Linh Nhi, Giả Linh?
Tim Lý Thừa Cảnh nảy lên một cái, đột nhiên như phản ứng lại được lý do vì sao Giả Trân Nhi lại chất vấn hắn như thế.
Cái thây cung nữ c.h.ế.t đuối kia sắc mặt xanh mét, bộ dạng như c.h.ế.t không nhắm mắt, đến cả đôi mắt cũng chưa hề khép lại. Các tiểu thái giám sợ làm kinh động đến Hoàng thái tôn, chê điềm xui rủi, mấy người đang cùng hợp lực, tay năm tay mười luống cuống tay chân vận chuyển t.h.i t.h.ể đi xuống, Lý Thừa Cảnh chung quy vẫn nhìn ra được rõ ràng.
Đó chẳng phải chính là Giả Linh sao?
Và cũng chính từ cái liếc mắt này của hắn, Giả Trân Nhi đã hoàn toàn minh bạch tất thảy.
Hóa ra hắn thực sự đã luôn lừa gạt nàng.
Khoảnh khắc ấy, nàng đột ngột buông lỏng bàn tay đang nắm lấy tay hắn ra, lùi lại phía sau một bước.
"Trân Nhi, nàng nghe ta giải thích, chuyện không phải như nàng nghĩ đâu..." Trong lòng Lý Thừa Cảnh hoảng loạn, cuống quýt muốn biện bạch, song chợt phát hiện bản thân không biết phải bắt đầu nói từ đâu.
Ngày hôm đó đúng là hắn đã ma xui quỷ khiến mà dùng đến thủ đoạn như vậy, nhưng hắn nghĩ với tâm tính của Trân Nhi, nếu bản thân không làm thế, e là mối quan hệ giữa hai người bọn họ sẽ vĩnh viễn đình trệ không tiến thêm được bước nào.
"Thừa Cảnh, chàng để ta bình tĩnh một chút." Giả Trân Nhi không cho hắn cơ hội mở miệng, bỏ chạy như trốn khỏi nơi thị phi ấy.
Xuân Đào cuống quýt đến mức không biết phải làm sao cho phải, nhìn Lý Thừa Cảnh một cái, lại nhìn Giả Trân Nhi đã chạy ra xa. Nàng ta khẽ phúc thân nói: "Điện... Điện hạ, nô tỳ đi... đi đuổi theo." Nói xong liền vội vã đuổi theo sau.
Giả Trân Nhi đi thẳng một mạch về tẩm cung của mình, Trương ma ma nhìn thấy sắc mặt nàng không được tốt, còn ngỡ là đã xảy ra chuyện lớn gì. Kế đó thấy Xuân Đào hớt hải chạy vào, từ miệng nha đầu này mới biết được ngọn ngành sự việc.
"Cái con ả Giả Linh này c.h.ế.t ở đâu không c.h.ế.t, lại cứ thích c.h.ế.t ngay trước mặt cô nương, thật đúng là cái đồ đáng c.h.ế.t!"
"Cô nương người thật sự tin lời ả nói sao? Theo lời lão nô, cặp mẹ con nhà bà ta từ trước đến nay vốn dĩ đã chẳng có tâm địa tốt gì rồi!"
"Cô nương chớ có tin mấy lời quỷ quyệt ấy..."
Trương ma ma trước nay vốn chẳng ưa gì Giả Linh và Triệu di nương, dẫu cho Giả Linh hiện tại đã c.h.ế.t, cũng không cách nào xóa nhòa đi thành kiến trong lòng bà. Bà chỉ coi như ả dẫu c.h.ế.t rồi cũng không yên phận, cố tình tới để làm ghê tởm cô nương nhà mình.
Giả Trân Nhi lúc này chỉ muốn ở một mình để tĩnh tâm lại, nàng cảm thấy khắp toàn thân không có lấy chút sức lực nào. Đầu óc cũng âm ỉ đau nhức, đối với tấn bi kịch xảy ra ngày hôm nay, nàng không cách nào tiếp nhận nhanh ch.óng như thế được. Nàng không muốn nhìn thấy hắn.
