Cổ Tích Xa Cách

Chương 20: Trở về chốn cũ



Đây là giấc ngủ yên bình nhất của Ôn Xu Nghi trong suốt mấy ngày qua.

Khi cô tỉnh dậy, bên giường đã không còn ai, phòng tối om vì rèm đã được kéo xuống. Cô cầm chiếc điều khiển rèm điện từ bàn cạnh giường, kéo rèm ra rồi mới thấy ánh nắng chói chang ngoài cửa sổ.

Đó là một ngày nắng như thiêu như đốt.

Ánh mặt trời chiếu vào phòng, thứ đầu tiên cô nhìn thấy là chiếc chăn bông lộn xộn. Hôm qua cô không chú ý, bây giờ mới nhận ra bộ ga giường màu đỏ.

Trông thật giống một cặp vợ chồng mới cưới, nghĩ đến đây, mặt cô bất giác đỏ bừng.

Ảnh cưới còn chưa chụp, trên tường phòng ngủ trống không, thứ duy nhất mang chút không khí vui vẻ là bộ ga giường sáng màu và tờ giấy đăng ký kết hôn đặt trên chiếc bàn màu kem cạnh giường, hôm qua cô tiện tay đặt lên đó khi dọn đồ.

Ôn Xu Nghi cầm tờ giấy lên xem, trong ảnh, họ không còn dáng vẻ thiếu niên trẻ trung nữa, sự chênh lệch tuổi tác không khiến họ trông lạc điệu.

Ngược lại, nền đỏ làm hai người thêm phần nổi bật.

Có lẽ chính nhờ phông nền mà dù hai người không yêu nhau, bức ảnh vẫn toát lên vẻ như đang yêu say đắm.

Đang suy nghĩ, Chu Hoài Sinh tắm xong bước ra từ phòng tắm. Cổ áo bộ đồ ngủ màu đen hơi mở, hai cúc trên cùng không cài, lộ ra lớp da dưới xương đòn. Anh tưởng cô còn ngủ nên không dùng máy sấy, tóc vẫn ướt, có vài giọt nước chảy xuống cổ.

Ánh mắt họ chạm nhau, cô vội vàng quay đi.

Ngủ chung giường chung gối cả đêm nhưng cô vẫn cảm thấy xa lạ. Cảm giác này khác hẳn so với trước, dù trước đây có thân thiết đến đâu, vẫn là anh em, giờ thì...

Có lẽ cần thêm thời gian để thích nghi.

Bữa sáng chỉ có hai người, Dụ Khanh dậy sớm nên đã ăn trước, hai người ngồi đối diện nhau, bàn ăn chìm vào im lặng một lúc lâu.

“Hôm qua em ngủ thế nào?”

Cuối cùng Chu Hoài Sinh lên tiếng trước.

“Khá tốt ạ, lâu rồi em mới ngủ ngon như vậy.” Cô trả lời thành thật.

Anh nhìn cô, thấy sắc mặt cô không tệ, có lẽ mấy ngày nay cô không còn quá mệt mỏi nên đã dần hồi phục, nhưng cô vẫn rất gầy.

Dì Trần đã hầm canh, anh đứng dậy vào bếp múc một bát cho cô, lại nhớ ra cô không ăn gừng nên dùng đũa gắp ra.

“Sức đề kháng của em yếu, ăn nhiều chút.”

Anh nói với vẻ thành khẩn, như một ông bố già không yên tâm, Ôn Xu Nghi nhìn thấy vậy, không nhịn được bật cười.

Chu Hoài Sinh ngước lên: “Sao vậy?”

“Không có gì, chỉ là cảm thấy anh vẫn luôn xem em là trẻ con.”

Anh bây giờ không khác gì lúc thuyết phục cô đừng uống quá nhiều trong quán bar tối hôm đó, lông mày nhíu lại, ánh mắt đầy lo lắng quá mức.

Nghe vậy, anh cũng mỉm cười.

Bữa sáng này khá vui, giúp xua tan chút cảm giác kỳ lạ khi cô dậy sớm. Chu Hoài Sinh ăn xong rồi ra ngoài, cô không hỏi anh có đi làm không, cô nghĩ vợ chồng nên có không gian riêng.

