Cổ Trạch Thông Địa Phủ

Chương 28



Tóm lại, cả người nhà họ Lý và Lý Hạo Nhiên đều cảm thấy, nơi này tốt, mọi người đều dễ sống, việc cũng không khó.

Thế là sau khi ở lại Thông Thiên Quan ba ngày, người nhà họ Lý chào tạm biệt quay về nhà.

Họ đã ở Thông Thiên Quan ba ngày, vợ chồng Lý Trường Cơ và Cung Vũ cũng từng ra ngoài một chuyến, chủ yếu là đi mua một căn nhà không xa Thông Thiên Quan là mấy để sau này họ đến thăm Lý Hạo Nhiên, có thể để tiện ở đó.

Hai ngày sau, nhân viên sở công an kiêm luôn anh chàng giao hàng đã gửi đến một bưu kiện lớn, Hướng Dương giúp bê đồ vào.

“Ba cái vali lớn, bên trong đựng gì vậy?”

Một vali toàn là thiết bị điện t.ử, điện thoại, máy tính, máy chơi game… của Lý Hạo Nhiên. Một vali đựng bộ chăn ga gối đệm gồm bốn món, một vali đựng quần áo.

Lavie

À, mặc dù ma quỷ không biết lạnh nóng, cũng không đổ mồ hôi gì nên không cần thay giặt, nhưng cũng có thể thay bộ đồ mình thích để mặc mà.

“Bà chủ, mau đến đây, giúp Lý Hạo Nhiên lấy một cái vali đi.”

Hạ Đồng đang ở lầu sáu tựa vào lan can trả lời: “Mấy cậu tìm đám người Chúc Nguyện đi, bảo Chúc Nguyện đốt cho anh ấy.”

Lý Hạo Nhiên gãi đầu: “Đốt rồi mấy thứ này còn dùng được không?”

“Không phải dùng lửa đốt, Chúc Nguyện có cách đấy.”

Chúc Nguyện làm phép, chỉ chốc lát Lý Hạo Nhiên đã có thể chạm vào những vật này, còn vui vẻ nói: “Có điện thoại là có thể tùy tiện đặt đồ ăn ngoài rồi.”

Lý Hạo Nhiên đã mất, thẻ cũ cũng không dùng được nữa, Cung Vũ chu đáo liên kết thẻ ngân hàng của mình để tùy ý con trai tiêu xài.

“Bây giờ tôi không thích gọi đồ ăn ngoài nữa, đồ ăn ngoài vừa nhiều dầu mỡ lại không ngon, tay nghề đầu bếp Vương vẫn là tốt nhất.”

“Tay nghề đầu bếp Vương tuy tốt, nhưng thỉnh thoảng chúng ta cũng có thể gọi KFC, trà sữa gì đó làm đồ ăn vặt mà.” Lý Hạo Nhiên vừa nói vừa mở điện thoại đặt một đống đồ ăn.

Chúc Nguyện đưa ra yêu cầu, cậu bé muốn ăn bánh kem nhỏ.

“Được thôi!”

Lý Huyền Thanh nói lớn: “Thằng nhóc này kiếm được hai triệu đồng từ nhà Tiểu Lý, ăn bánh kem còn bắt Tiểu Lý mua? Hết tiền rồi à?”

“Hết rồi.” Tiền Chúc Nguyện kiếm được đều dùng để sửa chữa Chính Nhất Quan.

Có đồ ăn ngon, Hạ Đồng từ trên lầu xuống để chờ trà sữa.

Sau hôm đấy, liên tục hai - ba ngày trời âm u, hôm nay cuối cùng trời cũng quang đãng, hơn mười giờ mặt trời mới ló dạng, sương mù tan hết, Vương Đại Vĩ lái xe ba bánh điện đến.

“Chú Vương, heo đã mổ xong rồi, hôm nay chúng ta làm lạp xưởng đi.”

“Tuyệt vời, muối và gia vị làm lạp xưởng tôi đã chuẩn bị sẵn hết rồi.”