Những ngày tháng còn lại, nàng nhìn thấy hắn nếu không phải là né tránh thì cũng là coi như không thấy. Dẫu cho có chung giường mà ngủ, nàng cũng co rúm người lại ở tận góc trong cùng, chừa ra một khoảng trống thật lớn ở chính giữa, rộng đến mức có thể nằm ngang thêm một người nữa rồi.
Mối quan hệ từng vô cùng khăng khít mật ngọt trước đây của hai người, một lần nữa lạnh sương đóng băng xuống điểm đóng băng.
Chuỗi ngày như vậy đối với Lý Thừa Cảnh mà nói, thật là một loại t.r.a t.ấ.n biến tướng. Nàng không còn chất vấn hắn, không còn tin tưởng hắn, xem hắn giống như một kẻ vô hình.
Một đêm nọ, Lý Thừa Cảnh không tài nào ức chế được nữa, nghẹn ứ trong lòng đến mức sắp phát điên lên được.
"Trân Nhi." Hắn khẽ gọi tên nàng, vươn tay xoay bả vai nàng lại, muốn nàng ngoảnh đầu nhìn mình một cái. Dẫu chỉ là một cái liếc mắt.
Giả Trân Nhi hận hắn không thành thật. Hận bản thân bị hắn xem như một kẻ ngu ngốc mà xoay như chong ch.óng. Nghĩ đến chuyện ở Thủy Vân Cư ngày hôm đó, từ đầu chí cuối nàng đã lo lắng cho hắn đến nhường nào, vậy mà rơi vào trong mắt hắn, chẳng qua cũng chỉ là một trò cười do hắn tự biên tự diễn để đùa giỡn nàng mà thôi!
Đời này nàng ghét nhất là bị người ta lừa gạt, không nguyện ý để cuộc đời của mình bị thao túng trong tay kẻ khác. Nàng không muốn bất kỳ ai định đoạt cuộc sống của mình! Thế nhưng hắn lại hết lần này tới lần khác không tôn trọng nàng, rốt cuộc xem nàng là cái gì chứ? Giả Trân Nhi sợ hãi, nàng sợ tấm chân tình hắn dành cho nàng, rốt cuộc lại có mấy phần là thật đây?
Khi bị hắn xoay người lại, nàng cũng không thèm giãy giụa nữa, bộ dạng như một con cá c.h.ế.t. Ánh mắt nhìn hắn như vậy, không còn tìm thấy một chút thần thái linh động của ngày cũ.
Lý Thừa Cảnh nhíu mày nhìn nàng, vừa xót xa, lại vừa xót giận. Ngọn lửa bạo ngược đè nén nơi l.ồ.ng n.g.ự.c như muốn nổ tung ra tới nơi. Song nhìn bộ dáng quyết liệt, dứt khoát rách mặt này của nàng đối với mình, hắn lại không cách nào sinh ra lòng oán hận với nàng được! Đến cả một câu nói nặng lời hắn cũng không thốt ra nổi.
Nếu như có thể làm lại một lần nữa, hắn nghĩ có lẽ bản thân sẽ không vì muốn đi đường tắt mà làm ra chuyện bỉ ổi vô liêm sỉ, lừa gạt nàng như thế này. Nhưng lời xin lỗi dường như đã không còn tác dụng gì nữa rồi, còn có thể làm sao đây? Lần đầu tiên hắn phát hiện ra bản thân mình, dẫu cho ở trước mặt người ngoài là kẻ không gì không thể, song đối với một Giả Trân Nhi, hắn lại chẳng có lấy một phương pháp nào.
Lý Thừa Cảnh thở dài một tiếng, chậm rãi hạ giọng dịu dàng bảo: "Trân Nhi, là ta không tốt, nàng đừng như vậy, xem như ta cầu xin nàng đấy."
