Cô Tổ Năm Tuổi: Ôm Đùi Cháu Ngoan Làm Thủ Phụ

Chương 13



 

Sắc mặt lão giả tuy trắng bệch, nhưng nơi giữa mày lại thấp thoáng hiện lên một luồng khí xanh dị kỳ.

 

Ta đưa tay bắt mạch cho ông ấy, mạch tượng hỗn loạn lại dồn dập.

 

Ta lại lật mí mắt và xem xét rêu lưỡi của ông ấy.

 

Không đúng chút nào.

 

“Đây không phải là bệnh."

 

Ta thu tay về, giọng nói chắc nịch.

 

“Không phải bệnh?"

 

Chưởng quầy kinh hãi biến sắc, “Vậy thì là cái gì?"

 

“Là cổ độc."

 

Ta trầm giọng bảo:

 

“Là Phệ Tâm Cổ của vùng Nam Cương.

 

Loại cổ trùng này sẽ gặm nhấm dần tâm huyết của con người, khiến cho người ta trông có vẻ như mắc phải chứng hao tổn cơ thể, thực chất là bị cổ trùng hút cạn tinh khí rồi."

 

“Vậy... có chữa được không?"

 

Giọng chưởng quầy run rẩy, hệt như vớ được chiếc cọc cứu mạng cuối cùng.

 

“Được."

 

Ta lấy từ trong ng/ực ra một chiếc bình sứ nhỏ mang theo sát sườn, đổ ra một viên đan d.ư.ợ.c đen thui.

 

“Đây là giải cổ đan sư phụ để lại cho ta, chuyên môn khắc chế những thứ tà ma ngoại đạo này."

 

Ta cẩn thận đút viên đan d.ư.ợ.c cho lão giả uống hạ, rồi lấy kim châm ra, bình tâm nín thở, châm liên tiếp mấy mũi vào các huyệt đạo lớn nơi l.ồ.ng ng/ực ông ấy.

 

Thời gian từng đồng từng khắc trôi qua, trong căn phòng tĩnh lặng chỉ còn lại tiếng thở.

 

Thình lình, thân thể lão giả chấn động mạnh một cái, “oà" một tiếng phun ra một ngụm m/áu đen.

 

Vũng m/áu đen ấy rơi xuống đất, lại phát ra một chuỗi tiếng xèo xèo ghê người.

 

Cẩn thận nhìn lại, trong vũng m/áu ấy thình lình có một con trùng màu đen nhỏ xíu đang điên cuồng ngọ nguậy.

 

“Lửa!"

 

Ta hét lớn một tiếng.

 

Chưởng quầy cuống cuồng đưa tới một thanh đuốc lửa.

 

Ta chẳng chút ngần ngại dí thẳng ngọn đuốc vào, con trùng kia trong ngọn lửa phát ra tiếng kêu thét bén nhọn thê lương, chớp mắt đã hóa thành tro bụi.

 

Nương theo việc cổ trùng bị tiêu trừ, sắc mặt lão giả với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt trần trở nên hồng nhuận hẳn lên.

 

Một lát sau, ông ấy rốt cuộc từ từ mở mắt ra, ánh mắt khôi phục vẻ tinh anh sáng suốt.

 

“Ta... ta đây là..."

 

Lão giả không thể tin nổi nhìn vào đôi bàn tay mình, cảm giác thân thể nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

 

“Đông gia!"

 

Chưởng quầy xúc động đến mức nước mắt già giàn giụa, “Ngài rốt cuộc đã tỉnh lại rồi!

 

Là vị tiểu thần y này đã cứu mạng ngài đấy ạ!"

 

Lão giả nhìn về phía ta, trong mắt ngập tràn niềm cảm kích cùng tán thưởng:

 

“Cô bé kính mến, cháu không những chữa khỏi căn bệnh kinh niên cho ta, mà còn cứu ta một mạng nữa.

 

Cây huyết linh chi này, xứng đáng thuộc về cháu."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Khi ôm chiếc hộp chứa huyết linh chi lao ra khỏi Tế Thế Đường, ta cảm thấy thứ mình ôm trong lòng không phải là thảo d.ư.ợ.c, mà chính là niềm hy vọng của Thẩm gia vậy.

 

Trở về Thẩm phủ, ta chẳng dám trễ nải một khắc nào.

