“Giải tán.”
Các học sinh khác nhìn mười người được chọn để tiền nhập ngũ sớm này, đều lộ ra vẻ mặt hâm mộ.
Đã mất bao công sức để vào trường quân đội, rất nhiều người đều mong muốn có một ngày có thể thi triển tài năng trên chiến trường, lập nên chiến công, bảo vệ tinh hệ, thực hiện hoài bão.
Mặc dù đa số người vào hệ Trinh sát là do áp lực cuộc sống, nhưng là người trẻ tuổi, ít nhiều gì cũng ôm giữ mộng tưởng anh hùng.
Tất nhiên, Triệu Hề là ngoại lệ.
Đến nay cô vẫn không hiểu nổi tại sao mình lại ở đây, cứ như thể có một bàn tay vô hình nào đó đang đẩy cô bước tiếp cho đến tận bây giờ.
Cô vốn dĩ không phải người của tinh hệ này, đương nhiên cũng chẳng mặn mà gì với việc bảo vệ tinh hệ, kết quả lại vào trường quân đội.
Cô rõ ràng là kẻ tham sống sợ ch-ết, kết quả lại trở thành nhóm tân sinh đầu tiên ra chiến trường.
“Thật tốt quá, có được cơ hội như vậy.”
Giọng của Đặng Tâm Vũ truyền đến từ bên cạnh, “Tớ không biết phải đợi đến bao giờ mới được đi nữa.”
Triệu Hề thầm nghĩ:
“Thế sao vừa nãy cậu không nhận lấy cái danh hạng nhất đi!
Bây giờ nói mấy lời này còn có ích gì không?”
“Tớ biết cậu không giống như những lời đồn đại trên tinh mạng.”
Đôi mắt Đặng Tâm Vũ sáng lên lấp lánh, “Cậu bề ngoài giả vờ làm một kẻ chơi bời lêu lổng, nhưng thực chất trong lòng lại mang lý tưởng và hoài bão cao cả đúng không?”
Triệu Hề không nói gì.
Không, tôi vừa không phải hạng người như nguyên chủ – kiểu người bất cần đời, làm bất cứ chuyện gì cũng không màng hậu quả, thích gì làm nấy; mà cũng chẳng phải bậc anh hùng vĩ đại sẵn lòng đốt cháy bản thân để soi sáng cho người khác, giải cứu tinh hệ.
Chỉ là một sinh viên tầm thường xuyên không từ một thời đại nào đó tới đây mà thôi.
Ngoài đọc sách ra thì chỉ biết chơi game.
Cuộc đời cô nên trôi qua một cách bình lặng, chìm nghỉm trong biển người mênh m-ông.
Đó mới là màu sắc bảo vệ cho sự tồn tại của cô, là lựa chọn duy nhất để cô có thể sống tạm bợ qua ngày trong thời loạn thế này.
Triệu Hề bỗng thấy hơi mịt mờ.
Nhưng ý nghĩa của việc tồn tại như vậy là gì chứ?
Nghĩ không thông... thôi bỏ đi, chơi game vậy.
Ít nhất khi chơi game thì không cần phải nghĩ ngợi những thứ này.
Trong game có thể muốn g-iết thì g-iết, muốn làm gì thì làm, chỉ cần đ-ánh thắng được thì trời cao biển rộng mặc tôi vẫy vùng!
Cô nghĩ như vậy, và cũng làm đúng như vậy.
—— Trò chơi 《Tiêu Diệt Hố Đen》, hành tinh Huyền Vũ.
Bạch Gai mọc lên từ mặt đất, “xoẹt xoẹt” vài tiếng đã xiên lũ Trùng tộc thành từng xâu, ngón tay cô khẽ cử động, Bạch Gai tùy tâm nhi động, một cú quét ngang đã đ-ánh ngã một hàng người chơi.
Trên mặt đất, xác Trùng tộc và những mảnh linh kiện máy móc rơi vãi khắp nơi.
“Xem ra bọn chúng vẫn chưa từ bỏ việc tìm rắc rối với chúng ta.”
【Tịch】 cùng 【Hoành Hành Vô Ngôn】 đứng vai kề vai, bóng trắng và dòng vàng phản chiếu lẫn nhau giữa thế giới hỗn loạn mịt mù, xung quanh là ánh lửa bay rợp trời, lũ Trùng tộc cuồng bạo và đám đông đang la hét ầm ĩ.
Dưới hoàn cảnh như vậy, hai người họ trông lại giống như đang tạo nên một bức tranh hoành tráng đầy quái dị.
Hoành Hành Vô Ngôn:
“Bọn chúng tập hợp sức mạnh của cả công hội, dồn hết điểm g-iết quái lên một người, điểm số tăng rất nhanh.”
“Nhưng mà, so với chúng ta vẫn còn kém một chút.”
Triệu Hề tiếp lời:
“Kém đúng một dấu phẩy thập phân.”