Hai con heo béo lớn, có thể làm được không ít lạp xưởng và thịt xông khói. Hai ngày trước thuyền trưởng đi rồi đến nhưng hôm nay vẫn chưa thấy đến, còn dư lại hai - ba chiếc lá ngân hạnh đã bị Vương Dũng xay thành bột rắc vào bột ướp thịt rồi.

Đợi thịt ướp xong sẽ nhồi thành lạp xưởng đem phơi khô, sắp đến Tết có để dùng rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hạ Đồng đã tích lũy công đức nhiều ngày không ra khỏi nhà, chiều nay vui vẻ mặc quần áo chuẩn bị ra ngoài, Vương Đại Vĩ lái xe đợi bên ngoài.

Hạ Đồng nhảy chân sáo ra khỏi cửa, quay đầu lại nói với đám người - ma trong Quan: “Đừng nhớ ta quá nhé, đợi ta thi cuối kỳ xong sẽ về ngay.”

“Được, bà chủ về sớm nhé.”

Hạ Đồng vẫy tay rồi chạy nhanh lên xe.

Bà chủ đi rồi, người và ma quỷ ở Thông Thiên Quan đều tìm chỗ thoải mái nằm dài, dù sao bà chủ không có ở đây, thuyền trưởng cũng sẽ không đến, họ cũng không cần bận rộn nữa.

Nhân cơ hội này, Trần Phán Phán và Hướng Dương thu xếp tài liệu về báo cáo công việc thời gian qua với trưởng phòng. Đám người Lý Huyền Thanh, Lý Phác Nhất, Tuệ Tâm cũng phải về nhà một chuyến.

Chúc Nguyện thì không cần về, cậu bé chơi game cùng Lý Hạo Nhiên, mỗi ngày ngoài xuống lầu ăn cơm là cùng chơi game, khiến ông già Vương Dũng lo lắng không thôi.

Đại sư Chúc tuy lợi hại, nhưng tuổi còn nhỏ mà không lo học hành, cả ngày chỉ thích chơi game, sư phụ ở nhà không lo cậu bé học hư sao?

Lão đạo sĩ Chính Nhất Quan: Không lo không lo, đứa nhỏ này ra ngoài vất vả kiếm tiền cho Quan, cần phải có thời gian thư giãn chứ.

Kể từ sau Tết Dương lịch ở Thông Thiên Quan đến nay, Hạ Đồng gần như luôn thư giãn, cha cô đưa con gái đến trường còn làm Hạ Đồng có chút không quen.

“Hạ Đồng đến rồi.”

“Ối, nhìn thấy sức khỏe phục hồi không tệ nhỉ.”

“Tiểu yêu tinh da dẻ hồng hào thế này, mặt trắng hồng, thành thật khai báo có phải đã lén ăn mấy Đường Tăng khi chúng mình không có ở đây không?”

Hạ Đồng bị bọn họ chọc cười ha hả: “Các cậu đừng trêu nữa, mình có mang đồ ăn ngon cho các cậu đây.”

“Đồ ăn ngon gì?” Cô nàng háu ăn Vương Khiết Nghi háo hức.

“Chân giò hầm, cánh gà hầm, đùi gà hầm, chân gà hầm, còn có rất nhiều món chay như củ sen, măng nữa, đều là những món các cậu thích ăn.” Hạ Đồng lấy từ trong ba lô ra hai hộp cơm lớn.

“Oa oa oa, Đồng Đồng tốt quá.” Quách Hiểu Đình ôm Hạ Đồng chụt một cái, cô nàng này thích ăn đồ hầm nhất.

“Cả mình nữa, cả mình nữa.” Lý Kỳ và Vương Khiết Nghi cũng đến hôn cô.

Hạ Đồng cười đẩy họ ra: “Mau ăn đi.”

“Khoan đã, để mình gọi một ly trà sữa, gặm cánh gà sao có thể thiếu trà sữa được.” Quách Hiểu Đình mở ứng dụng đặt đồ ăn.

“Giúp mình đặt một ly nữa.”

“Vậy mình gọi chút cháo, ăn đồ hầm xong lát nữa chúng ta uống một bát cháo rau xanh, cả người sẽ thấy dễ chịu.”

“Mình thấy được đó.”