Chưa kịp kinh ngạc về sự thần kỳ của cánh cổng, Tôn T.ử Sở vừa vào cổng đã hiện ra thân ảnh. Lưu Tiêu không tự chủ được kêu lên, nước mắt lập tức tuôn rơi.
“Anh T.ử Sở, anh còn sống?”
“Anh c.h.ế.t rồi.” Tôn T.ử Sở cười khổ một tiếng: “Xin lỗi, đã làm em đau lòng như vậy.”
“Không thể nào, rõ ràng anh có cơ thể mà.” Lưu Tiêu đi đến bên cạnh cậu ấy kéo tay, chạm vào thấy lạnh ngắt, không có chút hơi ấm nào, cũng không có hơi thở.
Sao lại thế này? Lưu Tiêu tuyệt vọng.
“Anh vẫn luôn ở bên cạnh em đúng không?” Lưu Tiêu khóc nức nở.
“Anh vẫn luôn ở bên cạnh em, thấy em đau khổ như vậy, anh làm sao có thể yên tâm ra đi, nên mới nhờ bạn học Hạ khuyên em, không ngờ…” không ngờ Hạ Đồng lại lợi hại như vậy, lại có thể khiến Tiêu Tiêu nhìn thấy mình.
Lưu Tiêu khóc lóc cảm ơn Hạ Đồng: “Em cứ tưởng cậu ấy tốt bụng khuyên em, còn biết ly Nho Khoai Thạch Dẻo, là do bạn cùng phòng nói cho cậu ấy biết, không ngờ là anh T.ử Sở.”
“Gặp được ta cũng là vận may của hai người. Đã còn cơ hội nói chuyện trực tiếp thì hãy nói lời tạm biệt cho t.ử tế, đừng để lại hối tiếc.”
Nói xong Hạ Đồng quay người bỏ đi, tiện tay kéo cha mình đi theo.
Vương Đại Vĩ bị con gái kéo đi, không nhịn được quay đầu lại nhìn, thảo nào ông cứ thấy ghế phụ lạnh lẽo, lúc lái xe nửa bên phải cơ thể ông đều thấy lạnh, hóa ra thật sự có một con ma ngồi cạnh ông.
“Hầy, tình nhân âm dương cách biệt, may mà trước khi c.h.ế.t mình không có người yêu, nếu không bây giờ chắc đau lòng c.h.ế.t mất.” Lý Hạo Nhiên và Chúc Nguyện nằm bò trên bậu cửa sổ xem náo nhiệt.
“Nếu họ thật sự có duyên, người đàn ông đó mau đi đầu thai, nói không chừng còn có thể làm con trai của chị gái đó đấy, sau này quan hệ chẳng phải tốt hơn sao?”
“Nhóc con, em cũng sắp tốt nghiệp tiểu học rồi, chuyện này em cũng không biết là phải? Làm vợ và làm mẹ có giống nhau không hả?” Lý Hạo Nhiên lườm nguýt.
“Đại khái là giống nhau.” Học sinh tiểu học Chúc Nguyện nghĩ là vậy.
“Hừ, nói với em không rõ ràng đâu.”
Lý Hạo Nhiên thở dài thườn thượt, lúc này nhìn một người một ma đang nói không ngừng kia, anh ấy lại có chút tiếc nuối, sao không tranh thủ thời gian mà yêu đương đi chứ? Lý Hạo Nhiên đẹp trai như thế này, lại là phú nhị đại mà c.h.ế.t vẫn là cẩu độc thân.
Lý Hạo Nhiên bay từ tầng hai xuống, làm Vương Đại Vĩ giật mình: “Cái thằng nhóc thối này, có cầu thang không đi bay làm cái gì, giữa đêm hù c.h.ế.t người ta.”
“Hì hì, không phải vội quá sao.”
Hạ Đồng liếc anh ấy một cái: “Mấy ngày nay Thông Thiên Quan không mở cửa, cậu ngày nào cũng nghỉ ngơi ở Thông Thiên Quan thì có chuyện gì mà gấp?”
Lý Hạo Nhiên gãi đầu ngại ngùng nói: “Tôi muốn hỏi, Thông Thiên Quan chúng ta khi nào thì tuyển thêm vài cô ma nữ? Tốt nhất là trẻ tuổi một chút.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Đừng nghĩ nữa, không có đâu.” Hạ Đồng thẳng thừng từ chối anh ấy.