“Điều đó thì đúng.”
Chỉ là, hiện tại danh tiếng của hai người họ trên diễn đàn trò chơi đã hoàn toàn thối nát, người qua đường nhìn thấy đều hận không thể nhổ vào mặt bọn họ vài cái.
Nghĩ lại thì chắc chắn có sự thao túng ngầm của công hội 【Phản Vật Chất】.
Hiện tại cả hai bên đều đang nỗ lực g-iết quái tích điểm để chờ đạt mười tỷ điểm, mở ra vành đai hành tinh số hiệu Địa.
Ước chừng là bên kia tiến độ chậm hơn một chút nên lại bắt đầu gây rắc rối bên này, thỉnh thoảng có những người chơi không có mắt chạy đến khiêu khích, chắc là bị dụ dỗ sang.
“Gần đây tôi có khá nhiều việc, chắc không thể thường xuyên đăng nhập game được.”
Triệu Hề nói.
“Được.”
Hoành Hành Vô Ngôn suy nghĩ một chút, “Tôi cũng vậy, dạo này có việc.”
“Điểm của bọn chúng còn kém xa lắm, dù có vượt qua cũng chẳng sao.
Nếu phát hiện bọn chúng mở phụ bản, lúc đó chúng ta lên game trực tiếp nẫng tay trên của bọn chúng luôn.”
Triệu Hề cười nham hiểm, “G-iết người đoạt bảo, thay trời hành đạo.
Không tệ không tệ, cũng là một ý kiến hay!”
“Cô cười trông giống phản diện quá.”
Hoành Hành Vô Ngôn nhận xét.
Triệu Hề nhún vai, “Hai chúng ta bây giờ chẳng lẽ không được tính là ‘phản diện’ sao?
Đứng đầu danh sách đen của người chơi trên diễn đàn game đấy.
Ồ đúng rồi, bọn chúng còn đặt biệt danh cho hai ta là ‘Hắc Bạch Song Sát’ nữa.”
Hoành Hành Vô Ngôn:
“Chẳng hay ho gì, gu thẩm mỹ của bọn chúng kém quá.”
Triệu Hề suy nghĩ một chút, “Chẳng lẽ vì tóc của hai ta một đen một trắng?”
“Những kẻ không quan trọng, hà tất phải quan tâm bọn họ nghĩ gì.”
“Anh nói đúng, dù thế nào đi nữa, thắng lợi nhất định thuộc về chúng ta!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Triệu Hề giơ tay lên.
Hai người đ-ập tay, lòng bàn tay máy móc va chạm phát ra tiếng vang giòn giã.
“Bận xong việc thì cùng đi phụ bản nhé.”
“O của K (OK) thôi.”
Sau khi thoát khỏi trò chơi, Triệu Hề cầm lấy chiếc máy tính bảng công nghệ cao mà trường phát.
Và rồi cô phát hiện ra, quả nhiên là có chức năng lướt web.
Triệu Hề lúc này đang nằm trên giường ký túc xá, một tay cầm lấy tấm màn hình mỏng dính kia.
Nhìn cột sóng căng đầy, cô nhất thời cảm động muốn khóc, đã bao lâu rồi, bao lâu rồi cô chưa được lướt web hóng hớt thế này!
Kể từ sau khi quang não bị hỏng, cô giống như một kẻ bị bế tắc thông tin, là một phạm nhân cửa không ra nhà không bước... thôi được rồi, thực ra còn t.h.ả.m hơn cả phạm nhân, ít nhất phạm nhân không phải học tập ngày đêm như vậy, cũng không phải tham gia cái kiểu thi đấu vòng vo hố người đến ch-ết kia.
Cô nhanh ch.óng bấm vào màn hình, kết nối vào tinh mạng.
Trên tinh mạng cơ bản đều là thông tin của hành tinh Lam Mộng và vài hành tinh phát triển tốt khác, đủ loại tin tức giải trí thời gian thực và tin tức công nghệ.
Ví dụ như Alpha nào lại ngoại tình hoặc bạo hành Omega bị người ta đưa lên mạng c.h.ử.i bới, quản lý cấp trung của công ty nào dẫn theo tổ viên mắng c.h.ử.i lãnh đạo cấp cao rồi tập thể nhảy việc, người tình robot kiểu mới mở bán đợt đầu bị cướp sạch trong một giây...
Tất nhiên, nhiều nhất vẫn là đủ loại tin đồn của các ngôi sao, còn có động thái gần đây của các lãnh đạo cao tầng Liên minh, các thế hệ F2 thế gia, ai lại thay người tình rồi, ai ai lại ngoại tình, thiếu gia nào lại phá phách mất vài tỷ, vân vân.
Ví dụ như Triệu Hề, trong từ khóa “Thế hệ F2” đã chiếm lĩnh một nửa giang sơn.
