Nhưng chàng rốt cuộc vẫn ký vào văn thư.
Chàng vẫn hiểu được, Tạ Du Niên là người hiểu ta nhất.
Chúng ta nhìn nhau không nói lời nào.
Hồi lâu sau, chúng ta nhìn đối phương đều khẽ mỉm cười.
Ta sau này đi học y thuật.
Cố Thanh từ quan ngỗ tác để đi theo bầu bạn với ta.
Tạ Du Niên không dựa vào bất kỳ ai đã leo lên làm tới chức Thừa tướng.
Nhưng ta biết, cứ cách một tháng Cố Thanh sẽ”vô cớ“ nhận được một khoản tiền tài lớn.
Huynh ấy lúc nào cũng hoan hỷ nói với ta rằng đó là khoản tiền do chính mình kinh doanh kiếm được.
Nhưng ta biết, đó là do Tạ Du Niên đưa cho.
Ta không từ chối không nhận, ngược lại đem khoản tiền đó đi cứu giúp nhiều người đau khổ hoạn nạn hơn.
Giống như cha ta ngày trước vậy.
Ta không những học được y thuật chữa trị bảo thai, mà còn học được cả y thuật chữa trị tật chân.
Người người đều xưng tụng ta là thần y.
Ta lần nào cũng chỉ mỉm cười không đáp lời.
Dưới sự nỗ lực không ngừng nghỉ của Tạ Du Niên.
Cố Thanh và ta dù cho là chữa bệnh cứu người, cũng coi như có một chút tài sản tích lũy.
Ta và Cố Thanh thương lượng với nhau hay là mở một nghĩa thục.
Năm Hòa Quang thứ hai mươi tám, tân hoàng đế đăng cơ.
Tạ Du Niên trở thành Nhiếp chính vương phò tá tân hoàng.
Năm Hòa Quang thứ ba mươi lăm, dưới sự trị vì của tân hoàng, quốc thái dân an.
Tạ Du Niên từ quan đến bầu bạn bên ta.
Cố Thanh cũng đã cưới thê sinh t.ử, định cư luôn tại Kinh Châu.
Chúng ta đi đến Bắc Đô.
Ta và chàng mỗi người sửa sang lại một khoảnh sân nhỏ.
Chỉ cách nhau một bức tường.
Nhưng thủy chung vẫn không ở bên nhau.
Những yêu hận tình thù muôn vàn ngày trước, giờ đây đều đã chôn giấu tận đáy lòng.
Thế gian này có chăng, cũng chỉ có hai gia đình tầm thường cách nhau một bức tường này mà thôi.
“Ta ở trong khoảnh sân nhỏ này trồng một số loại hoa cỏ dễ nuôi sống.”
Mỗi ngày đọc sách thêu thùa, trồng hoa trêu chim, không màng đến những chuyện tiền trần vãng sự nữa.
Khoảnh sân bên cạnh, Tạ Du Niên cũng đã phai nhạt đi nét hăng hái hào hùng của năm xưa.
Chàng thường xuyên ngồi cô độc trong sân, chỉ nghe tiếng chim hót tiếng cười đùa vang lên từ phía bên này của ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Dường như đó đã trở thành niềm vui duy nhất của chàng.
Chúng ta cùng ở chung một con ngõ nhỏ, cùng uống chung một dòng nước giếng.
Nhưng chưa từng nói với nhau thêm một câu nào nữa.
Những lời thề non hẹn biển, những hiểu lầm phản bội, những đau đớn xé lòng năm xưa.
Đều đã bị chôn vùi sâu dưới đáy lòng, đến mức chẳng cần thiết phải nhắc lại nữa.
Hận đã sớm tan, tình cũng đã nhạt.
Thứ còn lại, chẳng qua chỉ là hai con người từng chịu nhiều tổn thương, tự mình canh giữ một phương trời đất của riêng mình, an ổn qua ngày đoạn tháng mà thôi.
Ngày tháng cứ thế từng ngày từng ngày trôi qua, bình đạm như nước chảy.
Nhành hoa trên đầu tường của ta mọc vượt qua ranh giới, nở rộ vô cùng náo nhiệt.
Chàng chưa bao giờ tùy tiện bẻ gãy làm hư hại, chỉ lặng lẽ ngắm nhìn.
Cây ngô đồng trong sân chàng rụng lá bay đến dưới hiên nhà ta, ta cũng chưa từng so đo tính toán, lặng lẽ quét dọn cho sạch sẽ.
Mỗi dịp lễ tết, hàng xóm láng giềng trong ngõ náo nhiệt phi thường, chúng ta thi thoảng ngồi chung một bàn tiệc, cũng chỉ ngồi mỗi người một góc riêng biệt, tự mình uống trà ăn thức ăn.
Có người hỏi đến, chúng ta chỉ nói là hàng xóm sát vách.
Đêm sâu người tĩnh lặng, có lẽ cũng từng nghĩ đến những chuyện năm xưa, nhưng không còn đau lòng nữa, cũng chẳng còn chấp niệm nữa.
Năm đó yêu đến oanh oanh liệt liệt, hận đến khắc cốt ghi tâm, giờ đây chỉ nguyện cầu đối phương được bình an.
Cách nhau một bức tường, mà như gác tấc chân trời.
Không dây dưa, không làm phiền, không phụ quá khứ, không phụ quãng đời còn lại.
Yêu hận rốt cuộc cũng thành quá vãng, khói bếp nhân gian mới là chốn tầm thường.
Cố Thanh thường xuyên có thư từ qua lại với ta.
Huynh ấy vốn biết ta không thích chốn xô bồ náo nhiệt, liền không dám mạo muội đến làm phiền.
Chỉ là dùng thư tín để nói cho ta biết.
Gần đây sống thế nào?
Thân thể có còn khỏe mạnh hay không?
Hoa cỏ trong sân nở có tốt không?
Lâu dần, những bức thư của Cố Thanh cũng trở thành một vệt màu sắc tươi sáng trong những ngày tháng bình lặng này.
Huynh ấy nói nghĩa thục của huynh ấy ở Kinh Châu ngày một mở rộng ra rồi.
Thu nhận không ít những đứa trẻ gia cảnh bần hàn, không nơi nương tựa.
Mỗi ngày học tập thi thư, nhận mặt chữ luyện viết chữ.
Nhưng cũng bận rộn túi bụi.
Huynh ấy thường nói trong thư với ta rằng.
Tiếng đọc bài của lũ trẻ vang lên lảnh lót, ngây thơ lãng mạn, vô cùng đáng yêu.
Ta cũng sẽ viết thư hồi đáp.
Có khi là trả lời huynh ấy rằng, thân thể vẫn tốt, hoa cỏ trong sân đang độ nở rộ nhất.
Có khi là quan tâm đến những đứa trẻ trong nghĩa thục, b/út mực có đủ không, có cần thêm sách vở gì không.
Nghĩ đến việc cha ta ở trên trời nhìn thấy dáng vẻ hiện tại của ta, chắc người cũng sẽ mỉm cười an lòng thôi nhỉ.