Cô đâu phải bà mối, tuyển nhân viên làm việc lặt vặt, lẽ nào còn phải lo chuyện trăm năm cho họ?
“A Phúc, mấy ngày nay lá cây đã nhặt chưa?”
“Nhặt rồi, đều cất ở tủ của quầy lễ tân.”
Hạ Đồng đi xem một chút, mấy ngày nay thu hoạch được không ít lá cây, có thể lấy thêm vài chiếc đem hầm canh hoặc nấu trà rồi.
Cổng Thông Thiên Quan vừa mở, Vương Dũng đã nghe thấy động tĩnh, hỏi ra mới biết hai cha con chưa ăn tối, ông ấy vào bếp nấu mì dưa chua.
Mấy ngày nay cửa lớn không mở, không có ai đưa rau tươi đến, chỉ có thể ăn dưa chua do ông ấy muối thôi.
“Lý Hạo Nhiên, cậu đi hỏi Lưu Tiêu và Tôn T.ử Sở, họ có muốn ăn không?”
Cả hai người họ đều muốn ăn mì, dưới sự tiếp thị của Lý Hạo Nhiên, Lưu Tiêu còn quyết định ở lại Thông Thiên Quan một đêm.
“5 nghìn đồng một đêm, cậu muốn ở sao?”
Lưu Tiêu gật đầu: “Tiền tiêu vặt của mình vẫn đủ dùng.”
Lúc nãy ở cổng cô ấy đã gọi điện thoại cho cha mẹ, ngày mai cha mẹ cũng sẽ đến.
Tôn T.ử Sở cũng muốn ở lại một đêm, cậu ấy có một chồng tiền giấy Ngân hàng Thiên Địa, là do cha mẹ Lưu Tiêu đốt cho mình, đừng nói ở một đêm, ở nửa đêm cũng không đủ, vậy là Lưu Tiêu đã trả tiền phòng thay cho cậu ấy.
Lưu Tiêu không ngờ, hóa ra tiền âm phủ bán trong siêu thị thật sự có thể dùng như tiền thật. Tiếc quá, cô ấy đã tặng cho T.ử Sở nhiều hoa cúc như vậy, số tiền mua hoa cúc đủ để mua biets bao nhiêu tiền âm phủ rồi?
Lý Hạo Nhiên với giọng điệu của người đi trước nói: “Tiền âm phủ của Ngân hàng Thiên Địa không đáng giá, giấy tiền vàng mã chính tông còn đáng giá hơn tiền âm phủ của Ngân hàng Thiên Địa nhiều. Nhưng tốt nhất lại không phải là loại giấy tiền vàng mã truyền thống, mà là giấy tiền vàng do Tướng Quốc Tự làm ra cơ.”
“Không đáng giá thì tính toán thế nào? Chẳng lẽ còn có tỷ giá hối đoái sao?”
“Đúng vậy chứ.” Lý Hạo Nhiên bây giờ là nhân viên lễ tân, ma quỷ đến trọ khi trả tiền thì có đủ các loại tiền, nếu không phải anh ấy phản ứng nhanh, tính tỷ giá hối đoái cũng phải mất cả buổi.
“Thật sự có Ngân hàng Thiên Địa sao? Nếu có Ngân hàng Thiên Địa, vậy tại sao không để những con ma đó gửi tiền âm phủ, giấy tiền vàng mã hay giấy tiền vàng… vào ngân hàng? Khi họ đến ở trọ thì chỉ cần quẹt thẻ, cũng không cần tính toán tỷ giá hối đoái nữa.”
“Tất nhiên là không có Ngân hàng Thiên Địa rồi, Thông Thiên Quan chúng ta còn không có mạng Internet, lẽ nào cậu còn trông mong có hệ thống ngân hàng?”
Lavie
“À, cái này cũng không khó, tôi từng tham gia vào dự án cải tiến bảo trì hệ thống ngân hàng, cách xây dựng mạng lưới ngân hàng thì đại khái tôi cũng biết một chút.” Nhắc đến chuyên môn của mình, Tôn T.ử Sở chính là một học bá, ngay lập tức trở nên tự tin và chuyên nghiệp.