Dì giúp việc nhà Chu Hoài Sinh là người Nam Hoài, nấu mấy món ăn kiểu Hoài Dương chính gốc với hương vị thanh đạm mà không ngấy, rất hợp với người mới khỏi bệnh.
Bữa cơm hôm nay thực sự cầu kỳ, chỉ cần nhìn qua thôi cũng thấy tốn không ít công sức. Ôn Xu Nghi vẫn nghĩ nấu ăn chỉ cần cho nguyên liệu vào chảo, thêm gia vị rồi xào cho chín là xong, miễn không quá khó ăn thì cô đều có thể ăn được. Nhưng hôm nay nhìn những món ăn được bày biện tinh tế đến từng chi tiết nhỏ, cô mới hiểu thế nào mới là tiêu chuẩn thực sự của ẩm thực.
“Chị nghĩ em mới xuất viện, chắc không ăn được món gì quá đậm vị, nên đã bảo dì giúp việc nấu món thanh đạm thôi. Hôm nay em và Xu Nghi phải ăn nhiều vào, đừng khách sáo nha!”
Lương Túc vừa gắp đồ ăn cho Dụ Khanh vừa nói, không quên nhìn Chu Hoài Sinh.
“Hoài Sinh, đừng chỉ ăn thôi, nhớ chăm sóc Xu Nghi đàng hoàng đấy.”
Chiếc bàn ăn hình chữ nhật được xếp chỗ theo thứ tự lớn nhỏ. Dụ Khanh bị Lương Túc kéo ngồi xuống bên cạnh, nên Ôn Xu Nghi đành ngồi đối diện với Chu Hoài Sinh.
Nghe vậy, Chu Hoài Sinh khẽ mỉm cười.
“Mẹ yên tâm, con sẽ chăm sóc Xu Nghi chu đáo mà.”
Vừa dứt lời, một miếng sườn kho bóng bẩy đã được gắp vào bát của cô. Ôn Xu Nghi khẽ cảm ơn rồi tập trung ăn cơm. Cô không quen trò chuyện trong lúc ăn, chỉ thích lặng lẽ lắng nghe. Phía bên kia, Lương Túc và Dụ Khanh đã nói đến chủ đề thứ năm, còn giữa cô và Chu Hoài Sinh vẫn chưa có một lời nào.
“Thực ra Kinh Bình không thoải mái như huyện Bắc, nơi nhỏ có cái hay của nơi nhỏ. Ở thành phố lớn, tình người không được đậm đà như vậy. Dụ Khanh, hai mẹ con bây giờ đang ở khu dân cư nào thế?”
Lương Túc trò chuyện với Dụ Khanh rồi thuận miệng hỏi địa chỉ của họ. Bà không có ý gì khác, chỉ muốn quan tâm thêm một chút, tiện thể về sau đi lại cho dễ.
Thế nhưng, động tác gắp thức ăn của Dụ Khanh khựng lại đôi chút, rõ ràng đang nghĩ cách trả lời.
Ôn Xu Nghi nhận ra sự do dự của mẹ, vội vàng đáp thay bà: “ Thuê nhà gần bệnh viện, khu dân cư tên là Gia Viên ạ.”
Dụ Khanh là người rất sĩ diện. Những chuyện trong nhà hiện tại bà không muốn nhắc đến với người ngoài, nhất là với một người nhiệt tình như Lương Túc. Nếu biết hai mẹ con bị đuổi ra khỏi nhà, Lương Túc chắc chắn sẽ bức xúc, thậm chí còn muốn nghĩ cách giúp đỡ họ. Với tính cách của bà, chuyện này càng ít người biết càng tốt.
“Mẹ à, không phải mẹ nói đang hầm canh sao? Canh hầm xong chưa ạ?”
Chu Hoài Sinh nhìn ánh mắt đầy quan tâm của Lương Túc, liền tìm một lý do để lái sang chuyện khác.
Lương Túc chợt nhớ ra trong bếp vẫn còn nồi canh đang hầm, vội vàng đứng dậy đi vào bếp.
Ôn Xu Nghi nghiêng đầu nhìn Chu Hoài Sinh, mỉm cười nhẹ nhàng như để cảm ơn anh vì đã giải vây.
Anh luôn có khả năng này, khiến người khác cảm thấy dễ chịu một cách vô hình. Giữa người với người, anh luôn giữ một khoảng cách rất đúng mực. Có lẽ là do tính chất công việc?
Sự hiểu biết của Ôn Xu Nghi về anh vẫn còn dừng lại ở những lời đồn đại. Chuyện công việc cô cũng chẳng rõ, chỉ nghe Dụ Khanh nói đây là một cơ quan rất có tương lai. Cô không để tâm đến sự cố chấp của thế hệ trước về việc phải vào biên chế. Ngược lại, cô nghĩ nếu không vì áp lực của định kiến xã hội, thế hệ trẻ sẽ sống vui vẻ hơn nhiều.
Lương Túc bưng nồi canh đặt lên bàn rồi nhẹ nhàng mở nắp.
