Cổ Trạch Thông Địa Phủ

Chương 25



Hạ Đồng sải bước đi đến nhà ăn, tự lẩm bẩm: “Ma quỷ đến ngày càng nhiều, không biết một mình ông Vương có bận rộn không.”

Lá cây dùng để nấu ăn, sử dụng như một loại lá thơm, thích hợp nhất là làm món hầm. Nhưng thuyền trưởng mỗi lần đến đều gọi chân giò hầm, dần dà danh tiếng chân giò hầm của Thông Thiên Quan đã lan truyền đến Địa Phủ, những con ma này đến Thông Thiên Quan, cơ bản đều là vì chân giò hầm.

Vương Dũng cười ha hả: “Bận rộn thì bận rộn nhưng không sao cả, món hầm cũng không tốn công nhiều.”

Hạ Đồng lấy một đôi đũa dài, đảo qua đảo lại trong nước hầm, toàn là chân giò, những chân giò này đều do siêu thị nhà cô gửi đến mỗi ngày. Đợi đến cuối tháng, phải thanh toán cho siêu thị, không thể để siêu thị nhà cô chịu thiệt.

“Có nên tăng phí một chút không nhỉ?”

Vương Dũng vội vàng nói: “Chân giò ở đây của chúng ta đã bán với giá trên trời rồi, không thể tăng giá nữa đâu.”

“Thôi được rồi, ông làm thì ông quyết định.” Cô chỉ cần có cái ăn là được rồi.

Lavie

Đám người Lý Huyền Thanh trở về sớm hơn dự kiến một chút, mười một giờ đã về đến. Có hai chiếc xe, lần lượt bước xuống là ba người Lý Huyền Thanh và năm người nhà họ Lý.

“Bà chủ, bọn ta về rồi đây!”

“Được.”

Chúc Nguyện không để ý đến người nhà họ Lý phía sau, mà nhấc chân bước vào, lại còn đeo cặp sách cùng Tuệ Tâm bỏ đi.

Lý Huyền Thanh ở lại cổng giới thiệu với Hạ Đồng, Cung Dã lần này không đến, người đến là ông bà nội, cha mẹ và em trai đang học cấp ba của Lý Hạo Nhiên là Lý Úy Nhiên.

“Người nhà họ Lý đều không có duyên với Thông Thiên Quan!”

Lý Úy Nhiên chạm vào bức tường vô hình mà cha mẹ nói mà trong lòng rất lo lắng, cả nhà đều không có duyên với Thông Thiên Quan, vậy anh trai cậu có thể vào đây không?

Sau khi anh trai cậu được tiểu đạo trưởng cứu ra từ một cái hồ lô đen, hồn thể còn yếu hơn cả người bệnh thập t.ử nhất sinh. Tiểu đạo trưởng nói, nếu anh trai cậu không có duyên vào Thông Thiên Quan, cứ thế đưa đến Địa Phủ, e rằng kiếp sau sẽ không tốt, có lẽ sinh ra đã là một đứa trẻ bệnh tật.

Tâm trạng người nhà họ Lý bất an: “Chúng tôi có thể vào không?”

“Được chứ, đừng lo lắng, cho dù Lý Hạo Nhiên không thể ở lại Thông Thiên Quan, ta cũng có thể đưa cậu ấy đến Địa Phủ.”

Bà nội Lý vội vã, sao lại không giống với những gì đã nói trước đó, tại sao không thể ở lại?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Bà đừng vội, đợi Lý Hạo Nhiên ra đây để ta xem xét đã.” Hạ Đồng cười giải thích.

Lần trước chỉ thấy vợ chồng Lý Trường Cơ nên còn chưa rõ lắm, hôm nay thấy trên đầu ông bà nội nhà họ Lý lấp lánh công đức, thái độ của Hạ Đồng đối với nhà họ Lý đã nhiệt tình hơn một chút, cũng dành thêm chút thiện cảm và đồng cảm cho cậu thanh niên xui xẻo Lý Hạo Nhiên này.

Con người và ma quỷ có vận may tìm đến Thông Thiên Quan, việc họ có thể vào được hay không thực ra chỉ cần Hạ Đồng quyết định, nhưng cho dù đã vào được thì ma quỷ không đủ công đức cũng chẳng thể ở lâu trong Thông Thiên Quan, vì Thần Đồng Mộc hút công đức quá mạnh.

Suy đoán từ lượng công đức trên người Lý Úy Nhiên, thì hẳn công đức trên người anh trai cậu là Lý Hạo Nhiên, ước tính chỉ có thể ở vài giờ? Cùng lắm là một ngày.

Vậy những ma quỷ khác tìm đến Thông Thiên Quan, công đức của chúng không đủ mà lại muốn thông qua hậu viện của Thông Thiên Quan để đến Địa Phủ thì phải làm sao?

Đợi bên ngoài Thông Thiên Quan thôi, đợi đến khi thuyền sắp khởi hành, rồi mới đi vào không ngừng nghỉ tiến lên thuyền đi luôn.

Trong tay Lý Trường Cơ đang nắm một lá bùa, Hạ Đồng từng đọc tiểu thuyết huyền huyễn nên đoán rằng, có phải Lý Hạo Nhiên đang ở trong lá bùa?

Bên cửa sổ tầng hai đối diện tiền viện có một hàng ma quỷ đang rình rập, người nhà họ Lý không biết còn tưởng đó là những vị khách ở trọ.

Lý Trường Cơ cũng đã đặt phòng, năm nghìn đồng cho một đêm, Lý Trường Cơ chi tiền không hề tiếc đặt luôn ba phòng.

Chúc Nguyện và Tuệ Tâm từ trên lầu đi xuống, Chúc Nguyện hỏi Hạ Đồng: “Có thể đặt Lý Hạo Nhiên dưới gốc cây ngân hạnh không?”

Người nhà họ Lý không hiểu, Chúc Nguyện giải thích một câu về lợi ích của cây ngân hạnh đối với âm hồn ma quỷ yếu ớt. Hương Dẫn Hồn tìm ra Lý Hạo Nhiên cũng được làm từ lá ngân hạnh.

Người nhà họ Lý tràn đầy hy vọng nhìn Hạ Đồng, cô gật đầu cho phép: “Đưa ra đó đặt một lát đi.”

Yếu đến mức chỉ có thể trốn trong lá bùa, vào được nơi tốt như Thông Thiên Quan cũng không thể tự mình ra ngoài, chắc là hơi t.h.ả.m.

Ông bà nội nhà họ Lý có chút bất an, Hạ Đồng cười hỏi gia đình họ làm nghề gì.

“Vợ chồng tôi trước khi nghỉ hưu là giáo viên, con trai tôi là Trường Cơ làm về kỹ thuật, có kinh doanh nhỏ.”

“Quá khiêm tốn rồi, ông bà ấy có học trò khắp thiên hạ đó.” Lý Huyền Thanh đọc ra vài cái tên khá nổi tiếng: “Những người này đều là học trò mà họ từng dạy.”

Trần Phán Phán và Hướng Dương đang giúp bưng nước mời người nhà họ Lý đều kinh ngạc, mấy vị đại gia được đọc tên đều là những người có tiếng tăm trong ngành của họ, những người này không phải là gian thương, họ thực sự là chuyên gia học giả làm việc vì đất nước và nhân dân.

Hạ Đồng chợt hiểu ra, thảo nào người tốt theo nghĩa thông thường, không thể có nhiều công đức như vậy.