Cổ Tích Xa Cách

Chương 41: Chọn một việc, trọn một đời.



Hơi thở Chu Hoài Sinh dồn dập, khóe mắt đỏ hoe bị những giọt lệ trong suốt thay thế.

Đêm nay, cảm xúc của anh biến động dữ dội, giữa cơn mê man của men rượu và sự tỉnh táo do cố gắng kìm nén, trong đầu anh chỉ toàn là hình ảnh của Ôn Xu Nghi.

Anh chưa bao giờ nói rõ tình cảm của mình với cô, rằng anh thích cô, anh yêu cô, nhưng tình cảm này bắt đầu từ khi nào, có lẽ cô cũng không biết. Đối với cô, quá khứ không quan trọng, hiện tại hai người yêu nhau là đủ.

Có giọt nước mắt rơi trên mu bàn tay cô, Ôn Xu Nghi khẽ rung động đôi mi, ngồi xuống bên giường, yên lặng nhìn anh.

Chu Hoài Sinh nhắm mắt nhưng không yên, nắm chặt tay cô như sợ cô sẽ rời đi. Đến lúc này, anh mới có thể buông bỏ tất cả, nói rõ với cô về cảm xúc thật sự trong lòng mình.

“Lần đầu anh gặp em, em mới mười ba tuổi.”

Giọng anh rất nhẹ, ngữ điệu chậm rãi, như đang kể về một câu chuyện cũ kỹ đã bị phủ bụi.

“Lúc đó em quá nhỏ, gầy gò và trắng bệch, trông rất yếu ớt. Bố mẹ anh nghe chuyện của chú Ôn, cảm thấy rất áy náy vì không thể quay về ngay lập tức, nên đã để anh ở lại huyện Bắc, bảo anh thường xuyên đến nhà em giúp đỡ. Ban đầu, anh rất kháng cự, thậm chí cảm thấy không thoải mái khi ở trong nhà của một người lạ. Vì vậy, anh không làm theo lời họ dặn, không đến thăm em hàng ngày. Khi đó, em cũng rất cứng đầu, cứ như một cái gai, ai nói nhiều với em vài câu là em cãi lại ngay.”

Nói đến đây, Chu Hoài Sinh cười khẽ: “Lúc đó anh nghĩ tính tình cô gái này không quá tốt, cho đến khi anh đón em tan học mới biết các bạn xung quanh không thân thiện với em. Nghe những lời chửi rủa của họ về chuyện em không có bố, trong lòng anh bỗng bốc lên một cơn giận. Anh nhìn em kiên cường phản kháng, nhưng trong lòng lại rất đau đớn. Từ đó trở đi, anh coi em như em gái ruột mà bảo vệ, anh không muốn thấy em khóc.”

Ôn Xu Nghi nghe những lời của anh, từng chút một, ký ức dần dần hiện lên. Lúc đó trong lớp có mấy cô gái thường xuyên đối đầu với cô. Ban đầu là vì cô có quần áo và giày dép đẹp, sau đó chuyển sang những lời công kích cá nhân. Nơi nhỏ bé như vậy, chuyện gì cũng đều truyền đi rất nhanh, ai cũng biết chuyện của nhà cô.

Vì vậy, mấy cô gái đó thường ngày đã không thân thiện, khi biết tình cảnh ngã xuống thành bùn đất của cô càng trở nên quá đáng hơn.

Bọn họ giấu vở bài tập của cô, đập vỡ bình mực của cô, thậm chí còn vẽ hình con rùa xấu xí lên áo đồng phục của cô…

Cũng vào thời gian đó, cô rơi vào vũng bùn của cuộc sống mà không thể thoát ra được. Khi không thể phản kháng, cô chỉ muốn lùi bước. Cô không muốn làm cho Dụ Khanh phải bận tâm thêm, nên luôn nghĩ cách tự giải quyết mọi việc. Những ngày đó thật sự rất khó khăn.

