Ta giả vờ như vừa được thức tỉnh, nước mắt lưng tròng đáp:
"Quý phi nương nương, con phải làm sao đây? Con không có phụ mẫu, thật sự không biết phải quyết định thế nào."
Thục Quý phi nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, vỗ về:
"Con cứ yên tâm ở lại chỗ ta, ta sẽ dốc hết sức bảo vệ con."
Bà ta đột nhiên đổi giọng, tỏ vẻ khó xử:
"Chỉ là... Hoàng hậu dù sao cũng là Hoàng hậu. Chuyện con làm hôm nay không chỉ là phế đi dòng giống của Thái t.ử, mà còn là cắt đứt mạng sống của bà ta."
"Đợi bà ta bình tâm lại, chắc chắn sẽ không buông tha cho con. Minh thương dễ tránh, ám tiễn khó lường, đến lúc đó, e là ta cũng không bảo vệ nổi con."
"Cầu xin Quý phi cứu mạng!"
– Ta sợ hãi định quỳ xuống, bà ta vội đỡ lấy ta rồi thì thầm: "Muốn giữ mạng, chi bằng chúng ta hãy tiên phát chế nhân."
"Một Thái t.ử không còn khả năng nối dõi thì không xứng đáng ngồi trên vị trí đó nữa. Chúng ta chỉ cần thêm một mồi lửa, khiến Bệ hạ phế truất hắn, Hoàng hậu sẽ không còn đường trở mình, khi đó con tự khắc sẽ an toàn."
Quý phi nhìn thẳng vào mắt ta, nụ cười đầy dẫn dụ:
"Hảo hài t.ử, con ở bên cạnh Hoàng hậu lâu như vậy, chắc chắn biết bà ta có bí mật gì không thể để ai biết chứ? Nói cho bản cung, bản cung sẽ đòi lại công đạo cho con."
Đi một vòng lớn, hóa ra Thục Quý phi cũng chỉ muốn mượn tay ta để lật đổ Hoàng hậu.
Nhưng điều này lại đúng như ý ta muốn, ta còn đang lo không tìm được cách "mượn đao g.i.ế.c người", thì Quý phi đã tự dâng lưỡi đao ấy đến tận tay ta rồi.
Hai ngày sau, ta đến Đông cung thăm Tiêu Kỳ. Bên trong còn có một nữ nhân khác.
Nàng ta mặc bộ nhung phục gọn gàng, trông có vẻ cải nam trang nhưng trên đầu lại cài đầy kim thoa hoa lệ.
Ta nhận ra ngay, đó chính là Ôn Như Nghiên – nữ tướng quân kiếp trước từng theo Tiêu Kỳ xuất chinh, sau đó cướp công của ta để lên ngôi Thái t.ử phi.
Ôn Như Nghiên là nữ nhiQuốc công. Kiếp trước, khi Tiêu Kỳ ra quân, nàng ta cải nam trang đi theo, cùng hắn "vào sinh ra t.ử". Khi thắng trận trở về, họ trở thành giai thoại "phu thê đồng lòng" trong lòng dân chúng.
Thực chất, Tiêu Kỳ thắng trận là nhờ Ngọc Hổ Phù của nhà ta hiệu triệu thiên hạ, nhưng cuối cùng công lao của những người hy sinh lại bị xóa sạch, biến thành câu chuyện tình yêu diễm lệ trên chiến trường.
Nàng ta tỏa sáng rực rỡ, còn ta bị biến thành một "bình hoa" vô dụng, một kẻ ghen tuông đốn mạt.
Vừa thấy ta, Ôn Như Nghiên lập tức rút roi bên hông, chỉ thẳng vào mặt ta:
"Ngươi còn dám vác mặt tới đây sau khi hại Thái t.ử ca ca thành ra thế này sao?"
Ta giả vờ vô tội: "Ta không cố ý. Thái t.ử Điện hạ, hôm nay ta tới là để tạ tội."
Tiêu Kỳ lúc này chỉ có thể ngồi gượng dậy trên giường, lưng không duỗi thẳng nổi:
"Diệp Tô Dao, ngươi bớt diễn kịch ở đây đi!"
Giọng của hắn bỗng nhiên trở nên the thé, ch.ói tai vô cùng. Ta suýt chút nữa là bật cười thành tiếng — hiệu quả của cú đạp đó đúng là rõ rệt ngoài mong đợi!
Ta vẫn giữ vẻ mặt ngây thơ:
"Ta không diễn kịch, ta thật lòng muốn xin lỗi. Điện hạ muốn ta bù đắp thế nào? Việc gì ta cũng sẵn lòng làm."
Nghe đến đây, Tiêu Kỳ như sống lại, mắt sáng lên: "Việc gì cũng sẵn lòng?"
Giọng hắn dịu lại ngay lập tức — bây giờ hắn đã phế phần dưới, càng khao khát có được Ngọc Hổ Phù trong tay ta hơn bao giờ hết.
Vì mười lăm vạn quân và sự phò tá của các mưu sĩ trong thiên hạ, Tiêu Kỳ có thể nuốt trôi mối thù đoạn t.ử tuyệt tôn để nặn ra một khuôn mặt khoan dung giả dối.