"Nàng không tha thứ cho ta cũng được, nhưng nàng cứ tự t.r.a t.ấ.n bản thân như thế này, ta xót xa lắm."
Giả Trân Nhi lắng nghe những lời nhỏ nhẹ dịu dàng kia của hắn, song một chữ cũng không lọt nổi vào tai.
"Thừa Cảnh, ta mệt mỏi lắm."
"Nếu chàng thực tâm muốn tốt cho ta, thì xin chàng đừng bức bách ta nữa."
"Hiện tại ta một chữ cũng không muốn nghe."
Giọng nói của Giả Trân Nhi thấu ra vẻ mệt mỏi rã rời, nàng vùi đầu sâu vào trong gối, không muốn liếc nhìn hắn thêm một cái. Nàng chỉ muốn một mình yên tĩnh.
Đầu ngón tay Lý Thừa Cảnh cứng đờ, vòm n.g.ự.c dán sát vào tấm lưng lạnh ngắt của nàng, cõi lòng cũng theo đó mà lạnh dần đi từng chút một. Đêm hôm ấy, hai người không nói với nhau thêm một lời nào nữa.
Có thể nói kể từ sau đêm đó, giữa hai người bọn họ phảng phất như bị ngăn cách bởi một tầng băng mỏng vô hình.
Hoàng thái hậu nghe chuyện cung nữ c.h.ế.t đuối nơi liên trì chính là muội muội của Giả Trân Nhi, cũng nhìn ra được bởi vì chuyện này mà tôn nhi và tôn tức có phần không được đúng mực cho lắm.
Một ngày nọ khi Giả Trân Nhi qua cung của Hoàng thái hậu, bà liền chủ động hỏi han chuyện này: "có phải đứa cháu trai kia của ai gia lại trêu chọc gì Trân Nhi rồi không, dạo gần đây ai gia nhìn con gầy đi trông thấy rồi đấy?"
dạo gần đây Giả Trân Nhi ăn uống không ngon miệng, trong lòng lại chất chứa tâm sự, Trương ma ma nhìn ở trong mắt, sốt ruột trong lòng, có khuyên nhủ thế nào nàng cũng không chịu nghe.
"Cái thằng bé Cảnh nhi này bị ai gia chiều hư rồi, nó trước nay chưa từng để một ai vào trong mắt cả, nhưng chỉ có Trân Nhi con là người đầu tiên."
"Cảnh nhi dẫu có làm điều gì chưa tốt, song tấm chân tình nó dành cho con lại là chân tình thực ý, con có thể nhìn vào tình nghĩa nó dành cho con mà lượng thứ cho nó một lần được không?"
Giả Trân Nhi nghe những lời nói của Hoàng thái hậu, vành mắt khẽ đỏ lên, cúi đầu trầm mặc không đáp. Hoàng thái hậu thấy nàng bày ra bộ dạng này, thở dài một tiếng, nắm lấy bàn tay nàng, khẽ vỗ về vài cái.
"Ai gia biết, thằng bé Cảnh nhi kia đôi khi làm việc có phần hỗn chướng quá mức." Giọng nói của Hoàng thái hậu không nhanh không chậm, giống như đang dỗ dành một đứa cháu gái nhỏ đang phải chịu chịu uất ức, "Nhưng Trân Nhi à, con tự đặt tay lên n.g.ự.c mình mà ngẫm xem, trên cõi đời này, liệu còn có ai có thể giống như nó, đặt con ở trên đầu quả tim như thế không?"
Hàng mi của Giả Trân Nhi khẽ run lên.