Nhưng bây giờ nghĩ lại, Ôn Xu Nghi không cảm thấy có gì to tát. Ít nhất, trong lúc cô còn nhỏ bị vấp ngã và mọi thứ xung quanh dường như đều muốn bỏ rơi cô, Chu Hoài Sinh đã vững vàng đón lấy cô.

Chính vì có anh ở bên cạnh, cô mới không chìm đắm hoàn toàn trong nỗi đau, dần dần trở nên vui vẻ, lạc quan hơn.

“Sau khi tốt nghiệp cấp ba, anh biết mình sẽ không ở lại huyện Bắc mãi được, sớm muộn gì cũng phải rời đi. Nhưng nghĩ đến việc em sau này sẽ không còn ở bên cạnh mình nữa, anh vẫn cảm thấy rất không yên tâm. Khi mới lên đại học, anh không quay về tìm em là vì bị người ta vạch trần tâm tư của mình nên không có cách nào đối mặt. Lúc Tư Nam hỏi anh có thích em không, anh đã chần chừ. Liệu anh thích em không? Anh không biết làm sao để diễn đạt tình cảm không nên tồn tại này, nên khi đó, anh chỉ biết vùi mình vào học tập. Cho đến năm thứ hai lén về huyện Bắc, anh đến trường tìm em nhưng lại thấy em cười tươi đi bên cạnh Tưởng Triệt, lúc đó trong lòng anh thật sự hoảng loạn.”

“Sao cô bé hôm qua còn nhảy nhót trước mặt anh, hôm nay đã dịu dàng, từ tốn đứng bên cạnh người khác rồi? Cú sốc đó không kém gì việc mất đi món bảo vật quý giá nhất trong lòng. Khi nhìn thấy em và Tưởng Triệt lên máy bay, anh mới nhận ra mình đã thích em, việc chăm sóc và bảo vệ em đã trở thành thói quen, khó mà thay đổi ngay được.”

Chu Hoài Sinh nghẹn ngào, ngồi dậy dựa vào đầu giường, để mặc cho cảm xúc trào dâng trong mắt. Anh thật sự đã uống quá nhiều, không màng đến gì khác, dồn hết những lời chưa từng nói suốt những năm qua cho cô nghe.

Lại sợ cô nghe nhiều sẽ thấy phiền, nên mỗi khi nói xong một đoạn, anh đều ngước nhìn cô, cho đến khi nói hết những lời ấy, anh mới dần dần cúi xuống.

Ôn Xu Nghi không lên tiếng, chỉ lắng nghe, lắng nghe cơn sóng lòng sâu thẳm của anh, cơn sóng ấy liên quan mật thiết đến cô. Cô cảm động, dù chưa bao giờ nghe anh nói những lời này, nhưng cô hiểu rõ tình cảm giữa hai người.

Dường như yêu luôn là thứ tự học mà không cần ai dạy.

Trong khoảnh khắc này, điều cô có thể cảm nhận rõ ràng nhất chính là tình yêu chân thành.

Ôn Xu Nghi nhìn anh khóc trước mặt mình, lòng như bị nhét đầy bông gòn. Anh chưa bao giờ tỏ ra yếu đuối như này trước mặt cô, nên cô nhìn anh rất lâu, cuối cùng tiến đến ôm anh.

Nhưng anh vẫn không buông tay, cô chỉ có thể dùng tay còn lại ôm lấy anh.

“Uống nhiều như vậy, có thấy đau đầu không?”

Chu Hoài Sinh lắc đầu, vùi mặt vào hõm cổ của Ôn Xu Nghi, cọ nhẹ. Anh từng gặp cảnh tượng này trong mơ nhiều lần, cô khi thì dịu dàng, khi thì sôi nổi, nhưng biểu cảm sống động và rạng rỡ của cô chưa bao giờ dành cho anh.

Những giấc mơ đó tỉnh dậy đều mang theo nỗi buồn, cảm giác trống rỗng vô cùng.