Ôn Như Nghiên thấy thái độ Tiêu Kỳ thay đổi thì cuống cuồng:
"Điện hạ! Người đừng tin lời đường mật của ả khốn này! Nó đang muốn mê hoặc người! Nó vẫn còn mộng tưởng làm Thái t.ử phi đấy!"
"Ha ha ha!" – Ta bật cười giễu cợt.
"Ngươi cười cái gì?!"
Ta nhìn thẳng vào mắt Ôn Như Nghiên:
"Cười ngươi đấy, Ôn cô nương. Người thèm khát vị trí Thái t.ử phi đó từ đầu đến cuối là ngươi mới đúng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Cũng chỉ có hạng người như ngươi mới coi một kẻ tàn phế là báu vật."
"Ngươi nói cái gì?!"
Ta gằn từng chữ một:
"Ta nói... ta sẽ không tranh giành một tên thái giám với ngươi đâu!"
Lời vừa dứt, đến cả Tiêu Kỳ cũng bàng hoàng. Mất một lúc lâu hắn mới nhận ra ta vừa nh.ụ.c m.ạ hắn ngay trước mặt.
Hắn nổi trận lôi đình, nhưng vì không thể xuống giường, cơn giận phát ra lại mang tông giọng the thé của thái giám:
"Diệp Tô Dao! Ngươi dám phạm thượng!!"
"Ngươi láo xược!" – Ôn Như Nghiên quả nhiên trúng kế, quất roi về phía ta!
Ta nghiêng người né tránh, chạy nhanh ra khỏi nội điện. Ôn Như Nghiên hung hăng đuổi theo không rời.
Nàng ta vừa c.h.ử.i vừa vung roi, lửa giận bốc lên đầu đến mức không kịp nhìn người phía trước là ai, cứ thế quất mạnh một phát xuống!
"Hoàng thượng cẩn thận!!"
– Thục Quý phi hét lên kinh hãi, nhưng tuyệt nhiên không bước lên cản.
Cú quất roi của Ôn Như Nghiên nhắm thẳng vào mặt Hoàng Đế, khiến chiếc kim quán trên đầu ngài rơi rụng xuống đất!
"Người đâu, hộ giá!!"
– Thị vệ ngự tiền lập tức rút kiếm. Ôn Như Nghiên c.h.ế.t lặng tại chỗ, buông rơi cây roi, quỳ sụp xuống:
"Bệ hạ tha mạng! Thần nữ không cố ý, thần nữ thật sự không cố ý!!"
Kim quán rơi mất, mái tóc của Chính Đức Đế xõa tung ra.
Trước mặt bao người mà khiến Hoàng đế mất thể diện là tội đại bất kính. Vung roi nhắm vào mặt Thiên t.ử lại càng là tội thí quân!
"Láo xược! Thật là láo xược!!"
– Rồng giận dữ, tiếng động làm kinh động đến cả Hoàng hậu, ngay cả Tiêu Kỳ cũng phải ngồi xe lăn ra ngoài. Thấy cảnh này, mặt mũi hai người trắng bệch.
"Phụ hoàng xin bớt giận!"
Hoàng Đế vốn là kẻ đa nghi, lúc nào cũng lo sợ có kẻ cướp ngôi. Ôn Như Nghiên là cháu gái của Hoàng hậu, đương nhiên thuộc phe Thái t.ử.
Tiêu Kỳ vội vàng giải thích:
"Phụ hoàng, là do Diệp Tô Dao đến nh.ụ.c m.ạ nhi thần, Như Nghiên vì muốn dạy dỗ nàng ta nên mới vung roi! Không ngờ Phụ hoàng đột nhiên ghé thăm, tất cả chỉ là ngoài ý muốn!"
"Đúng đúng!" – Ôn Như Nghiên gật đầu như bổ củi:
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
"Đều tại Diệp Tô Dao, nàng ta đến tạ tội nhưng thực chất là để sỉ nhục Điện hạ!"
Thục Quý phi vặn hỏi lại:
"Trường Anh Công chúa mấy ngày nay đều ở chỗ ta, vì hối lỗi mà đêm nào cũng trăn trở không yên. Ngươi nói nha đầu đi sỉ nhục Thái t.ử? Sao có thể chứ?!"
"Là thật đó!" – Ôn Như Nghiên vội vã tố cáo:
"Diệp Tô Dao nói... nàng ta nói Thái t.ử giờ đã là một tên thái giám! Nàng ta sẽ không tranh một tên thái giám làm phu quân với thần nữ!"
Lời này quả thực khó nghe, Hoàng đế nhìn ta:
"Công chúa, ngươi thật sự nói vậy sao?"
"Bệ hạ minh xét!"
– Ta ngã quỵ xuống đất, khóc như hoa lê dầm mưa, vẻ mặt yếu ớt vô tội:
"Thần nữ chịu ơn sâu nặng, sao có thể mạo phạm Điện hạ như thế!"
"Con không còn ai thân thích, làm Điện hạ bị thương đã khiến ta dằn vặt khôn nguôi. Hôm nay con mang lễ vật đến xin lỗi, nào ngờ Điện hạ đột nhiên nổi giận, Ôn cô nương nói muốn thay Điện hạ dạy bảo con, rồi cầm roi quất tới tấp!"
Vừa nói, ta vừa kéo ống tay áo bên trái lên, để lộ một vết roi dài đỏ hỏn, rướm m.á.u tươi.