Nàng nhớ lại chuỗi ngày sống ở Giả phủ, ngần ấy năm trời chịu hết thảy uất ức tủi hờn, phụ thân và tổ mẫu chẳng một ai đoái hoài quan tâm đến nàng. Kể từ sau khi Lý Thừa Cảnh xuất hiện, mọi chuyện mới bắt đầu phát sinh biến hóa. Hắn đã vì nàng mà làm rất nhiều chuyện. Khi nàng bị người ta bắt nạt, hắn là người đầu tiên đứng ra bảo vệ. Nàng bị cha ruột đ.á.n.h, hắn liền ra tay dạy dỗ lại cha ruột nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Từng việc từng việc một, từ cái hẹn ba tháng hắn thốt ra năm ấy, ngày qua ngày kiên trì bền bỉ, cho dù nàng có lạnh nhạt đến đâu, hắn vẫn như cũ không rời không bỏ. Có việc nào mà không phải là đặt nàng ở trong lòng hắn chứ?
Thế nhưng dẫu cho có làm nhiều đi chăng nữa, nàng trước sau vẫn không cách nào tha thứ cho việc hắn vì đạt được mục đích mà không từ một thủ đoạn nào! Nàng có phần sợ hãi một Lý Thừa Cảnh như thế này.
"Hoàng tổ mẫu." Giả Trân Nhi rốt cuộc cũng chịu mở miệng, giọng nói có phần khản đặc: "Thần thiếp không phải là không nhớ cái tốt của chàng, thần thiếp chỉ là..."
"Chỉ là cái gì?"
"Chỉ là sợ."
"Thần thiếp sợ cái tốt chàng dành cho thần thiếp, chẳng qua cũng chỉ là vì chàng muốn có được thần thiếp mà thôi." Nước mắt của Giả Trân Nhi rốt cuộc cũng lã chã rơi xuống, "Thần thiếp sợ chàng vì muốn có được thần thiếp mà thủ đoạn gì cũng có thể làm ra được. Ngày hôm nay chàng lừa gạt thần thiếp một lần, ngày mai liệu chàng có lừa gạt thần thiếp lần thứ hai? Ngày hôm nay chàng tính kế người ngoài, ngày mai liệu chàng có tính kế lên cả đầu thần thiếp luôn không?"
Nàng ngẩng đầu lên, đôi mắt nhạt nhòa nước mắt nhìn về phía Hoàng thái hậu.
"Hoàng tổ mẫu, thần thiếp không phải là không tin chàng. Thần thiếp là không tin chính bản thân mình, thần thiếp không tin bản thân mình có điểm gì xứng đáng để chàng phải làm như thế."
Trong điện rơi vào một khoảng im lặng thật lâu. Hoàng thái hậu nhìn nàng, trong ánh mắt ánh lên một nỗi xót xa khôn tả.
"Đứa trẻ ngốc này." Bà vươn tay lau đi giọt nước mắt cho Giả Trân Nhi, "Con có xứng đáng hay không, không phải do bản thân con tự quyết định, mà là do cái người bằng lòng vì con mà dốc hết cả tính mạng ra quyết định kìa."
Giả Trân Nhi c.ắ.n c.h.ặ.t bờ môi, song nước mắt lại không tài nào ngăn lại được.
"Con không tin chính mình thì cũng phải tin vào đôi mắt này của ai gia chứ." Hoàng thái hậu nghiêm túc nhìn nàng, "Ai gia sống trên đời này hơn sáu mươi năm rồi, cái gì mà chưa từng trải qua, chân tình hay giả ý, ai gia phân định rõ ràng được."
"Tình cảm Cảnh nhi dành cho con, là thật lòng."
"Nó làm sai chuyện, đáng phạt thì con cứ phạt, đáng mắng thì cứ mắng, ai gia chống lưng cho con." Hoàng thái hậu dừng lại một chút, ngữ khí dịu xuống: "Nhưng con vạn lần đừng vì một chuyện sai sót mà phủ định toàn bộ con người của nó."
"Đời người sống trên thế gian này, có thể gặp được một người đặt mình ở trên đầu quả tim, không dễ dàng chút nào đâu."