“Chị nghĩ em vừa mới xuất viện, nên phải bồi bổ chút dinh dưỡng. Gà ác này là sáng sớm nay dì giúp việc đi chợ mua đấy, ăn cái này là tốt nhất.”
Nói xong, bà lấy bát của Dụ Khanh, múc hai muôi canh đầy đưa cho bà.
“Cảm ơn chị Lương nhé, hai mẹ con đến đây mà chị chuẩn bị thế này, ngại quá.”
Dụ Khanh nhận bát canh, trong lòng có chút xúc động. Thứ bà khao khát nhất là hơi ấm gia đình đơn giản như vậy, vậy mà lại tìm thấy được từ một người bạn. Còn những người thân ruột thịt của mình thì lại tránh bà như tránh tà.
Lương Túc là người thẳng thắn, không quá mềm mỏng hay khéo léo, thích gì nói nấy, tính cách chân thành và nhiệt tình. Bà luôn thấy thương cảm cho Dụ Khanh, bây giờ cũng chỉ muốn dùng cách của mình để quan tâm đến hai mẹ con họ.
“Có gì đâu, hai mẹ con cứ đến thường xuyên là chị vui rồi. Dụ Khanh, em không biết đâu, nuôi thằng con trai này giống như không nuôi vậy, cả ngày chẳng thấy mặt đâu. Công việc bận rộn thì tôi hiểu, nhưng đến cả bạn gái cũng không chịu quen, muốn chọc tôi tức chết mà.”
Lương Túc ngồi xuống ghế rồi tiếp tục trò chuyện với Dụ Khanh về nỗi lo của các bà mẹ, trong lời nói còn mang theo chút ẩn ý.
Chu Hoài Sinh cười, đặt thìa canh xuống:
“Mẹ à, mẹ nói oan cho con rồi. Hồi đó mẹ nói sẽ không can thiệp vào đời tư của con, sao giờ lại đổi ý vậy?”
Năm anh tốt nghiệp, Lương Túc nhận được giấy báo trúng tuyển của anh thì vui mừng đến mức suýt nhảy cẫng lên. Khi đó, bà nói rất nhiều điều, trong đó có việc cho anh tự do yêu đương. Lúc ấy, tâm trạng anh không tốt, chỉ miễn cưỡng đồng ý với mẹ rằng chuyện của mình thì tự mình quyết định, người nhà không cần can thiệp.
Thời gian trôi qua, hai năm nay thấy anh làm việc ổn định, họ lại bắt đầu có suy nghĩ này. Nhất là khi nhìn thấy những gia đình hàng xóm đã có cháu bế, mong muốn này càng trở nên mãnh liệt hơn.
Người già thường cảm thấy cô đơn và muốn tìm một niềm an ủi khác.
“Ý mẹ là không can thiệp, nhưng mẹ cũng đâu bảo con độc thân mãi thế này!”
Lương Túc phản bác không chút yếu thế.
Cuối cùng, Chu Hoài Sinh chỉ biết chuyển sự chú ý vào đồ ăn trên bàn, không dám nói thêm một lời nào nữa, sợ càng nói càng rước họa vào thân.
“Bây giờ giới trẻ khác chúng ta ngày xưa rồi. Họ biết nghĩ cho bản thân mình, như vậy cũng tốt. Một người ăn no, cả nhà không lo.”
Dụ Khanh sợ không khí gượng gạo, liền lên tiếng phụ họa.
Bà vốn là một người mẹ rất cởi mở, chưa bao giờ ép Ôn Xu Nghi làm những điều cô không thích. Mọi lựa chọn lớn trong cuộc đời, bà đều để cô tự quyết định. Bà chỉ mong con gái mình được vui vẻ, không phải sống vì ai khác.
Thế nhưng giờ đây, khi sức khỏe không còn được như trước, suy nghĩ của bà cũng dần thay đổi.
Bà sợ một ngày nào đó mình không còn nữa, Ôn Xu Nghi sẽ phải cô đơn một mình, không nơi nương tựa.
“Chuyện của nó, tôi quản không nổi nữa rồi. Xu Nghi này, có thời gian thì con cũng khuyên khuyên anh Hoài Sinh của con giúp dì nhé. Một người mãi thế này thì không ổn đâu. Con cũng vậy, đừng vì chăm sóc mẹ mà lỡ dở chuyện của mình.”
Cuối cùng, Lương Túc nửa đùa nửa thật nhìn về phía Ôn Xu Nghi.
Ôn Xu Nghi đang ăn cơm, ban đầu chỉ yên lặng nghe ba người nói chuyện. Bây giờ chủ đề lại đột ngột chuyển sang cô, khiến cô có chút bất ngờ.
Nuốt miếng cơm trong miệng, uống một ngụm nước hoa quả cho trôi, cô mới chậm rãi ngẩng đầu nhìn vẻ mặt nghiêm túc của bà Lương Túc:
“Chuyện của anh Hoài Sinh thì sao con khuyên được chứ, dìđúng là đánh giá con cao quá rồi.”