Vì vậy lần này, anh càng thêm không nỡ buông tay.

Rượu làm tăng thêm những ảo tưởng và cũng làm người ta mê mẩn thực tại.

“Thế vẫn chưa xem là nhiều, lần đó đến An Thành tìm em…” Anh chậm rãi, giọng nói nhỏ lại: “Nhìn thấy Tưởng Triệt cầm nhẫn kim cương, anh uống còn nhiều hơn hôm nay.”

“Nhưng anh không nói những điều này để em thương hại anh.”

Chu Hoài Sinh cố gắng giữ tỉnh táo, vẫn giải thích, anh chỉ muốn cô biết rằng anh có vô số đêm không thể ngủ yên như thế.

Nhưng bây giờ, cô đã ở bên anh.

Trong phòng ngủ, rèm cửa quên kéo lại, ngoài cửa sổ là cảnh đêm không bao giờ ngủ của Kinh Bình, hiện tại vì Tết đến mà thắp sáng suốt đêm, mọi ngóc ngách đều có ánh sáng của sự đoàn tụ.

Họ ôm nhau, cuối cùng cũng cảm nhận được sự ấm áp từ người mình yêu thương.

Đêm nay sẽ là một giấc ngủ ngon.



Đầu tháng ba, mọi công việc chuẩn bị cho chuyến đi Tây Giang của Ôn Xu Nghi đã hoàn tất.

Ngày đi càng đến gần, trong lòng Chu Hoài Sinh càng dâng lên cảm giác không nỡ rời xa, nhưng anh không biểu hiện ra ngoài, mỗi ngày vẫn hoàn thành công việc thường nhật. Khi có thời gian rảnh, anh đều dành để ở bên Ôn Xu Nghi.

Anh giúp cô sắp xếp hành lý, thấy cô đã mang theo nhiều quần áo nhưng vẫn không yên tâm. Cô cười anh lo lắng thái quá, anh lại chẳng để ý.

Cho đến ngày trước khi cô đi, vào lúc bốn giờ sáng, Ôn Xu Nghi đánh thức anh, trong đêm đen lái xe đưa anh đến Hải Thành gần Kinh Bình, cô muốn cùng anh ngắm bình minh.

Đó là ý tưởng bất chợt, nhưng cũng đã được lên kế hoạch từ lâu.

Từ Kinh Bình đến Hải Thành mất gần hai tiếng, lúc sáu giờ mười lăm, họ đã đến biển.

Mặc dù đã đầu xuân, nhưng gió biển vẫn thổi mạnh, nhiệt độ xung quanh vẫn rất thấp, Ôn Xu Nghi quấn chặt áo khoác lông vũ, từng bước tiến gần hơn đến bãi cát.

Mặt trời chưa xuất hiện, sau những tầng mây thấp thoáng một chút ánh sáng yếu ớt, Ôn Xu Nghi dừng lại, quay đầu nhìn Chu Hoài Sinh đang theo sau.

“Anh còn nhớ lúc nhỏ em từng nói em rất sợ biển không?”

Anh nhanh chóng đứng cạnh cô, nắm lấy bàn tay lạnh giá bên hông của cô: “Nhớ chứ, khi đó em ngay cả bể bơi nhà ông nội cũng không dám xuống.”

Ôn Xu Nghi mỉm cười: “Nhưng bây giờ em không còn sợ nữa.”

Cô nhìn anh đầy nghiêm túc: “Hồi nhỏ em thiếu can đảm, làm gì cũng do dự, chính anh đã dạy em phải nhìn về phía trước mà không quay đầu lại. Dừng lại quá lâu làm em cảm thấy mình đã mất đi dũng cảm, may là có anh, là người luôn mang đến cho em sức mạnh để tiến lên khi em gặp khó khăn và do dự nhất.”

Ôn Xu Nghi hướng ánh nhìn về phía trước, thấy ánh bình minh dần ló dạng, xuyên qua tầng mây tỏa ra những tia sáng rực rỡ, trước mắt là một màu đỏ rực, các màu sắc ánh sáng hòa quyện.