Sau khi anh đi, Ôn Xu Nghi chỉ dọn dẹp phòng ngủ và nhà cửa, rồi cùng Dụ Khanh xem TV một lúc, cả buổi sáng trôi qua như vậy.

Tới chiều, Chu Hoài Sinh trở về với một vali đựng đồ.

Như cô đã nói tối qua, anh chuẩn bị đầy đủ dụng cụ và vật liệu cho việc phục hồi, vật dụng lớn nhỏ anh đều chuẩn bị hết, dù cô thấy một số thứ có vẻ không cần thiết.

Nhưng cô vẫn phải thừa nhận khả năng ghi nhớ của anh. Cô chỉ nói một lần mà anh nhớ tất cả, học bá đúng là học bá.

“Anh không thúc giục em đâu, chỉ muốn chuẩn bị trước cho em.”

Chu Hoài Sinh giải thích sau khi đặt đồ đạc xuống.

Cả hai bước vào căn phòng cạnh phòng sách, trong phòng chỉ có bộ bàn ghế và tủ đựng đồ, còn lại vẫn trống không.

Ôn Xu Nghi lấy đủ loại chai lọ đựng keo nguyên liệu, sắp xếp chúng gọn gàng theo thói quen.

“Em biết rồi.”

Cô nhìn anh, đôi mắt sáng lên, tâm trạng bỗng nhiên rất tốt.

Có lẽ đã lâu cô chưa làm việc này, thực ra cũng có chút phấn khởi, Chu Hoài Sinh không đi, anh mang một chiếc ghế từ ngoài vào ngồi cạnh cô, thỉnh thoảng đưa dụng cụ cho cô. Ôn Xu Nghi không phản đối để anh ở lại giúp, tuy cô vẫn nói ít nhưng không khí đã dịu hơn rất nhiều.

Họ ngồi bên nhau, chỉ cách nhau một bước chân, giống như hồi còn học sinh ngồi cùng bàn. Ôn Xu Nghi thỉnh thoảng ngẩng đầu lục lọi đồ, lúc thì chăm chú quan sát những mảnh sứ, vài sợi tóc rơi xuống, cô thấy vướng nên lấy bút chì quấn tóc ra sau lưng, động tác thuần thục và uyển chuyển.

Ánh nắng chiều chiếu qua mảnh thủy tinh, tạo ra vầng sáng ấm áp trên mặt cô, chỉ có đôi tai cô là đỏ bừng, có lẽ vì da tai quá mỏng. Chu Hoài Sinh vô thức nhớ lại những chuyện vô nghĩa mình đã nói ở đám tang của chú Ôn.

Lúc đó, anh cùng bố mẹ đến nhà tang lễ phúng viếng, cô mặc áo tang quỳ trước linh cữu, khuôn mặt nhỏ nhắn, gầy gò và trắng bệch, trông rất yếu ớt. Khi cô cúi chào hành lễ, anh nghe mấy người phụ nữ phía sau thì thầm to nhỏ, không rõ họ là họ hàng hay là người giúp đỡ, họ nói những chuyện ma quái, cuối cùng còn nói Ôn Xu Nghi “phúc mỏng khắc cha”. Anh không thể nghe thêm nữa, khi đứng dậy liếc nhìn những người đó. Khi quay lại, cô cũng xuyên qua đám đông nhìn anh.

Ôn Xu Nghi lúc 13 tuổi không còn ngây thơ, chỉ còn một mảng trống rỗng, không thể thấy chút đau buồn nào.

“Anh đang nghĩ gì vậy?”

Khi Chu Hoài Sinh đang chìm trong suy nghĩ, Ôn Xu Nghi đã đi tới hỏi.

“Chắc là em làm chán lắm đúng không?”

Lúc này cô rất vui, còn cười thật tươi.

Anh tỉnh lại, kéo mình ra khỏi quá khứ rối rắm, lắc đầu nói không phải.

“Anh đang nghĩ về hồi xưa em làm bài tập, luôn ngây người, bây giờ có vẻ như chúng ta đổi vị trí rồi.” Chu Hoài Sinh nhìn cô chăm chú khi cô lần lượt bỏ từng mảnh sứ vào máy làm sạch siêu âm, điềm nhiên như không mà cảm thán.