Bề ngoài, câu nói này chỉ là lời đáp lại lời đùa của bà, nhưng thực chất cũng thể hiện rõ lập trường của cô. Cô và Chu Hoài Sinh đã không còn thân thiết như trước nữa. Lúc này, giữa họ chỉ là mối quan hệ của những người quen biết mà thôi.
Việc gọi anh là “anh Hoài Sinh” cũng chỉ là vì thói quen của ngày xưa mà thôi, không liên quan gì đến hiện tại.
Nói xong, Chu Hoài Sinh ở phía đối diện khẽ nhíu mày.
“Mẹ, đồ ăn nguội hết rồi này.”
Cuối cùng, anh đành phải vờ như không có chuyện gì xảy ra, nhanh chóng chuyển chủ đề.
Bữa cơm cứ thế trôi qua.
-
Trở về nhà thì trời đã gần tám giờ tối.
Lương Túc ăn tối xong lại kéo Dụ Khanh trò chuyện mãi không dứt. Cuối cùng, phải đến khi Chu Hoài Sinh nhắc giờ đã muộn, không thể làm phiền Dụ Khanh nghỉ ngơi, bà mới chịu tiễn hai mẹ con họ ra về.
Đoạn đường trở về, Ôn Xu Nghi không chủ động nói chuyện với Chu Hoài Sinh. Dù vẫn ngồi ở ghế phụ, nhưng cô chỉ lặng lẽ nhìn cảnh đêm ngoài cửa sổ, thỉnh thoảng ngước mắt nhìn ánh đèn neon lấp lánh trôi qua trước mặt, hoặc cúi xuống nghịch điện thoại trên tay.
Chu Hoài Sinh không biết nên mở lời thế nào. Những câu nói có phần vượt giới hạn của Lương Túc lúc ăn cơm, anh cũng chẳng muốn giải thích thay. Trong mắt anh, những lời đó cũng không đến nỗi nghiêm trọng. Nếu thật sự cảm thấy không khí giữa họ có gì đó kỳ lạ, thì nguyên nhân chỉ có một: hiện tại giữa hai người, chẳng còn điều gì để nói với nhau nữa.
Cuối cùng, mãi đến khi sắp về đến cổng khu dân cư, Ôn Xu Nghi mới quay sang anh, nhẹ giọng nói lời cảm ơn:
“Anh Hoài Sinh, hôm nay lại làm phiền anh rồi.”
Chiếc xe dừng lại một cách êm ái dưới tòa nhà. Ôn Xu Nghi quay đầu nhìn Dụ Khanh đang ngủ say ở hàng ghế sau, khóe môi hiện lên một nét cười dịu dàng:
“Đã rất lâu rồi mẹ em mới vui như vậy. Về nhà nhớ gửi lời cảm ơn của em đến dì Lương nhé.”
Lời này của cô là thật lòng. Hai tháng qua, hai mẹ con cứ xoay vần giữa bệnh viện và một mớ những phiền phức không tên. Đến khi ca phẫu thuật kết thúc, trở về nhà thì mọi thứ lại như một mớ hỗn độn, chẳng còn điều gì để vui vẻ.
Nhưng hôm nay, trong bữa cơm ở nhà anh, Dụ Khanh đã thật sự rất vui.
Nếu không, bà cũng chẳng mải mê trò chuyện với Lương Túc đến quên cả thời gian, quên cả mệt mỏi. Để rồi trên đường về, cơn buồn ngủ mới nhấn chìm bà.
Ánh sáng từ đèn đường hắt qua tấm kính cửa xe, Ôn Xu Nghi chậm rãi dời ánh nhìn sang Chu Hoài Sinh. Đôi mắt cô trong veo, dù có nhiều nỗi buồn chồng chất thì cũng chẳng thể phủ mờ vẻ thăm thẳm ấy.
Chu Hoài Sinh nhìn vào mắt cô, khẽ cất giọng:
“Không có gì phiền đâu, Xu Nghi. Em còn nhớ không, anh đã từng nói với em một câu?”
Không gian xung quanh yên tĩnh đến mức chỉ còn lại giai điệu dịu dàng từ chiếc radio. Giọng anh dần nhỏ lại:
“Anh từng nói, em có thể làm phiền anh bất cứ lúc nào. Câu nói đó, mãi mãi có hiệu lực.”
Ánh mắt hai người giao nhau. Ôn Xu Nghi cảm nhận rõ nhịp tim mình đang đập mạnh trong lồng ngực.
Mãi mãi là bao lâu?
Cô cảm thấy đây là một câu rất dài, dài đến mức dường như không đủ mọi từ ngữ trong cuốn từ điển về thời gian để có thể miêu tả hết sự trọn vẹn ấy. Cô vốn không tin trên thế gian này có thứ gì là mãi mãi. Nhưng lúc này, thần thái của Chu Hoài Sinh lại vô tình lay động trái tim cô.
Nếu mọi chuyện có thể trở lại như xưa thì tốt biết bao.