Cô Nhi Nhà Họ Diệp

Chương 12



Ta chỉ ngồi ở vị trí Thái hậu buông rèm nhiếp chính, bấy nhiêu thôi đã là quá mức khiêm nhường rồi.

Năm năm sau, tiểu hoàng đế lên năm tuổi bỗng nhiên trở nên nghịch ngợm, ngỗ ngược. Nó đòi ta phải g.i.ế.c sạch những công thần năm xưa từng ủng hộ ta ở tiền triều, nếu không sẽ tuyệt thực để kháng nghị. 

Ta sai người bí mật điều tra thì mới hay, mấy ngày nay tiểu hoàng đế thường xuyên bị kẻ xấu dẫn dụ tới lãnh cung.

Trong lãnh cung đó, Thục Thái hậu điên loạn ngày ngày gieo rắc vào đầu nó những lời giáo điều độc hại.

 Đúng là huyết thống thâm sâu, diện mạo tiểu hoàng đế càng lớn càng giống Thục Thái hậu, mà phẩm tính thì chẳng khác gì Tiêu Trấn năm xưa: đa nghi và bạc bẽo.

Ta dẫn tiểu hoàng đế vào lãnh cung. Thục Thái hậu sau nhiều năm bị giam cầm giờ đây đã bạc trắng mái đầu. 

Năm ta g.i.ế.c vua, bà ta đã giả điên giả dại để giữ lấy mạng mòn, nay không còn chút dáng vẻ quý phái ung dung nào nữa, bộ dạng điên khùng chẳng khác gì Triệu Thái hậu năm ấy.

Tiểu hoàng đế vừa nhìn thấy hoàng tổ mẫu ruột của mình liền hất tay ta ra, chạy về phía bà ta. Đúng là hạng "nuôi ong tay áo", dòng m.á.u họ Tiêu quả thực không thể dạy bảo. 

Ngay khoảnh khắc đứa trẻ lao về phía Thục Thái hậu, ta vung kiếm, đ.â.m xuyên qua thân hình bé nhỏ của nó.

Thục Thái hậu vốn đang lộ vẻ đắc ý, nhìn thấy cảnh này liền thét lên đau đớn: 

"Ngươi điên rồi! Ngươi điên thật rồi!!! Đó là con của ngươi! Là con ruột của ngươi mà!!"

"Con của ta sao?" 

Ta lạnh lùng rút thanh trường kiếm, nhìn đứa trẻ nằm bất động trên vũng m.á.u lớn. Ta bật cười, tiếng cười vang vọng khắp gian phòng lạnh lẽo:

 "Ngày đó các người vọng tưởng dùng m.á.u mủ này để khống chế ta. Nhưng trong mắt ta, đứa trẻ này chẳng qua chỉ là một thứ nghiệt chủng giúp ta ngồi vững ngai vàng mà thôi."

"Nghe lời thì ta nuôi như một món đồ chơi. Không nghe lời, thì một đao g.i.ế.c c.h.ế.t."

 "Thân ta sinh ra nó, c.h.ế.t dưới tay ta, nó cũng không có quyền oán hận."

Thục Thái hậu nhìn ta như nhìn thấy ác quỷ, bà ta gầm lên tuyệt vọng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 "Diệp Tô Dao, lòng dạ ngươi sao có thể thâm độc đến thế!!" 

Bà ta l.ồ.ng lộn lao tới định cùng ta đồng quy vu tận. Thật nực cười, bà ta mà cũng xứng sao?

Ngay khoảnh khắc bà ta khởi sát tâm, thanh đao của thị vệ ngự tiền đã đ.â.m xuyên người bà ta. Ta nhìn cái x.á.c c.h.ế.t không nhắm mắt của bà ta, khẽ nói:

 "Ta có ngày hôm nay, tất cả đều nhờ ơn huệ của hoàng tộc họ Tiêu các người ban tặng."

Ta giữ lại huyết thống của Tiêu Trấn suốt năm năm qua chỉ vì e ngại dân trí Khải quốc chưa mở mang, không ai chấp nhận một nữ đế đăng cơ.

 Giờ đây năm năm đã trôi qua, con dân trăm họ đều đã thấy rõ dưới sự nhiếp chính của ta, giang sơn này phồn vinh và ổn định đến nhường nào.

Thời cơ đã chín muồi.

💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

Ta chiêu cáo thiên hạ: Năm xưa năm vạn quân Diệp gia hy sinh tại Long Uyên là do hoàng tộc họ Tiêu ganh ghét hiền tài, lo sợ công cao lấn chủ nên đã nhẫn tâm cắt đứt viện binh.

 Không chỉ vậy, chúng còn sai người cho nổ tung hai đỉnh núi tuyết, tạo ra trận tuyết băng giả để chặn đứng đường về của nghĩa quân. 

Năm vạn binh sĩ đó, sau khi kiệt sức vì chiến đấu, đã bị đóng băng đến c.h.ế.t tại Long Uyên. Đó mới chính là chân tướng về những ngôi mộ anh hùng nơi biên ải!

Trăm họ sục sôi phẫn nộ, hoàng tộc họ Tiêu lòng người ly tán, tội c.h.ế.t cũng không hết. Ta trở thành vị nữ anh hùng tay diệt hôn quân, vai gánh chính nghĩa.

Giữa sự ủng hộ đồng lòng của thần dân, ta đầu đội mũ bình thiên, mình khoác long bào, đường đường chính chính bước lên ngai vàng, đăng cơ nữ đế.

Lịch sử mới sẽ do ta viết lại. Họ Tiêu phụ bạc Diệp gia, lý nên dùng giang sơn này để đền bù cho di cô duy nhất còn sót lại.

 Nếu giang sơn này đã do ba đời nhà họ Diệp ta đ.á.n.h đổi bằng m.á.u mới giữ được, thì nay ta — hậu duệ trung liệt — kế thừa nó là chuyện thiên kinh địa nghĩa.

Trẫm nay là Tân đế, kẻ nào dám không phục?

(TOÀN VĂN HOÀN)