Khi Giả Trân Nhi bước ra khỏi cung của Hoàng thái hậu, sắc trời đã có phần ngả tối. Xuân Đào đon đả đón lấy, nhìn thấy vành mắt nàng đỏ hoe, xót xa vô cùng song lại không dám hỏi han nhiều. Hai chủ tớ dọc theo hành lang gấp khúc rảo bước trở về, khi đi ngang qua Ngự hoa viên, Giả Trân Nhi bỗng nhiên khựng lại bước chân.
Nàng nhìn thấy Lý Thừa Cảnh đang đứng dưới một gốc cây hoa quế, trong tay đang cầm một thứ đồ vật gì đó, đang cúi đầu chăm chú nhìn. Bóng tà dương kéo chiếc bóng của hắn dài thật dài đổ xuống mặt đất, trông có phần cô độc, tịch mịch.
dường như hắn cảm nhận được điều gì, ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy Giả Trân Nhi. Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau ấy, ánh mắt Lý Thừa Cảnh chợt ngưng trệ lại. Hắn gầy đi rồi, tiều tụy đi nhiều, nơi đáy mắt đỏ quạnh, trông có phần đáng thương.
Giả Trân Nhi nhìn thấy thứ đồ vật hắn đang cầm trong tay, là một chiếc hộp gấm đã phai màu. Đó chính là chiếc hộp đựng viên kẹo năm xưa vào cái thuở nàng và hắn mới gặp gỡ lần đầu, cũng là nơi bắt đầu cho đoạn duyên phận của hai người. Chẳng thể ngờ ngần ấy năm trời trôi qua, hắn vẫn xem nó như một món bảo bối mà cất giữ bấy lâu nay. Nghĩ đến mùi vị của viên kẹo khi đó, nàng vẫn nhớ rõ như in, ngọt ngào đến thế. Cái mùi vị khiến người ta suốt đời khó quên.
"Đưa qua đây." Nàng đột nhiên mở lời.
Lý Thừa Cảnh do dự một chút, nhất thời không nhúc nhích, ngược lại còn siết c.h.ặ.t chiếc hộp trong tay hơn một chút.
"Không có gì đáng xem đâu." Hắn ngoảnh mặt đi nơi khác, giọng nói có chút không tự nhiên: "Đồ cũ kỹ cả rồi."
"Ta bảo chàng đưa qua đây." Nàng chìa bàn tay ra về phía hắn, giọng điệu không tính là hung dữ, thậm chí còn mang theo một chút âm mũi nghẹn ngào, song vành mắt đỏ hoe của nàng đã bán đứng hết thảy.
Lý Thừa Cảnh nhìn nàng, chung quy vẫn thở dài một tiếng, đặt chiếc cẩm hộp vào trong lòng bàn tay nàng.
Giả Trân Nhi cúi đầu nhìn chiếc cẩm hộp này, phảng phất như bừng tỉnh giữa một giấc chiêm bao cách biệt cả thế hệ.
"Thứ đồ cũ kỹ thế này, chàng còn giữ lại làm cái gì?" Nếu không phải vì viên kẹo này, nàng chẳng rõ nàng và hắn liệu sẽ ra sao nữa?
"Bởi vì Trân Nhi nàng." Giọng nói Lý Thừa Cảnh phát khản: "Nhìn thấy nó, ta mới có thể cảm nhận được Trân Nhi vĩnh viễn không hề rời xa ta."
Nước mắt của Giả Trân Nhi trong nháy mắt tuôn trào ra như lũ lụt vỡ đê. Nàng siết c.h.ặ.t lấy chiếc cẩm hộp kia, cúi gằm mặt xuống, nửa ngày trời không thốt lên nổi một chữ.
"Thừa Cảnh, chàng có phải là đồ ngốc không hả?"
"Đại khái là vậy rồi." Hắn bảo, trong giọng điệu mang theo một chút khổ sở cười trừ, "Bằng không thì làm sao đối tốt với Trân Nhi nàng như thế, mà rốt cuộc vẫn làm mất dấu nàng được chứ?"