 

Lập tức sai bảo Thôi ma ma chuẩn bị tốt các vị phụ d.ư.ợ.c khác, đích thân ta túc trực bên cạnh siêu thu/ốc, cầm quạt quạt lửa, nửa bước không rời.

 

Thẩm Tinh Dã ngồi xổm bên cạnh ta, bị khói hun cho nước mắt chảy ròng ròng, nhưng cũng quyết không chịu rời đi.

 

“Ngươi thực sự có thể chữa khỏi cho cha ta chứ?"

 

Giọng nó khàn đặc, mang theo một luồng yếu ớt khó lòng nhận biết.

 

“Tất nhiên rồi."

 

Ta chẳng thèm ngẩng đầu, ra sức quạt lửa, “Ta đã bảo rồi, ta là cô tổ, chỉ cần có ta ở đây, quyết không giương mắt nhìn các người chịu khổ đâu."

 

Thẩm Tinh Dã im lặng một lát, thình lình đưa bàn tay nhỏ đen thui ra, giật giật ống tay áo ta:

 

“Đa tạ ngươi."

 

Ta ngẩn người ra một nhịp, quay đầu nhìn gương mặt lem luốc hệt như chú mèo hoa của nó, nhoẻn miệng cười:

 

“Thằng cháu ngốc, người một nhà không nói lời hai lòng."

 

Thu/ốc đã sắc xong.

 

Nước thu/ốc sánh đặc tỏa ra một mùi hương dị kỳ.

 

Ta cẩn thận bưng đến bên giường, từng thìa từng thìa đút cho Thẩm Độc Thanh uống hạ.

 

Nửa canh giờ sau, kỳ tích đã xuất hiện.

 

Sắc mặt vốn dĩ trắng bệch của Thẩm Độc Thanh từ từ khôi phục lại sắc hồng nhuận, mồ hôi lạnh trên trán cũng ngừng rịn ra, hơi thở trở nên bình ổn và mạnh mẽ.

 

Tấm lòng treo ngược của ta rốt cuộc cũng được hạ xuống.

 

Niềm căng thẳng và mệt mỏi tích tụ bao ngày chớp mắt đã ập đến, ta cứ thế gục đầu bên cạnh thành giường, chìm sâu vào giấc ngủ.

 

Đến khi tỉnh lại lần nữa, trời đã sáng rõ.

 

Ta nhận ra mình đã được ai đó bế lên chiếc sập mềm, trên người đắp một chiếc chăn mỏng ấm áp.

 

Vừa quay đầu lại, liền đối diện với một đôi mắt sâu thẳm dịu dàng.

 

Thẩm Độc Thanh đang ngồi bên giường, lặng lẽ nhìn ta, trong ánh mắt không còn vẻ lạnh lùng và xa cách của ngày trước nữa, thay vào đó là muôn vàn sắc thái nhu hòa.

 

“Cháu lớn, cháu tỉnh rồi à?"

 

Ta dụi dụi đôi mắt còn ngái ngủ, mừng rỡ ngồi phắt dậy.

 

“Ừm."

 

Thẩm Độc Thanh hiếm khi nở một nụ cười, nụ cười ấy tuy nhạt, nhưng chạm đến tận đáy mắt.

 

“Đa tạ cô, A Mãn."

 

“Chẳng cần khách khí!"

 

Ta nhe răng cười một tiếng, lộ ra hai chiếc răng khểnh đặc trưng, “Cháu là cháu lớn của ta, cứu cháu là điều nên làm mà.

 

Chúng ta là người một nhà kia mà!"

 

Thẩm Độc Thanh nhẹ nhàng đưa tay ra, xoa xoa đầu ta, động tác dịu dàng đến mức không thể tin nổi.

 

Qua trận đại nạn này, địa vị của ta trong Thẩm phủ hệt như ngồi tên lửa thăng tiến vù vù.

 

Thôi ma ma chẳng còn dám bớt xén cơm nước của ta nữa, ngược lại đổi hết mưu kế làm cho ta đủ thứ món ngon vật lạ, nuôi ta béo mầm lên trông thấy.

 

Thẩm Tinh Dã cũng không còn gay gắt đối đầu với ta nữa, thậm chí biến thành cái đuôi nhỏ số một của ta, đi đâu theo đấy, còn chủ động mời ta cùng đến Quốc T.ử Giám học bài, gặp ai cũng khoe khoang ta chính là người “cô tổ nương nương không gì không làm được" của nó.