Trong từ khóa “F2 phế vật” thì càng lợi hại hơn, bấm vào thì 90% đều là cô.
Dù sao cha cô cũng là cựu Chủ tịch tối cao của Hội đồng Nghị viện Liên minh Tinh hệ, có thể nói là nhà lãnh đạo cao nhất của cả Liên minh.
Kết quả, con gái không những chẳng làm nên trò trống gì, nếu chỉ là một kẻ bao thảo (vô dụng) bình thường thì thôi đi, đằng này lại còn là một tên bại hoại danh tiếng cực kém, thuộc loại gây nguy hiểm cho xã hội.
Khoảng cách này, không thể nói là không lớn.
Về việc này, Triệu Hề cũng chẳng có cách nào.
Ai bảo Liên minh cần có người gánh tội thay chứ?
Để che đậy những vết sẹo dưới thời thịnh thế này.
Chẳng có gì thú vị mấy tin tức này, toàn là tin giả.
Triệu Hề uể oải lướt trang web, bỗng nhiên nhìn thấy những dòng chữ nhỏ màu xám ẩn hiện dưới nền trắng:
【Sắc nét 18+!
Omega thuần khiết khát khao tự sướng, lão Alpha đẩy xe song phi cặp mỹ Omega sinh đôi】
Cô đang nheo mắt cố gắng nhận diện phông chữ thì ngón tay vô tình run lên, bấm vào.
Tức thì, một tràng tiếng rên rỉ vang dội khắp ký túc xá, Triệu Hề đỏ mặt tía tai vội bịt c.h.ặ.t máy tính bảng, may mà... may mà ký túc xá này chỉ có mình cô.
Sau đó cô chợt nhận ra một chuyện, trang web này vậy mà bấm một cái là mở ra được luôn!
Trước đây, rõ ràng là không bấm mở được, hoặc mở ra thì thành một đống mã hỗn loạn.
Ừm, mạng lưới tinh tế có các robot xanh tuần tra, phát hiện thứ gì không “xanh” là rất dễ bị phong tỏa.
Hóa ra lời giáo viên nói là thật, mở quyền hạn, tài liệu cấp bảo mật đều có thể tra cứu!
Đây đúng thực là những thứ rất “bảo mật”.
Triệu Hề liên tiếp mở thêm vài trang web tương tự, phát hiện ra rằng, bất kỳ web cấm nào cũng đều xem được!
Hơn nữa chất lượng video cực cao, các chi tiết được khắc họa sâu sắc, tuyệt đối không che đậy.
Cô ôm lấy máy tính bảng, anh là thần của tôi!
Lưu lại lưu lại, toàn bộ lưu lại hết!
Đêm dài dằng dặc, có chiếc máy tính bảng có thể xem tài liệu bảo mật này, bỗng chốc cũng trở nên thú vị hơn hẳn, không khí tràn ngập mùi vị vui vẻ.
Ánh sáng từ máy tính bảng chiếu lên mặt, lúc này đã là ba giờ sáng, đột nhiên, màn hình hiện lên thông báo tin nhắn.
Là một cái meme.
“Nữa đi nữa đi!” (Mordo mordo!)
Kèm dòng chữ:
“Chúc người tốt cả đời bình an, gửi thêm nhiều chút đi.”
Cái quái gì vậy?
Triệu Hề nghĩ, máy tính bảng này của cô chưa đăng nhập tài khoản cá nhân cơ mà, làm gì có người bạn nào.
Cô bấm vào cái khung nổi đó, nhưng lại thấy:
“Tin nhắn đã được thu hồi.
Tin nhắn đã được thu hồi.”
Triệu Hề đầy dấu chấm hỏi, cô tham gia vào cái nhóm nào từ bao giờ vậy?
Ngẩng đầu nhìn lên, tên nhóm là —— Chi-a s-ẻ tài liệu quan trọng hệ Trinh sát.
Cười ch-ết mất, tài liệu ấy mà, ai chẳng hiểu là tài liệu về phương diện nào...
Chờ đã, cái hệ Trinh sát này??
Có ý nghĩa gì?
“Cái đó...
Mặc dù còn trẻ, nhưng vẫn nên chú ý thân thể một chút.”
Lại nhảy ra một tin nhắn nữa.
Triệu Hề nhìn cái ảnh đại diện của người đó, sao mà giống giáo viên dạy môn 《Cơ sở và Thực hành Hệ thống Trinh sát》 của bọn họ thế nhỉ?
Triệu Hề bỗng thấy đầu óc nổ tung, cô run rẩy ngón tay bấm vào lịch sử chi-a s-ẻ tài liệu trong nhóm...
Máy tính bảng “bộp” một cái rơi xuống.
Chẳng lẽ đ-ánh dấu sao không phải là có nghĩa lưu lại sao?
Tại sao lại gửi vào trong nhóm rồi hả!