Giả Trân Nhi ngẩng đầu lên, đôi mắt đầy nước mắt nhìn chằm chằm vào hắn. Ánh hoàng hôn buông xuống trên gương mặt hắn, nhuộm lên làn da tái nhợt của hắn một tầng sắc màu ấm áp nhàn nhạt. Trong đôi mắt hắn có ánh sáng, không phải là thứ ánh sáng sắc lẹm của kẻ vạch mưu tính kế trong màn trướng ngày thường, mà là một thứ nhu tình dịu dàng, cẩn thận dè dặt lại pha chút nịnh nọt, lấy lòng. Phảng phất như những lời nàng sắp sửa thốt ra sau đây, có thể định đoạt được sinh t.ử của hắn vậy.
Nàng nhớ lại những lời Hoàng thái hậu nói, đời người sống trên thế gian này, có thể gặp được một người đặt mình ở trên đầu quả tim, không dễ dàng chút nào.
Nàng siết c.h.ặ.t chiếc cẩm hộp trong tay, hít một hơi thật sâu.
"Lý Thừa Cảnh."
"Ừ."
"sau này, chàng không được phép lừa gạt ta nữa."
Ánh mắt của Lý Thừa Cảnh tức thì biến đổi. Từ căng thẳng tột độ, đến sững sờ ngây dại, rồi lại đến một thứ ánh sáng rực rỡ đến mức khó lòng tin nổi, giống như một kẻ đã bước đi quá lâu trong bóng đêm dày đặc, đột nhiên nhìn thấy một tia sáng nơi chân trời.
"Còn lừa gạt ta một lần nữa." Giả Trân Nhi đỏ hoe vành mắt lườm hắn, trong giọng nói mang theo tiếng khóc nấc nghẹn ngào, nhấn mạnh từng chữ một: "cả đời này ta sẽ không bao giờ thèm đoái hoài tới chàng nữa đâu."
Lý Thừa Cảnh đứng chôn chân tại chỗ, hầu kết lên xuống chuyển động mạnh một cái. Hắn há hốc mồm, định nói điều gì đó, song lại phát hiện bản thân chẳng thốt lên nổi một chữ nào. Cổ họng phảng phất như bị một thứ đồ vật gì đó chèn ép chặn đứng lại, chua xót đến lợi hại. Hắn dang rộng vòng tay, cẩn thận dè dặt ôm trọn nàng vào lòng.
Động tác cực kỳ nhẹ nhàng, giống như sợ nếu dùng lực mạnh một chút thì nàng sẽ vỡ tan ra mất, sẽ đổi ý rút lời, sẽ lại giống như chuỗi ngày qua, một lần nữa đẩy hắn ra xa vạn dặm.
Thế nhưng nàng không hề đẩy hắn ra. Nàng tựa đầu vào l.ồ.ng n.g.ự.c hắn, lắng nghe nhịp tim đập vừa nhanh vừa loạn của hắn, khép hờ đôi mắt, nước mắt lặng lẽ thấm đẫm một mảng vạt áo trước n.g.ự.c hắn.
"Không lừa gạt nữa." Giọng nói trầm trầm của hắn truyền từ trên đỉnh đầu xuống, mang theo một chút run rẩy khó lòng phát giác: "Cả đời này, vĩnh viễn không bao giờ lừa gạt nàng nữa."
Hoa quế trong làn gió đêm xào xạc rụng xuống, những cánh hoa li ti vụn vặt vương đầy trên thân hình của hai người bọn họ.
Xuân Đào và Trương ma ma đứng ở đằng xa trên hành lang gấp khúc, nhìn về phía hai bóng hình đang ôm c.h.ặ.t lấy nhau ở phía xa xa kia, mũi hai người cay cay, dùng tay áo lau lau khóe mắt rồi quay người bước trở về. Đi được vài bước, lại không kìm được lòng mà ngoảnh đầu nhìn lại một cái.
Bóng tà dương kéo chiếc bóng của hai người dài thật dài, hoà quyện vào nhau, dường như không bao giờ có ý định tách rời ra nữa.