sầm ngay vào chồng khay thức ăn cao ngất ngưởng trước mặt cô.

 

Triệu Hề phản ứng rất nhanh, đầu tiên là lùi lại nửa bước tạo ra một phản lực để giữ vững khay thức ăn, tay kia ấn vai người đó giữ hắn đứng yên tại chỗ, đồng thời một cú quét chân đ-á văng cái bát canh bằng inox dưới chân hắn, tránh để hắn tiếp tục gây họa cho những người khác trong nhà ăn.

 

Nhưng dù cô phản ứng nhanh, những hộp thức ăn ở phần trên khay vẫn do quán tính mà không thể tránh khỏi việc bay ra ngoài, ước chừng có mười mấy hộp thủy tinh rơi xuống đất, một mảng lớn tiếng thủy tinh vỡ giòn giã lập tức thu hút ánh nhìn của xung quanh.

 

Thức ăn trong những hộp đó b-ắn tung tóe ra ngoài, còn làm liên lụy đến mấy bạn học xung quanh, trên người trên đầu họ dính đầy cải thảo phỉ thúy, bánh kem socola, thịt bò sốt dầu đỏ, v.v., họ kinh hoàng và giận dữ nhìn qua.

 

“Suýt...

 

đau quá..."

 

Triệu Hề vội vàng buông tay, chuyện khẩn cấp cô đã không kiểm soát tốt lực đạo, cô đưa tay đỡ người đó dưới đất dậy.

 

“Xin lỗi..."

 

“Xin lỗi, làm đổ cơm của cậu rồi."

 

Hai người đồng thời nhỏ giọng xin lỗi.

 

Người đó vừa ngẩng đầu, khi nhìn thấy gương mặt Triệu Hề, bỗng nhiên c-ơ th-ể mềm nhũn lại ngồi bệt trở lại, sắc mặt trong chốc lát trở nên vô cùng khó coi.

 

“Cậu cậu cậu..."

 

“Cậu là trùm trường...

 

Triệu Hề!"

 

Cái gì cơ?

 

Trùm trường?

 

Từ khi nào vậy?

 

Triệu Hề nghe thấy những gì anh ta nói, vẻ mặt ngơ ngác, cô “trùm" chỗ nào chứ?

 

Cơm có thể ăn bậy nhưng lời không thể nói bậy nha!

 

Sau đó mọi người xung quanh liền thấy, vị Alpha trông vừa cao vừa hung dữ kia, ánh mắt trong phút chốc tối sầm lại, cô nhíu mày, chân mày càng thêm sắc bén, ánh mắt tỏa ra luồng kiếm quang như muốn g-iết người.

 

Lúc này, trong nhà ăn đã có rất nhiều người, xung quanh khu vực lấy món bị bao vây tầng tầng lớp lớp, nhưng ở giữa lại để lại một khoảng trống rất lớn, không ai dám lại gần.

 

Bắt đầu có người lén lút giơ quang não về phía Triệu Hề mà chụp ảnh.

 

Triệu Hề ngẩng đầu thấy đám đông dày đặc xung quanh, nhất thời cảm thấy lo lắng không biết nên để tay chân vào đâu.

 

Sao lại có nhiều người nhìn cô như vậy?

 

Tuy rằng cô phản ứng rất nhanh để giúp đỡ người khác, nhưng cũng không cần nhiều người đến xem cô làm việc tốt như vậy chứ, chuyện này ngại quá đi.

 

“Cậu đứng dậy trước đi."

 

Triệu Hề đưa tay ra định đỡ anh ta.

 

“Xin lỗi!

 

Xin lỗi!

 

Tôi không cố ý đâu!"

 

Người đó bỗng nhiên bắt đầu điên cuồng xin lỗi, ngồi dưới đất lùi về phía sau.

 

Anh ta là người tận mắt chứng kiến chuyện ở buổi dạ hội tân sinh, lại vừa mới xem trên mạng chuyện Triệu Hề một mình ức h.i.ế.p toàn bộ bạn học cùng giáo viên, đây là một người đáng sợ đến nhường nào chứ!

 

Cả người anh ta đều thấy không ổn rồi.