Khoảnh khắc đó, cô cảm thấy được chữa lành, cuộc sống luôn tràn đầy hy vọng và sức sống.

Mặt trời chói lọi nuốt chửng bóng tối như muốn nói rằng, khó khăn rồi sẽ qua đi, không gì có thể ngăn cản ánh sáng.

Chu Hoài Sinh nhìn khuôn mặt cô đỏ bừng, ánh mắt kiên định, tình cảnh này chẳng khác nào khi cô quyết định chọn chuyên ngành năm xưa. Dù đã trải qua bao khó khăn, nhưng trái tim cô vẫn không thay đổi.

Cô vẫn là Ôn Xu Nghi chân thành và mạnh mẽ như trước, dù chậm rãi nhưng luôn cố gắng tiến lên.

Chỉ khi phụ nữ thực sự chấp nhận và tin vào bản thân mình từ tận đáy lòng, họ mới không bị ảnh hưởng bởi những tiếng ồn xung quanh, không tập trung vào người khác, không nuôi hy vọng hay kỳ vọng vào ai khác ngoài bản thân.

Lúc này, bãi biển vắng người, phần lớn đều e ngại trước gió lạnh. Chu Hoài Sinh nhìn cô hồi lâu, miệng nở nụ cười ấm áp. Nhìn thấy cô chưa muốn rời đi, anh đi lấy khăn quàng cổ từ trong xe.

Chỉ cần là điều cô muốn làm, anh sẽ luôn ở bên cô đến cùng.

Ngày 5 tháng 3 năm 2020, Ôn Xu Nghi lên máy bay thuận lợi đến Tây Giang, như cô mong đợi, lần trở lại mảnh đất này, lòng cô không còn dây sóng mà chỉ còn lại sự bình yên.

Bình yên bởi vì cô biết mình cuối cùng cũng có thể tiếp tục theo đuổi mục tiêu trước kia, hoàn thành ước nguyện chưa hoàn thành.

Tây Giang nằm ở phía Tây Bắc, địa hình đặc biệt và khí hậu khô hạn, nơi có động đá Cam Dương lại càng như vậy, một năm có lẽ chưa mưa được mười lần, tháng ba là mùa cát bụi, thời tiết hiếm khi trong lành, trời mù mịt cả ngày.

Một cậu thanh niên đeo kính cận trong nhóm đến đón cô, trông cậu ấy có vẻ vừa mới tốt nghiệp đại học, rất nhiệt tình, vừa gặp đã nhanh nhẹn đặt hành lý của cô vào cốp xe.

Ôn Xu Nghi cảm ơn, cầm điện thoại nhắn tin thông báo đã hạ cánh cho Chu Hoài Sinh.

Khi ngẩng đầu lên, người đóng cốp xe đã bước đến trước mặt cô, nở nụ cười rạng rỡ và đưa tay ra.

“Nghe nói chị là học trò của viện trưởng Lư, em là Quan Bách, sau này mong chị giúp đỡ nhiều hơn.”

Câu này thực sự khó để đáp lại, những chuyện trước kia đã là quá khứ, thời gian trôi qua lâu rồi, cô cũng thấy không tiện giải thích trong lần gặp đầu tiên, nên chỉ cười nhạt đáp qua loa.

May thay, người trước mặt cũng không phải là người hay dò hỏi, sau khi lên xe cũng không hỏi gì, yên lặng đưa cô về viện nghiên cứu.

Lần này, bích họa trên tường của hang động được bảo trì nằm ở một huyện nhỏ dưới thành phố Cam Dương, suốt chặng đường cát vàng bay mù mịt, chỉ qua kính xe cũng đã thấy khe cửa đầy bụi.

Đi ngang qua động đá sừng sững, Ôn Xu Nghi bất giác nhớ lại câu nói của thầy cô nhiều năm trước.

“Chọn một việc, trọn một đời.”