Cô tháo găng tay ra, suy nghĩ một lúc.

“Con người không thể đoán trước được điều gì sẽ xảy ra, giống như em, chưa bao giờ nghĩ chúng ta sẽ kết hôn.”

Cô nói với vẻ thoải mái, như một câu cảm thán. Nghe vậy, Chu Hoài Sinh bắt gặp ánh mắt của cô, anh nghiêng người về phía trước.

“Vậy, Xu Nghi, em có hối hận khi kết hôn với anh không?”

Giọng anh nhẹ nhàng, không chứa đựng gì ngoài sự chân thành. Mặt trời sắp lặn, ánh sáng vàng ấm áp chiếu lên tường, máy làm sạch thỉnh thoảng phát ra tiếng động nhỏ.

Ý cười trên mặt cô rất rõ ràng.

“Không hối hận.”

-

Sau tết Dương lịch, ông bà nội vẫn luôn sống ở huyện Bắc cả anh thúc giục Chu Hoài Sinh về thăm nhà.

Đó là thông lệ hàng năm, trước đây anh thường dành chút thời gian trở về vào dịp Tết Nguyên đán, nhưng tình hình năm nay đặc biệt, gần đây Chu Sơn đang đi công tác nước ngoài, chuyện về quê không khỏi rơi vào đầu Chu Hoài Sinh.

Anh nghĩ lúc anh lĩnh chứng, hai vị trưởng bối không thể đến kịp vì chân không tiện, chỉ nghe được chuyện vui chứ không thể trực tiếp đến gặp Ôn Xu Nghi. Mặc dù khi còn nhỏ họ đã gặp cô rất nhiều lần, nhưng khi nghe tin anh kết hôn với Xu Nghi, họ đã ầm ĩ mấy ngày liền để nài Chu Hoài Sinh đưa cô về chơi mấy ngày.

Ôn Xu Nghi tuy có hơi do dự nhưng cũng đã nhanh chóng đồng ý.

Đây là lễ nghĩa cần phải có, hơn nữa đã nhiều năm cô không gặp ông nội Chu và bà nội Chu, về tình hay về lý cô đều nên quay về.

Chu Hoài Sinh vốn muốn Dụ Khanh cùng về, nhưng sau khi cân nhắc thời tiết lạnh lẽo, không dễ chịu như ở Kinh Bình, vả lại Dụ Khanh cũng không muốn di chuyển, cuối cùng để Lương Túc đến nhà anh ở cùng bà, hai chị em già ở cạnh nhau ngược lại cũng xem như vui vẻ.

Ôn Xu Nghi không chút lo lắng, cùng Chu Hoài Sinh rời đi.

Ngày về là ngày 6 tháng 1, vừa kịp tiết tiểu Hàn*, gần như là ngày lạnh nhất, nhiệt độ đạt tới - 19 độ. Bên ngoài giống như một thế giới băng tuyết không có hệ thống sưởi, chỉ đi trên đường thôi cũng đã cảm thấy hai má đau nhức.

*Tiết tiểu Hàn là một trong 24 tiết khí của lịch Trung Quốc. Nó thường bắt đầu vào khoảng ngày 5 hay 6 tháng giêng dương lịch.

Lái xe từ Kinh Bình đến huyện Bắc không mất nhiều thời gian, khoảng một tiếng rưỡi, cả đường đi rất nhanh, hai người trò chuyện nên cũng nhanh chóng tới nơi.

Khi xe ra khỏi cao tốc, tiến vào khu đô thị chính của huyện Bắc, Ôn Xu Nghi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Lần trước cô về thì trời đã tối, cô cũng không buồn nhìn.

Những năm gần đây huyện Bắc phát triển rất tốt, vì có nhiều danh lam thắng cảnh nổi tiếng nên người đến du lịch cũng nhiều lên, chỉ là tiền lương ở huyện nhỏ thấp, rất ít thanh niên địa phương ở lại quê hương, chỉ số ít chọn trở về quê hương phát triển.