 

【 Chấn động!

 

Triệu Hề ngang nhiên thực hiện hành vi bạo lực học đường trong nhà ăn!

 

Một cước đ-á văng người ta xuống đất! 】

 

【 Triệu Hề liên tiếp làm vỡ hàng chục hộp cơm, mảnh thủy tinh vỡ đầy đất, rất nhiều sinh viên trong nhà ăn bị vạ lây vô tội! 】...

 

Các bài đăng trên diễn đàn trường lại bùng nổ.

 

Có cần phản ứng thái quá vậy không?

 

Triệu Hề còn chưa hiểu rõ tình hình, lúc này một cuộc điện thoại gọi đến.

 

Nhìn tên ghi chú trên quang não, là ch.ó An.

 

“Hề thiếu đỉnh thật đấy!

 

Mới bao lâu mà đã thành trùm trường rồi?

 

Ngưỡng mộ, ngưỡng mộ!"

 

Giọng nói của An Nhất Hú truyền đến từ đầu dây bên kia.

 

Triệu Hề không muốn nói chuyện với cậu thiếu niên dở hơi này, định ngắt điện thoại.

 

“Cậu đang ở nhà ăn à?"

 

Ngón tay Triệu Hề đưa ra giữa chừng thì dừng lại, ngạc nhiên hỏi:

 

“Sao cậu biết?"

 

“Thì vừa mới lướt thấy bài đăng cậu bạo lực bạn học mà."

 

“Tôi bạo lực bạn học lúc nào?

 

Bây giờ à?"

 

Triệu Hề nhìn quanh, mới phát hiện ánh mắt của những người xung quanh nhìn cô đều không đúng lắm, hoàn toàn không phải là ánh mắt tán thưởng khi thấy người ta làm việc tốt, mà là sợ hãi, chán ghét, và cả ánh mắt xem náo nhiệt không chê chuyện lớn!

 

Lời cô nói sẽ không có sức thuyết phục, thế là Triệu Hề đi về phía bạn học đã đ-âm vào mình kia, muốn nhờ anh ta giúp giải thích.

 

Kết quả người đó vừa thấy cô đi tới, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, “Cậu đừng qua đây..."

 

“Tôi đã xin lỗi rồi, tôi thực sự không cố ý mà!"

 

Tiếp theo, anh ta vậy mà lồm cồm bò dậy từ dưới đất, vừa lăn vừa bò chạy trối ch-ết.

 

Cùng với sự rời đi của người đó, đám đông cũng nhanh ch.óng tản ra, ánh mắt của tất cả mọi người xung quanh đều chứa đầy sự phẫn nộ, nếu lúc này ánh mắt có thể g-iết người, Triệu Hề đã không biết ch-ết bao nhiêu lần rồi.

 

Nhưng họ phẫn nộ thì phẫn nộ, không có ai đứng ra chủ trì cái gọi là công đạo, họ đều biết Triệu Hề là người mình không dây vào được, thế là, họ chỉ có thể hóa bi phẫn thành tốc độ gõ phím, bắt đầu c.h.ử.i bới trên tinh mạng, và nhanh ch.óng truyền tin đi.

 

Họ cảm thấy mình tràn đầy chính nghĩa, cho dù bản thân có mặt tại hiện trường nhưng không đưa tay giúp đỡ, nhưng họ đang chiến đấu vì chính nghĩa trên mạng, đang đóng góp sức lực của mình để lên tiếng cho kẻ yếu!

 

Triệu Hề nhìn thức ăn đổ đầy đất, người đó không phải là vì không muốn bồi thường cơm cho cô nên mới chạy đấy chứ?

 

Hôm nay lại là một ngày làm kẻ xui xẻo thuần túy đây mà.

 

Cô bưng khay thức ăn còn lại của mình đi về phía góc phòng, tuy rằng xảy ra chuyện đen đủi như vậy, nhưng bữa cơm cần ăn thì vẫn phải ăn.

 

Bị náo loạn một phen như vậy, nhà ăn lại trở về trạng thái vắng vẻ thưa thớt người như trước.

 

Như vậy cũng tốt.