Sắp đến năm mới, những chiếc đèn lồng nhỏ màu đỏ được treo trên cây hai bên đường, những chiếc đèn lồng đủ màu sắc nằm xen kẽ giữa các cành cây, Không khí rất náo nhiệt, những người bán hàng rong ven đường đã đẩy xe hàng của mình để rao bán từ rất sớm, người đi bộ thỉnh thoảng sẽ dừng lại để mua một ít đậu rang và trái cây, khắp nơi đều nóng hổi.

Chu Hoài Sinh than thở từ tận đáy lòng với cô về khói pháo hoa.

“Thật ra anh khá thích huyện Bắc.”

Tuy chỉ sống ở đây ba năm nhưng vì ông bà nội, anh không thể không thường xuyên về đây. Kinh Bình là quê hương của anh, nhưng có đôi khi anh sẽ cảm thấy sự thoải mái và những kỷ niệm huyện Bắc mang lại cho anh càng giống quê hương hơn, có lẽ cũng bởi vì có cô ở đây.

“Nếu mẹ không bị bệnh, liệu em có rời khỏi đây không?”

Thấy cô không lên tiếng, anh trầm ngâm hỏi điều mà anh vẫn luôn muốn hỏi.

Ôn Xu Nghi gật đầu: “Em không thích nơi này. Nếu mẹ không bị bệnh, bọn em có thể sẽ đến Tây Giang sống.”

Nói đến đây, Chu Hoài Sinh có thể nghe ra trong lời nói của cô có chút nuối tiếc.

Anh muốn hỏi cô tại sao, nhưng lời nói đến môi lại nuốt xuống. Quê hương, quê hương chẳng qua cũng chỉ là cái cớ để từ bỏ tương lai. Cô đã trải qua biết bao chuyện tồi tệ ở đây, không thích cũng là điều bình thường.

“Hình như em chưa kể anh nghe chuyện đã xảy ra sau khi em tốt nghiệp. Mặc dù em chỉ làm việc ở đó một thời gian ngắn nhưng em thực sự nghĩ đây là một thành phố không tồi, cũng có thể là do trời đất xui khiến đi, như bây giờ cũng rất tốt, thực ra ở đâu cũng đều như nhau.”

Vật đổi sao dời, giờ đây nhiều hơn là sự nhẹ nhõm. Con người không thể cứ mãi đắm chìm trong quá khứ, cũng không nên nhắm mắt làm ngơ trước những gì đã xảy ra, quan trọng hơn là không nên giả định cho con đường mà bản thân không chọn, Ôn Xu Nghi tin rằng con người nên sống cho hiện tại.

Cả quá khứ lẫn tương lai đều không thực tế bằng giờ này khác này.

Chu Hoài Sinh không nói gì nữa, vừa hay đi ngang qua siêu thị, anh thuận tay lái xe vào bãi, đây cũng là thói quen lúc trước của anh, bất kể khi rời khỏi nhà có mang theo đồ gì đi chăng nữa, khi đến nơi anh đều sẽ đi mua sắm thêm lần nữa.

Siêu thị này được mở cách đây hai năm, quy mô không nhỏ, có ba tầng, Chu Hoài Sinh đã đến đây nhiều lần, quen cửa quen nẻo, sau khi vào liền đẩy xe đi thẳng đến quầy bán đồ ăn.

Ôn Xu Nghi đi theo anh, nhìn anh chọn đồ từ nhiều quầy quá mức thành thạo. Hai người đi đến quầy bán rau, anh đột nhiên quay lại nhìn cô, hỏi cô muốn ăn rau gì, cuối cùng còn giải thích với cô rau ở nông thôn có hạn, chuẩn bị nhiều sẽ thuận tiện hơn.

Cô nghĩ cũng phải, rồi chọn một số loại rau theo sở thích của mình. Sau khi chọn xong, cô đi đến quầy cân rau, lúc giơ tay đưa rau thì gặp phải một gương mặt quen thuộc.

Người phụ nữ trung niên mặc đồng phục màu đỏ cười với cô, khóe mắt đầy nếp nhăn nhưng vẫn sáng lên khi nhìn thấy cô.

Là mẹ của Tưởng Triệt, cô từng gặp bà mấy lần.